XtGem Forum catalog
Lục chỉ cầm ma - Nghê Khuông

Lục chỉ cầm ma - Nghê Khuông


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 49
5 sao 5 / 5 ( 125 đánh giá )

Lục chỉ cầm ma - Nghê Khuông - Chương 38

↓↓

Lữ Lân và Đàm Nguyệt Hoa nhìn thấy cảnh tượng ấy, không khỏi ớn lạnh cả tâm can.

bạn đang xem “Lục chỉ cầm ma - Nghê Khuông ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chỉ trong nháy mắt sau, quả trứng đã chạm thẳng vào chiếc cột gỗ. Và qua hai tiếng cạch, cạch không to lắm, lẽ ra cột gỗ đã bị hai quả trứng chạm khảm cứng tại đây, mà trái lại, đã bị vỡ lớp vỏ ngoài, khiến lòng đỏ và lòng trắng tuôn đổ khắp mặt đất.


Chừng ấy Lữ Lân và Đàm Nguyệt Hoa mới thở phào một hơi dài nhẹ nhõm. Lữ Lân cất tiếng cười to ha hả, nói:


- Nguyệt tỷ tỷ, ông ấy cũng đã đói rồi, nên mới đập vỡ hai quả trứng, định làm món chiên mà ăn.


Đàm Nguyệt Hoa không đè nén được tức cười, đưa mắt nhìn Lữ Lân, nói:


- Lân đệ chớ nên nói càn, Liệt Hỏa Tổ Sư có thể làm được như vậy, đã là người tài năng tuyệt thế, ít có trên đời rồi! Sự đối đáp giữa hai người, Liệt Hỏa Tổ Sư đều nghe rõ mồn một, tuy trong lòng lão ta không khỏi tức giận, nhưng cuộc tỷ thí lần thứ hai này, lão ta đã bị bại rõ ràng, vậy còn nói chi được nữa? Chính vì thế, nên lão ta cố nén giận hỏi:


- Thế còn cuộc tỷ thí thứ ba? Quái nhân đáp:


- Thực đáng tiếc! Thực đáng tiếc! Tài nghệ của tôn giá quả là cao cường tuyệt đỉnh, song chỉ thất bại vì một sự bất cẩn nhỏ nhen mà thôi. Riêng cuộc tỷ thí lần ba cần được đôi bên đồng ý, vậy Tổ Sư có cao kiến gì? Liệt Hỏa Tổ Sư thầm suy nghĩ, thấy những môn võ độc đáo của Hoa Sơn, tuy còn đến mấy thứ nữa, song nếu lão ta đề nghị ra, vị tất đã được đối phương đồng ý. Như vậy lão ta cần phải chọn một cách tỷ thí nào mà đôi bên không thể dùng mánh khóe để thủ thắng, đồng thời phải là môn tỷ thí mà mình sở trường mới được.


Lão ta trầm ngâm nghĩ ngợi, chưa lên tiếng trả lời sao cả Quái nhân đưa chân bước tới bước lui mấy lượt trong gian phòng, lên tiếng nói:


- Tôi ra một câu đó cho ông đoán, và ngược lại ông cũng ra một câu đố khác cho tôi đoán, được không? Lúc bấy giờ, số người hiện diện trong gian đại sảnh đều đang chờ đợi một cuộc tỷ thí thứ ba, quyết định sự thắng bại giữa đôi bên, nên không khí căng thẳng đến mức trở thành ngột ngạt. Song bắt ngờ nghe câu đề nghị của quái nhân nọ, thì không khí ngột ngạt đó tự nhiên tiêu tán đi, đồng thời tràng cười khúc khích liền nổi lên khắp nơi nơi.


Sắc mặt của Liệt Hỏa Tổ Sư trở thành lạnh lùng, nạt rằng:


- Đâu có lại thế! Chúng ta cần phải so tài với nhau về mặt võ học kia! Quái nhân nói:


- Nếu ông không đồng ý thì thôi. Vậy ông có cao kiến gì? Liệt Hỏa Tổ Sư suy nghĩ một lúc, thấy về lai lich đối phương, mình đã được biết ít nhiều.


Như vậy, nếu mình đề ra một biện pháp tỷ thí bằng nội lực, thì không dễ chi thắng được hắn.


Hơn nữa, nếu tiếp tục tỷ thí bằng võ công, e rằng phải đi đến chỗ ra tay đánh nhau, chứ không còn biện pháp nào khác hơn. Nhưng làm thế sẽ mất đi một ý nghĩa của cuộc so tài văn nhã, tức lối "văn tỷ" trong võ lâm. Vì nghĩ thế nên Liệt Hỏa Tổ Sư thấy phương pháp tỷ thí lần thứ ba, quả là khó tìm một đề tài. Lão ta cau mày suy nghĩ một lúc, nhớ vừa rồi quái nhân có đề nghị đôi bên nên ra câu đố cho nhau đoán và như vậy có thể chấp nhận được.


Vì cách tỷ thí đó, nếu mới vừa nghe qua, thực chẳng khác chi một trò đùa. Nhưng dù sao đây cũng là một phương pháp thử tài nhau. Hơn nữa Liệt Hỏa Tổ Sư tự thấy mình là một sĩ tử xuất thân, suốt thời gian tập luyện võ công, lão ta không khi nào bỏ rơi việc đèn sách, nền thi phú kinh thư có thể nói vẫn đầy một bụng, vậy chả lẽ thua đối phương hay sao? Hơn nữa, việc tìm đoán câu đố, dù cho mình có bại trước đối phương và mọi việc đồn đãi ra ngoài, thì quần hùng võ lâm chỉ cười bỏ qua, chứ chẳng hề thương tổn đến uy danh suốt mấy mươi năm qua của mình.


Như vậy, mình chỉ thiệt cái nhỏ trước mắt, chứ chẳng hề bị thiệt thòi to như phải tỷ thí bằng võ công.


Liệt Hỏa Tổ Sư bèn lên tiếng nói:


- Riêng tôi cũng không tìm ra một phương pháp nào tỷ thí bằng võ học, vậy tôi chấp nhận ý kiến của các hạ vừa rồi vậy.


Quái nhân đáp:


- Được! Về văn tài của tôi chẳng qua rất có giới hạn, nên xin ông có ra câu đố, thì chớ ra những câu khó khăn gút mắt lắm.


Liệt Hỏa Tổ Sư nói:


- Giờ đây, ông ra câu đố cho tôi đoán trước, hay thế nào? Quái nhân đáp:


- Xin Tổ Sư hãy ra trước.


Hai cao thủ võ lâm vừa dùng những môn võ công tuyệt đỉnh để so tài cao thấp với nhau, khiến ai ai cũng cảm thấy kinh khiếp. Thế mà giờ đây họ lại thay đổi cách tỷ thí, bằng lối ra câu đố cho nhau đoán, thật là một chuyện bất ngờ. Song việc ấy làm cho số người hiên diện đều cảm thấy vô cùng thích thú.


Liệt Hỏa Tổ Sư trầm ngâm trong giây lát bèn lên tiếng nói:


- Câu đố của tôi chỉ có năm tiếng, vậy ông hãy nghe kỹ đây: "Lời tâu trước mặt vua", xuất một câu gì trong Tứ Thư.


Trong khi Liệt Hỏa Tổ Sư đố xong, thì quái nhân đã lấy ra hai khoanh nhang, rồi đốt cháy lên một. Khoanh nhang ấy chắc chắn sẽ không cháy bao lâu, và nếu nó cháy hết, mà người đoán vẫn chưa đoán ra, là xem như đã bị thua.


Quái nhân cất tiếng kêu to lên rằng:


- Ối chao! Tứ Thư à? Như thế thì nguy tôi mất! Vừa nói, ông vừa ra chắp tay ra sau, đi bách bộ trong gian phòng.


Lúc bấy giờ, Lữ Lân và Đàm Nguyệt Hoa cũng đang cố moi óc nghĩ ngợi, và sau khoảng thời gian độ uống xong một tách trà nóng thì Đàm Nguyệt Hoa bỗng như bừng hiểu, hạ giọng nói nhỏ rằng:


- Lão đệ, tôi đoán ra rồi! Dứt lời nàng ngửa mặt lên nhìn, thấy khoanh nhang đã cháy mất quá nửa. Lữ Lân vội vàng nói:


- Nguyệt tỷ tỷ, câu đố ấy là chi? Chị mau nói cho tôi nghe nào? Đàm Nguyệt Hoa định lên tiếng nói, nhưng sợ người ta bảo chúng mình chơi gian lận.


Đàm Nguyệt Hoa đang hết sức cuống quýt, thì thấy khoanh nhang cứ cháy một lúc một ngắn dần. Nàng sợ quái nhân không đoán ra, sẽ bị thua một cách oan uổng.


Chẳng mấy chốc sau, quái nhân bỗng ngửa mặt nhìn lên nói:


- Con bé ngươi quả hết sức thông minh, ta cũng đoán ra được rồi. Này, Liệt Hỏa Tổ Sư "Lời tâu trước mặt vua", có phải là câu "khắc cáo ư quân" trong Tứ Thư đấy không? Ông đã dùng chữ "Khắc" nguyên là tên người ấy, để giải nghĩa nó thành ra động tác, thì quả hết sức tài tình! Câu đáp của quái nhân vừa dứt, thì khoanh nhang cũng vừa cháy hết.


Liệt Hỏa Tổ Sư thấy câu đố của mình đã bị đối phương nói trúng, không làm sao chạy chối được, nên chỉ còn lên tiếng hỏi:


- Thế câu đố của ông thì sao? Quái nhân cười nói:


- Câu đố của tôi nói hơi dài dòng một tí, vậy xin ông hãy nghe rõ đây.


Liệt Hỏa Tổ Sư có vẻ rất chăm chú nói:


- Xin các hạ bắt đầu nói đi nào! Quái nhân thong thả nói:


- Từ xa nhìn lại, nó là một quả trứng gà luộc chín và đã bóc vỏ. Bước tới gần nhìn kỹ hơn, thì nó vẫn là một quả trứng gà luộc chín bóc vỏ. Xem tới xem lui thì nó vẫn là một quả trứng gà luộc chín và bóc vỏ. Nhưng không thể ăn được! Nói dứt lời, lão ta bèn đánh bật lửa đốt cháy khoanh nhang.


Quái nhân ấy nói lòng vòng, lộn xộn, khiến Liệt Hỏa Tổ Sư không khỏi cau mày khó chịu. Lúc đầu Liệt Hỏa Tổ Sư ngỡ là quái nhân sẽ ra một câu đố sâu xa khó đoán, chẳng ngờ khi nghe qua, thì câu đố ấy lại chẳng khác chi những câu đố tầm thường nhất của trẻ con ngoài đường phố, nên lộ vẻ vui mừng và lên tiếng hỏi:


- Ông xuất chi thế? Quái nhân ấy đáp:


- Xuất thực phẩm! Liệt Hỏa Tổ Sư cúi đầu trầm ngâm nghĩ ngợi. Riêng Đàm Nguyệt Hoa và Lữ Lân cũng vội vàng suy nghĩ, cố tìm hiểu câu đố ấy là gì. Khi khoanh nhang đã cháy mất quá nửa, mà Liệt Hỏa Tổ Sư vẫn còn bối rối, không biết làm sao đoán biết được câu đố ấy là chi. Trái lại Đàm Nguyệt Hoa đã nhếch môi anh đào, cười nói:


- Hay tuyệt, tôi đã đoán ra rồi! Liệt Hỏa Tổ Sư trợn tròn đôi mắt, lườm về phía nàng một lượt, rồi lại quay sang nhìn khoanh nhang đang cháy, thấy nó còn không quá một tấc mộc.


Với một con người như có trình độ tu dưỡng về cá tánh suốt mấy mươi năm dài như lão ta, thế mà giờ đây cũng không khỏi cảm thấy phập phồng cuống quýt. Một khi lão ta bấn loạn thì đầu óc lại càng rối bời.


Rồi chỉ trong nháy mắt sau, khoanh nhang đã cháy tàn hết cả, mà lão ta vẫn chưa đoán ra. Lão ta ngửa mặt nhìn lên, quát to rằng:


- Là chi thế? Quái nhân thò tay phải ra nắm cánh tay Lữ Lân và bàn tay trái nắm tay Đàm Nguyệt Hoa, nói:


- Con bé kia, ngươi hãy giải thích cho ông ta nghe đi nào! Đàm Nguyệt Hoa mỉm cười nói:


- Đấy chính là một quả trứng gà luộc chín và đã bóc vỏ! Liệt Hỏa Tổ Sư sửng sốt, tức giận quát rằng:


- Thế tại sao lại không ăn được? Quái nhân cất tiếng cười ha hả, nói:


- Quả trứng gà luộc chín đã bóc vỏ ấy, vừa rơi vào hũ phân người được nhặt lên, vậy ông có ăn được không? Câu nói ấy chỉ là một câu nói ngang, nhưng trong nhất thời Liệt Hỏa Tổ Sư đành đứng sửng sờ, không tìm được một lời để bác lại.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Hàng xóm

Hàng xóm

Ở đâu trên trái đất này chúng ta sống cũng cần hàng xóm và tình làng nghĩa xóm mới

23-06-2016
Khi xương rồng nở hoa

Khi xương rồng nở hoa

Tôi ngồi chống cằm bên cửa sổ, nhìn chậu xương rồng đặt trên bệ, nhớ lại cách

23-06-2016
Tình yêu và tình bạn

Tình yêu và tình bạn

(khotruyenhay.gq) Cô không thể tin rằng Thiên Bảo, người yêu cô lại đang lên giường

30-06-2016
Đừng để ta gặp nhau

Đừng để ta gặp nhau

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016