XtGem Forum catalog
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 248
5 sao 5 / 5 ( 44 đánh giá )

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung - Chương 245 - Nghe vua phán, Tiểu Bảo kinh hồn

↓↓

Gã tự hỏi:

bạn đang xem “Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cái chức Phủ Viễn Đại tướng quân cùng Nhất đẳng Lộc Đỉnh công mình làm chẳng thấy hứng thú gì, thực không bằng hồi còn nhỏ ở Lệ Xuân viện lại được ung dung khoái lạc.


Gã nghĩ tiếp:


- Anh em Thiên Địa Hội bức bách ta hành thích Hoàng thượng. Mặt khác


Hoàng thượng lại bức bách ta diệt trừ Thiên Địa Hội, Ngài còn hỏi: Tiểu Quế Tử!


Ngươi định chơi hai mang suốt đời được chăng? Con mẹ nó! Lão gia không làm nữa. Cái gì cũng không làm.


Trong lòng gã nghĩ đến năm chữ Cái gì cũng không làm gã cảm thấy trong lòng thư thái bất giác thò tay vào bọc móc lấy quân xúc xắc liệng xuống bàn.


Vi Tiểu Bảo vừa liệng xúc xắc vừa hô:


- Không làm gì là hay rồi. Gieo thử một quẻ cho ra Mãn Đường Hồng.


Bốn con xúc xắc chạy lọc cọc rồi ngả ra ba điểm hồng hướng lên trời. Còn con thứ tư lại thành lục điểm. Thế là đen quá rồi, đen không thể nào đen hơn được nữa.


Lúc gã reo xúc xắc đã ráng làm cho cả bốn con ngả xuống theo ý mình mà không được. Gã tức mình chửi luôn một câu:


- Con mẹ nó!


Gã lại lượm xúc xắc lên gieo lại. Nhưng lần nào cũng chưa được như ý. Mãi đến lần thứ tám mới thành Mãn Đường Hồng.


Vi Tiểu Bảo mừng rỡ nói:


- Té ra ông Trời muốn ta phải làm cho Hoàng thượng bẩy việc lớn rồi mới nghỉ được.


Gã lẩm nhẩm tính:- Bẩy việc lớn ta làm đủ rồi. Việc đầu tiên là giết Ngao Bái. Việc thứ hai là cứu mạng lão Hoàng đế. Việc thứ ba là cứu giá Hoàng thượng ở Ngũ Đài Sơn. Việc thứ tư là cứu Thái hậu. Việc thứ năm là giết mụ điếm già. Việc thứ sáu là phá hủy Thần Long giáo. Việc thứ bảy là bắt Ngô ứng Hùng. Việc thứ tám là tiến cử bọn Trương Dũng, Triệu Lương Đống... phá Ngô Tam Quế. Việc thứ chín đánh Nhã Khắc Tát... nhiều quá rồi, nhiều quá rồi. Còn việc nhỏ không kể. Nguyên việc lớn vừa đúng bẩy, không nhiều mà cũng không ít.


Gã tự nhủ:


- Những việc nhỏ kể làm quái gì? Những việc đáng kể bảy vụ là đủ rồi. Nói tóm lại lão gia không làm nữa. Chẳng làm quan cũng không tạo phản, nhưng lão gian đi làm gì bây giờ?


Gã nghĩ lui nghĩ tới nhận thấy trở về Dương Châu là khoan khoái hơn hết.


Vi Tiểu Bảo nghĩ tới chuyện trở về Dương Châu, bất giác trong lòng cao hứng, lớn tiếng gọi:


- Người nhà đâu?


Hai tên thân binh chạy vào.


Gã sai lấy rượu nhắm tự mình rót uống.


Gã vừa uống rượu vừa tính toán dùng cách gì cho khỏi hậu hoạn. Cần nhất là nhà Vua không sai người đến bắt, Thiên Địa Hội cũng không tìm đến bức bách mình phải theo họ tạo phản.


Gã tính cả đến việc trong bảy vị phu nhân thì sáu vị chịu nghe lời gã. Nhưng bảo Công chúa theo gã đến Dương Châu thì dù vui vẻ đến đâu, nàng cũng nhất định không chịu.


Gã muốn mở kỹ viện ở Dương Châu, lại e Tô Thuyên, A Kha, Phương Di, ba người không nghe theo.


Rồi gã tự nhủ:


- Thôi được! Rồi ta sẽ tính dần, tới đâu hay tới đó. Lão gia đã có sản nghiệp mấy trăm vạn lạng bạc, chẳng mở kỹ viện cũng không chết đói. Có điều mình chưa tìm được hướng đi nào cho khoan khoái mà thôi.Tối hôm ấy trong phủ mở gia yến. Bảy vị phu nhân thấy Vi Tiểu Bảo cười nói huênh hoang ra chiều rất cao hứng, trái với những ngày gần đây gã mặt buồn rười rượi.


Bảy vị đồng thanh hỏi:


Chuyện gì mà vui thế?


Vi Tiểu Bảo mỉm cười đáp:


- Thiên cơ bất khả lộ.


Công chúa hỏi:


- Hoàng đế ca ca lại thăng quan cho phải không?


Tăng Nhu hỏi:


- Chắc đánh bạc được lớn! Câu chuyện Thiên Địa Hội hết phiền phức rồi ư?


A Kha nói:


- Thôi lại thấy cô nào nhà người ta coi vừa mắt muốn lấy làm phu nhân phòng thứ tám rồi.


Vi Tiểu Bảo chỉ lắc đầu.


Sau gã thấy các phu nhân hỏi gắt quá, đành đáp:


- Ta không muốn nói, nhưng các vị nhất định hỏi cho ra, ta đành phải nói vậy.


Bảy vị phu nhân dừng lại lắng tai nghe.


Vi Tiểu Bảo nghiêm nghị nói:


- Ta làm quan lớn lại phong đến tước công mà một chữ không biết thì còn ra thể thống gì nữa. Bắt đầu từ mai ta muốn đọc sách làm văn, đi thi đỗ Trạng Nguyên rồi làm Hàn lâm.


Bảy vị phu nhân ngơ ngác nhìn nhau, nhưng chỉ một lát lại phá lên cười. Ai cũng biết đức phu quân giết người phóng hỏa, trộm cắp lừa gạt việc gì cũng làm được. Trong thiên hạ chỉ có việc duy nhất gã không làm nổi là đọc sách để biết chữ.Sáng sơm hôm sau, quan phủ Thuận Thiên đến bái yết, nói là vâng chỉ dụ của Thượng quan được biết đức Hoàng thượng đã ủy thác việc tra cứu vụ Trung Thành bá Phùng Tích Phạm thất tung cho Vi công gia, nên y đến phủ để chờ sai khiến.


Vi Tiểu Bảo chau mày hỏi:


- ở nha môn phủ Thuận Thiên rất đông công sai, bổ khoái, những ngày gần đây đã điều tra được manh mối gì chưa?


Tri phủ đáp:


- Bẩm đại soái! Vụ Phùng bá tước thất tung sự tình rất ngoắt ngoéo! Ty chức mấy ngày liền đôn đốc sai bọn sai dịch minh tra ám phỏng mà chưa được manh mối chi hết, nên trong lòng nóng nẩy vô cùng. Bữa nay được tin Hoàng thượng đặc phái Vi công gia chủ trương, ty chức vui mừng quá độ, tưởng chừng được thăng quan liền ba cấp cũng không băng.


Y dừng lại một chút rồi tiếp:


- Vi công gia là một bậc đại thần anh minh mẫn cán đệ nhất tại triều đình.


Công gia lên ngựa săn sóc ba quân, xuống ngựa săn sóc dân tình. Bất luận việc gì nhiêu khê đến đâu đã lọt vào tay Công gia là lập tức được giải quyết một cách ổn thỏa. Bọn nha môn của ty chức được tin này cũng cực kỳ hể hả. Chúng nói là nay có Công gia chủ trương khác nào chúng được ẩn mình dưới cây cao bóng cả.


Vi Công gia đã xuất mã thì đến bọn quỷ La Sát còn phải chạy tơi bời. Lo gì không tìm ra manh mối vụ Phùng Bá tước?


Vi Tiểu Bảo nghe tri phủ xiểm nịnh cũng lọt tai, mà thực ra y đổ trách nhiệm lên đầu gã.


Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:


- Không hiểu thi thể Phùng Tích Phạm hiện giờ chúng dấu ở đâu? Đêm nay ta phải dùng Hóa thi phấn để làm cho tiêu tan, không để họ nắm được chuôi. Ta chỉ cần làm mất hết chứng cứ là chẳng ai đổ tội lên đầu mình được. Đáng lý ta phải nghĩ tới việc làm tiêu tan thi thể từ trước, nhưng mấy bữa nay bận quá quên khuấy đi mất.


Viên tri phủ lại nói:- Hàng này Trung Thành bá phu nhân phái người đến nha môn của ty chức ngồi lỳ suốt ngày không chịu trở về. Họ quyết đòi người cho bằng được. Ty chức thật khó bề đối phó.


Y ngừng lại một chút rồi tiếp:


- Hôm qua Phùng phủ lại có người đến báo án trình về việc một ả tiểu thiếp của Trung Thành Bá tên gọi Lan Hương, theo một tên mã phu đi trốn rồi. Mụ cuốn gói khá nhiều vàng bạc và đồ trang sức. Nếu Trung Thành Bá không về nhà thì e rằng bọn cơ thiếp tỳ bộc sẽ bỏ đi hết, trong nhà chẳng còn một ai.


Vi Tiểu Bảo hắng giọng đáp:


- Không hiểu Phùng Tích Phạm lăn lóc ở chỗ phong lưu đàng điếm nào mà kín thế? Phủ đài hãy phái nhiều nhân lực đến các ổ ăn chơi điều tra kỹ càng lại. Hắn ham mê cờ bạc trai gái không thèm trở về nhà thì có bị vợ nhỏ bỏ đi theo kẻ khác cũng là đáng kiếp.


Viên tri phủ nói:


- Dạ dạ! Theo lẽ ra Phùng bá tước có đi thăm thú những nơi liễu ngõ hoa tường thì trong bấy nhiêu ngày cũng nên trở về một lần mới phải.


Vi Tiểu Bảo đáp:


- Cái đó khó nói lắm, Phùng Tích Phạm là con quỷ háo sắc chứ chẳng phải hạng người chính nhân quân tử như phủ tôn đâu. Phủ tôn có lần đến những nơi lầu hồng gác tía cũng chỉ một ngày hay nửa đêm là đã trở về trình diện rồi.


Tri phủ cười nói:


- Ty chức không dám! Ty chức không dám!


Giữa lúc ấy Trung Thành bá phu nhân sai người anh em của mụ đưa đồ lễ đến và nói là kính cẩn dập đầu trước Vi Công gia để tạ ơn Công gia ra sức điều tra vụ án này.


Vi Tiểu Bảo dặn thân binh đừng cho họ vào và không nhận lễ vật.


Thân binh lại vào báo:- Bẩm đại soái! Người nhà họ Phùng cực kỳ vô lễ. Lúc ra đi hắn không ngớt cười lạt, nói những gì oan oan tương báo, có thù trả thù.


Tên thân binh nói tiếp:


- Gia nhân ở Phùng phủ còn bảo đức Hoàng thượng biết chuyện này rồi. Thế nào cũng điều tra ra gốc ngọn. Đừng ai hòng lấy tay che mặt trời, bịt mắt thánh minh thiên tử. Bẩm đại soái! Hắn dám đến đây ngang tàng thì thật là lớn mật! Tiểu nhân muốn tát cho hắn mấy cái bạt tai.


Bữa trước có chuyện đổi người ở ngoài pháp trường, tên thân binh này cũng tham dự vào vụ đó, bây giờ nghe giọng lưỡi của người nhà Phùng phủ đầy vẻ gay go, dường như đã đoán ra nội tình, hắn không khỏi ớn da gà.


Vi Tiểu Bảo có tật giật mình, nghe thân binh nói bất giác biến sắc tự hỏi:


- Vụ này thật là rắc rối! Không khéo sẽ bị vỡ lở. Con bà nó! Phùng Tích Phạm chính lão gia giết chết rồi. Chẳng lẽ lão gia lại sợ mụ vợ con tử quỷ hay sao?


Đột nhiên, gã tìm ra được quyết định, nét mặt hớn hở tươi cười. Gã đứng dậy nói:


- Quý phủ hãy ngồi chơi chờ bản tước một lát.


Gã vào nội đường gọi đội trưởng thân binh đến dặn dò cứ thế, cứ thế mà làm.


Đội trưởng lãnh mạng đi ngay.


Vi Tiểu Bảo trở ra đại sảnh nói:


- Hoàng thượng phái bản tước làm việc này. Chúng ta là phận nô tài phải tận tâm kiệt lực để báo đáp quân thượng. Bây giờ hãy đến Phùng phủ khám nghiệm.


Viên tri phủ ngạc nhiên nghĩ bụng:


- Trung Thành Bá mất tích rồi. Trong nhà lão còn gì mà khám xét?


Nhưng ngoài miệng y vâng dạ liên thanh.


Vi Tiểu Bảo lại nói:- Vụ án này cực kỳ bí ẩn. Chúng ta hãy bắt tất cả già trẻ lớn bé nhà họ Phùng thẩm vấn, không chừng sẽ điều tra được manh mối.


Tri phủ đáp:


- Dạ! Công gia dạy rất phải. Ty chức ngu muội thủy chung không hề nghĩ tới điểm đó.


Thực ra cái chức tri phủ nhỏ bé khi nào dám đến Trung Thành bá phủ mở cuộc điều tra. Đồng thời ở nha môn phủ Thuận Thiên từ trên xuống dưới ai cũng biết Phùng Tích Phạm là kẻ tử thù của Phủ Viễn Đại tướng quân Vi Công gia. Họ còn đoán chừng Phùng Tích Phạm thất tung, mười phần có đến tám chín là Vi Công gia đã phái người sát hại.


Vi Công gia là nhân vật sáng giá nhất tại triều đình hiện nay thì còn ai dám đụng vào? Những người lãnh trách nhiệm tra án không dám dậm chân chỉ mong kéo dài thời gian chẳng bao giờ kết liễu.


Viên tri phủ bụng bảo dạ:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Tham ăn

Tham ăn

Ngày xưa, ở vương quốc Thái Lan, có một ngôi chùa rất lớn và đẹp, trụ trì ngôi

24-06-2016
Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu xoay quanh mối quan hệ vợ

21-07-2016 25 chương
Vì đơn giản là yêu

Vì đơn giản là yêu

Ngân tiến tới cánh cổng sắt của trường, đứng nhìn chăm chú, ngó nghiêng xung quanh,

24-06-2016
Chiếc rương kính vụn

Chiếc rương kính vụn

- Em thấy hổ thẹn quá! - Người con út rơm rớm nước mắt. - Chính chúng ta đã ép bố

30-06-2016
Những ngày thứ Bảy

Những ngày thứ Bảy

Không hiểu tại sao một cô gái xa lạ lại có thể khiến tôi có những thay đổi lạ

28-06-2016