Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 49
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Liên Thành quyết - Kim Dung - Chương 15 - Mất Bạn Hiền Hào Kiệt Thương Tâm

↓↓

Chàng bắt đầu nghĩ đến những câu hỏi:

bạn đang xem “Liên Thành quyết - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


– Đối với thi thể Đinh đại ca ta phải làm gì bây giờ? Ta dùng cách nào để đem y đi táng chung vào một quan tài với Lăng cô nương?


Bây giờ đầu óc chàng không còn ý niệm nào khác. Đây là việc lớn duy nhất trên đời của chàng.


Đột nhiên chàng nghe tiếng vó ngựa từ phía xa xa vọng lại mỗi lúc một gần.


Đoàn kỵ mã có đến hơn mười người.


Lại nghe tiếng hô hoán:


– Mã đại gia! Cảnh đại gia! Chu nhị gia! Có tìm thấy bọn tù phạm vượt ngục không?


Hơn chục con ngựa chạy đến ngoài khu vườn hoang đều dừng lại.


Lại có tiếng người hô:


– Thử tiến vào xem sao?


Một người khác đáp:


– Chúng không ẩn ở trong này đâu.


Người nói trước hỏi:


– Sao ngươi biết thế?


Rồi nghe tiếng giầy chạm mặt đất đánh "bịch" một tiếng. Người đó đã từ trên ngựa nhảy xuống.


Địch Vân không nghĩ gì nữa, ôm thi thể Đinh Điển theo cửa mé trong vườn chạy đi.


Chàng vừa ra khỏi cửa lại nghe mấy người trong vườn lớn tiếng la hoảng vì chúng phát giác thi thể của Mã Đại Minh, Cảnh Thiên Bá và Chu Kỳ.


Địch Vân ở trong thành Giang Lăng chạy như người điên. Chàng biết ôm xác người mà chạy dĩ nhiên không thể nhanh được và bất cứ lúc nào cũng có thể bị người ngó thấy.


Nhưng chàng lại nghĩ chẳng thà bị bắt đem vào ngục để chịu những hình phạt thảm khốc hay bị xử quyết, chứ quyết không chịu bỏ thi thể Đinh đại ca.


Chàng chạy được mấy chục trượng bỗng thấy mé tả có khuôn cửa nhỏ chỉ khép hờ, liền chạy vào trong rồi co chân đóng sập cửa lại.


Phía trong là một khu vườn rau rất lớn, trồng đủ thứ rau cải, củ cải cùng dưa, đậu.


Địch Vân chăm nghề nông từ thuở nhỏ, chàng xa cách những thứ này đã năm, bây giờ chợt nhìn thấy cảnh tượng ngày trước, bất giác trong lòng cảm thấy ấm áp, thân thiết.


Chàng đảo mắt ngó quanh thấy góc đông bắc có gian nhà chứa củi. Chàng nhìn qua cửa sổ thấy chất đống đầy củi tùng và rơm rạ.


Chàng liền cúi xuống nhổ mấy củ cải rồi ôm thi thể Đinh Điển chạy vào gian phòng chứa củi.


Địch Vân lắng tai nghe bốn mặt không thấy tiếng người, liền bới đống củi ra, đặt thi thể Đinh Điển vào, nhẹ nhàng bốc rơm cỏ đắp lên xác chết. Trong lòng chàng vẫn còn kỳ vọng:


– Không chừng... Đinh đại ca đột nhiên có lúc tỉnh lại.


Chàng bóc vỏ củ cải cắn ăn những miếng lớn. Củ cải sống ngon ngọt lại hăng hăng, nước trấp dịch chảy vào cổ họng.


Đã năm năm, nay chàng mới lại được nếm mùi vị củ cải, hồi tưởng lại cảnh thôn dã ở Hồ Nam. Chàng nhớ tới không biết bao nhiêu lần cùng sư muội nhổ củ cải sống vừa đi vừa ăn giữa nơi đồng nội.


Địch Vân ăn hết củ này đến củ khác. Khóe mắt chàng lại ngân ngấn nước.


Bất thình lình chàng nghe thấy thanh âm, toàn thân chấn động mấy lần, bất giác đánh rớt nửa củ cải trắng như tuyết xuống, dính đầy đất cát và vấn rác.


Chàng nghe thanh âm trong trẻo ôn nhu la gọi:


– Không Tâm Thái! Không Tâm Thái! Ngươi ở chỗ nào?


Lòng chàng xúc động đầu tiên là muốn lớn tiếng đáp:


– Ta ở đây!


Nhưng lời nói vừa tới cửa miệng bỗng chàng dừng lại.


Chàng giơ tay lên bịt miệng, toàn thân run lẩy bẩy không ngớt.


Nguyên Không Tâm Thái là ngoại hiệu của chàng mà khắp thế giới chỉ có chàng và Thích Phương là hai người biết với nhau, cả sư phụ cũng không hay.


Thích Phương bảo chàng chẳng có đầu óc gì, chất phác đến nỗi trong lòng không chút tâm tư. Ngoài việc luyện võ, chàng không nghĩ một chuyện gì khác mà cũng không hiểu mảy may thế sự. Chàng đã vô tâm như vậy thì có khác gì cây củ cải không ruột, nên mới kêu bằng Không Tâm Thái.


Địch Vân nghe nàng bảo vậy chỉ cười chứ không biện bạch, lại lấy làm hoan hỷ được cô sư muội hô hoán mình là "Không Tâm Thái".


Mỗi lần chàng nghe tiếng gọi "Không Tâm Thái" trong lòng lại cảm thấy ngon ngọt, ôn nhu, không bút nào tả xiết.


Khi nào có người thứ ba hiện diện, sư muội quyết không gọi chàng bằng ngoại hiệu này. Hễ thấy tiếng gọi "Không Tâm Thái" là chỉ có một mình nàng và chàng ở một chỗ.


Trong những lúc Thích Phương hô hoán "Không Tâm Thái" thì nàng cao hứng cũng vậy hay nàng bực tức cũng thế, Địch Vân đều cảm thấy mối hạnh phúc nói không hết được.


Địch Vân nguyên là một chú nhỏ ngờ nghệch, mồm miệng chậm chạp. Có lúc vì chàng ngây ngô, ngơ ngác làm cho Thích Phương bực mình. Nhưng hễ mấy tiếng "Không Tâm Thái! Không Tâm Thái!" hô lên là hai người lại toét miệng ra cười.


Địch Vân nhớ lại hôm Bốc Viên đem thơ đến cho sư phụ, sư muội nấu cỗ đãi khách, có gà có cá, có củ cải đậu hũ, cũng có một bát rau cải.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Tình yêu và tham vọng

Tình yêu và tham vọng

(khotruyenhay.gq) - Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm

29-06-2016
Bệnh sĩ

Bệnh sĩ

(khotruyenhay.gq) Bà cụ bảo người con trai lấy những đồ ăn còn dư, mà hầu như còn

27-06-2016
Em ngoan lắm!

Em ngoan lắm!

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không

27-06-2016
Đem nắng ra hong

Đem nắng ra hong

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai

25-06-2016
Tạm biệt Bầu Trời

Tạm biệt Bầu Trời

Tình cảm đặc biệt đó nó không định nói ra. Nó biết, cứ giữ khư khư trong lòng

24-06-2016
Quả táo của Jules

Quả táo của Jules

"Trong tình yêu, duyên số luôn có cách giúp ta tìm lại nhau. Đôi khi, chỉ cần đến một

30-06-2016

Lamborghini Huracán LP 610-4 t