Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 114 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 15 - Bốn cô gái mở cuộc điều tra

↓↓

Nhưng cô vẫn tiến vào cầm cái gáo trên bàn mỉm cười nói :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Dường như nước nguội rồi, ta đổ thêm nước nóng vào cho ngươi.


Lục Tiểu Phụng ngó thấy gáo nước nóng bốc hơi ngùn ngụt, tuy chàng cũng sợ hãi, nhưng mình đang thân thể lõa lồ ở trước mặt bốn cô gái, chàng không đủ dũng khí để đứng lên.


Một nồi nước lớn đang sôi mà múc dội vào người thì dĩ nhiên không ai chịu nổi.


Lục Tiểu Phụng ngần ngại không hiểu mình nên đứng dậy hay cứ ngồi lỳ trong thùng tắm. Chàng chợt phát giác ra dù mình muốn cử động cũng không cử động được.


Một cô thủy chung chẳng nói năng gì lại đầy vẻ ôn hòa trầm tĩnh đột nhiên rút thanh đoản kiếm dài chừng hơn thước, ánh hàn quang loé ra bốn mặt. Thanh kiếm kề vào cổ chàng.


Kiếm khí lạnh toát khiến cho Lục Tiểu Phụng từ bên tai đến bả vai nổi da gà.


Thiếu nữ mình dài mắt phượng đã từ từ múc nước trong nồi đổ vào thùng tắm, miệng lạnh lùng lên tiếng :


- Ta tưởng ngươi hay hơn hết là nên an phận. Bốn chị em ta tuy ôn nhu văn nhã nhưng trước nay giết người không chớp mắt. Nồi nước sôi sục này mà dội lên mình ngươi thì chẳng chết cũng toát da.


Cô vừa nói vừa múc nước trong nồi.


Nước trong thùng cũng còn rất nóng mà đổ thêm nước sôi vào thì con người chẳng tài nào chịu nổi.


Lục Tiểu Phụng trán toát mồ hôi. Nồi đồng nước sôi mới múc ra một phần tư. Nếu múc hết cả đổ vào thùng tắm thì người ngồi trong thùng ít ra cũng toát hết một lần da.


Lục Tiểu Phụng đột nhiên bật cười... cười là thói quen của chàng.


Thiếu nữ múc nước trợn cặp mắt rất hấp dẫn mà lại oai nghiêm nhìn chàng lạnh lùng nói :


- Dường như ngươi trong lòng khoan khoái lắm thì phải?


Lục Tiểu Phụng trong lòng đang khoan khoái thật. Chàng mỉm cười đáp :


- Tại hạ chỉ cảm thấy rất tức cười.


Thiếu nữ hỏi :


- Tức cười ư? Điều chi đáng tức cười?


Thiếu nữ vừa hỏi vừa múc nước lẹ hơn.


Lục Tiểu Phụng mỉm cười nói :


- Mai đây mà tại hạ nói cho người khác hay lúc mình đang tắm được Nga Mi tứ tú đến múc nước cho, nếu có người tin như vậy thì thật là quái sự đáng tức cười.


Nguyên chàng đã đoán ra lai lịch của các cô.


Thiếu nữ mình dài mắt phượng cười lạt nói :


- Không ngờ nhãn lực ngươi còn khá. Đúng rồi! Ta là Mã Tú Chân.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Vị giết người không chớp mắt kia phải chăng là Thạch Tú Vân?


Thạch Tú Vân tiếng cười càng ôn nhu, dịu dàng đáp :


- Nhưng lúc ta giết ngươi nhất định phải chớp mắt.


Mã Tú Chân nói :


- Sở dĩ bọn ta không muốn giết ngươi là vì muốn hỏi ngươi mấy câu. Nếu ngươi trả lời cho lẹ thì ta không múc nước sôi ở trong nồi đổ vào nữa. Bằng không ta dội cả nồi vào ngươi đó ...


Thạch Tú Vân thở dài nói theo :


- Khi đó e rằng cả mình ngươi sẽ biến thành người chín.


Tôn Tú Thanh thở dài nói :


- Thịt heo chín còn có thể bán cho hàng thịt. Con người chín e rằng chỉ để cho chó ăn.


Lục Tiểu Phụng cũng thở dài hỏi :


- Dường như bây giờ tại hạ sắp chín rồi, sao các cô còn chưa hỏi lẹ lên?


Diệp Tú Châu hỏi :


- Hay lắm! Ta hỏi ngươi : Sư huynh ta là Tô Thiếu Anh có phải đã chết về tay Tây Môn Xuy Tuyết không?


Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :


- Cô nương đã biết rồi sao còn hỏi tại hạ làm chi?


Mã Tú Chân hỏi :


- Tây Môn Xuy Tuyết đâu rồi?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ cũng đang muốn kiếm y. Nếu các cô kiếm thấy y đâu xin cho tại hạ biết với.


Mã Tú Chân hỏi :


- Ngươi không biết thật chứ?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Chỉ khi nào tại hạ đang uống rượu say mới nói dối nữ nhân, còn hiện giờ tại hạ đang tỉnh táo lắm.


Mã Tú Chân nghiến răng. Đột nhiên cô lại múc nước đổ ra, lạnh lùng nói :


- Ở trước mặt bọn ta ngươi nên nói thực là hơn.


Lục Tiểu Phụng gượng cười hỏi :


- Bây giờ sao tại hạ lại không thành thực?


Mã Tú Chân hỏi sang chuyện khác :


- Ngươi thiếu nữ cùng đi với ngươi có phải là công chúa ở Kim Bằng vương triều không?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Cái đó nhất định là đúng.


Mã Tú Chân hỏi :


- Đại Kim Bằng Vương còn sống ư?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Còn sống.


Mã Tú Chân hỏi :


- Phải chăng lão yêu cầu ngươi đi kiếm Diêm Thiết San?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Phải!


Mã Tú Chân hỏi :


- Lão còn bảo ngươi kiếm ai nữa?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Lão nhân gia yêu cầu tại hạ kiếm Thượng Quan Mộc và Nghiêm Độc Hạc.


Mã Tú Chân chau mày hỏi :


- Hai nhân vật đó là ai? Sao ta chưa từng nghe nói tới danh tự này bao giờ?


Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :


- Những danh tự mà cô nương không nghe nói tới e rằng ít ra cũng đến mấy triệu người.


Mã Tú Chân trợn mắt lên nhìn chàng.


Lục Tiểu Phụng lại thở dài nói :


- Tại hạ không mặc quần áo mà cô nương cứ trợn mắt lên dòm ngó khiến cho tại hạ hổ thẹn vô cùng.


Mặt chàng lúc này không đỏ mà mặt Mã Tú Chân lại đỏ bừng lên.


Bỗng cô xoay mình đặt cái gáo múc nước trong tay xuống bàn. Cô vuốt quần áo cho ngay ngắn lại, nhìn Lục Tiểu Phụng khép nép thi lễ.


Thạch Tú Vân cũng buông kiếm xuống.


Cả bốn thiếu nữ xinh đẹp, trẻ tuổi, xiêm áo chỉnh tề, đột nhiên đồng thời nhìn chàng trai thân thể lõa lồ ngồi trong thùng tắm khom lưng hành lễ. Nếu ai không mắt thấy vụ này thì nhất định không bao giờ lại tưởng tượng có chuyện đó được.


Lục Tiểu Phụng ngẩn người ra. Chàng cũng không ngờ bốn cô gái ngang ngược bá đạo lại thay đổi thái độ một cách chóng vánh đến thế! Lúc trước các cô ương ngạnh bao nhiêu thì bây giờ biến thành lễ mạ bấy nhiêu.


Mã Tú Chân khom lưng nói :


- Bọn đệ tử phái Nga Mi là Mã Tú Chân, Diệp Tú Châu, Tôn Tú Thanh, Thạch Tú Vân, vâng mệnh gia sư tới đây mời Lục công tử giờ Ngọ ngày mai tới dùng cơm. Chẳng hiểu Lục công tử có vui lòng nhận lời chăng?


Lục Tiểu Phụng ngơ ngác hồi lâu mới nhăn nhó cười đáp :


- Dù tại hạ có muốn chìu lòng đến đâu cũng không thể thỏa mãn được. Tại hạ rất lấy làm tiếc mình không mọc cánh để trưa mai bay tới chùa Huyền Chân trên núi Nga Mi.


Mã Tú Chân toét miệng cười nói :


- Hiện giờ gia sư cũng không ở núi Nga Mi, lão nhân gia đã tới "Châu quang bảo khí các" để chờ đại giá Lục công tử.


Lục Tiểu Phụng sửng sốt hỏi :


- Lão nhân gia cũng đến rồi ư? Đến tự hồi nào?


Mã Tú Chân đáp :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chuyện bức tranh

Chuyện bức tranh

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì

24-06-2016
Quảng Tâm

Quảng Tâm

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía

24-06-2016
Mười năm môi hồng

Mười năm môi hồng

Mười năm môi hồng giờ thành môi đỏ Trát phấn tô son cao gót dưới chân Ngày hôm qua

24-06-2016
Cơ hội

Cơ hội

Nếu vô tình đánh mất một cơ hội nào đó, ắt hẳn bạn sẽ tiếc ngẩn ngơ và tự

24-06-2016
Tàn phai

Tàn phai

Ðã hơn một tháng nay, Giao cố sức chống lại với cái sức mạnh của ái tình, nó như

29-06-2016
Để quá khứ trôi đi

Để quá khứ trôi đi

"Chờ đợi một tình yêu thực sự như chờ xe bus, có thể sớm, có thể muộn, nhưng

25-06-2016
Đời mẹ

Đời mẹ

Nhiều lúc nó thấy mẹ đang ăn cơm và dừng đũa. Đôi mắt mẹ nhìn về khoảng trời xa

23-06-2016

Old school Swatch Watches