Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 20
5 sao 5 / 5 ( 126 đánh giá )

Chỉ đao - Nam Kim Thạch - Chương 12 - Phi ngư đoạt mệnh

↓↓

Nhưng mà thứ Hoắc Vũ Hoàn cảm thấy lắc lư, dao động không phải là thân thể mình mà chính là con tim cuả mình. Hoắc Vũ Hoàn đã đoán lờ mờ rằng việc La Vĩnh Tường và Lâm Tuyết Trinh đang nói không ngoài việc liên quan đến mình.

bạn đang xem “Chỉ đao - Nam Kim Thạch” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Leo xuống được nửa chừng, Hoắc Vũ Hoàn lại quay đầu nhìn về phiá bờ sông. Lúc này La Vĩnh Tường và Lâm Tuyết Trinh vẫn ngồi y nguyên chỗ cũ. Chỉ có điều cả hai đều cúi đầu ngồi im lặng, dường như câu chuyện của họ đã kết thúc.


Hoắc Vũ Hoàn băng qua cánh rừng mà trong lòng không khỏi thấy buồn bực. Chẳng bao lâu, Hoắc Vũ Hoàn đã đến bên bờ sông. Vừa định lên tiếng gọi thì đột nhiên Lâm Tuyết Trinh ném cành cây xuống sông, đứng phắt dậy nói:


- Thời gian ũng không còn sớm, chúng ta về thôi tam ca.


Tiếp theo là nghe tiếng La Vĩnh Tường:


- Những lời vừa rồi tại hạ nói, Lâm cô nương cảm thấy có lý hay không ?


Lâm Tuyết Trinhđưa tay vuốt mái tóc dài, mỉm cười nói:


- Đương nhiên là có lý nhưng mà...


La Vĩnh Tường liền hỏi:


- Nhưng mà cái gì ?


Lâm Tuyết Trinh đáp:


- Muội mà nói ra, tam ca đừng có để bụng nha.


- Đương nhiên rồi. Chúng ta chỉ là nói chơi, có ý kiến gì, cô nương cứ việc nói ra.


Lâm Tuyết Trinh trầm ngâm một hồi:


- Muội cho rằng mhững gì tam ca vừa nói, chỉ là cái nhìn thường tình của thế tục. Việc này không thể dùng cái nhìn bình thường của thế tục mà nhận định và phán đoán được. Con người vẫn là con người, có khi ngay cả chính mình cũng không thể khống chế được mình, huống chi là người thứ bạ..


Hoắc Vũ Hoàn nghe đến đây, bất giác trong lòng liền bị chấn động. Vũ Hoàn lặng im đứng nghe, nhưng La Vĩnh Tường không có nói tiếng gì.


Ngược lại, Lâm Tuyết Trinh lại nói tiếp:


- Tam ca không phải là nữ mhi, tất nhiên không dễ gì biết được cách nhìn của nữ nhân đối với vần đề tình cảm. Nếu như tam ca một ngày gặp được một thiếu nữ mà mình yêu thích, lúc ấy tam ca sẽ hiểu được ý của muội


La vĩnh Tường ngơ ngác một hồi, mới buông tiếng thở dài:


- Nếu vậy tại hạ nghĩ sai hay sao ?


- Cũng không thể nói là ai đúng ai sai được. Tình cảm giữa nam nữ vốn rất là vi diệu. Suy nghĩ của mỗi người không giống nhau, đương nhiên cách nhìn cũng sẽ khác nhau...


Nhưng mà tấm lòng tốt của tam ca muội xin nhận lãnh. Việc của muội hãy để cho muội tự giải quyết lấy, không dám làm phiền đến tam ca phải bận tâm.


Dứt lời, Lâm Tuyết Trinh liền quay phắt người lại. Bỗng nhiên nàng phát hiện ra Hoắc Vũ Hoàn đang đứng ở phía sau, bất giác ngạc nhiên kêu lên:


- A ! Đại ca ở đây à ?


La Vĩnh Tường nghe nói đến Hoắc Vũ Hoàn, liền lập tức đúng dậy.


Hoắc Vũ Hoàn không sao tránh kịp, nên đành phải mỉm cười bước đến:


- Hai người đang trò chuyện gì vậy ? Có thể nói cho đại ca này được không ?


La Vĩnh Tường chợt lộ vẻ hoảng hốt nói:


- Không có chuyện gì cả. Tiểu đệ chỉ là tình cờ dẫn Lâm cô nương ra ngoài này dạo chơi mà thôi. Đi một hồi cảm thấy mệt nên bọn đệ ngồi xuống tán gẫu.


Hoắc Vũ Hoàn cười:


- Thật vậy sao ? Ta đang có việc cần tìm hai người, nhưng tìm mãi trong cốc vẫn không gặp. Vì vậy ta ra ngoài này tìm thử thì tình cờ gặp được hai người đang ở đây.


Tuy Hoắc Vũ Hoàn bảo là tình cờ, nhưng ngược lại mặt của La Vĩnh Tường đỏ bừng lên.


Lâm Tuyết Trinh trách móc nói:


- Đại ca thật là đáng ghét. Đứng ở ngoài mà cũng không chịu lên tiếng. Làm cho người ta sợ chết đi được.


Hoắc Vũ Hoàn đáp:


- Tại hạ cũng vừa đến mà thôi. Định lên tiếng gọi thì đúng lúc Lâm cô nương đã nhìn thấy.


- Muội không tin. Nhất định đại ca đã đến từ sớm và cố ý nấp ở phía sau nghe trộm bọn muội nói chuyện.


Hoắc Vũ Hoàn cười ha hả:


- Hai người chỉ là tùy tiện nói chơi, như vậy có gì đâu mà phải sợ bị người nghe lén chứ ?


La Vĩnh Tường dường như đã hiểu được sự tình nên liền vội lái câu chuyện sang hướng khác:


- Đại ca tìm đệ có việc hay sao ?


Hoắc Vũ Hoàn đáp:


- Không sai. Có tin từ Lan châu đưa đến rằng: Vị Tào đại phu chủ hiệu thuốc Đồng Nhơn đường đột nhiên lâm trọng bệnh. Hiệu thuốc cũng đã đóng cửa dẹp nghề rồi. Về việc này, ta cảm thấy rất hoài nghi, cho nên định tìm tam đệ để bàn bạc.


La Vĩnh Tường nói:


- Việc này tiểu đệ đã biết, hơn nữa tiểu đệ cũng đã bố trí...


Lâm Tuyết Trinh chợt lên tiếng cắt ngang:


- Các huynh cứ từ từ bàn bạc tiếp, muội phải đi trước đây. Hiện giờ trong nhà bếp chắc đang cần đến muội.


Hoắc Vũ Hoàn không hề giữ Lâm Tuyết Trinh lại.


Sau khi Lâm Tuyết Trinh đi khỏi, Hoắc Vũ Hoàn cũng không nói tiếp về việc ngã bệnh của Tào đại phu ở Lan Châu thành, ngượ lại Vũ Hoàn im lặng ngồi xuống bên bờ sông.


La Vĩnh Tường hơi do dự hỏi:


- Đại ca ! Chúng ta cũng trở về chứ ?


Hoắc Vũ Hoàn lắc đầu:


- Không ! Ở đây rất yên tĩnh, chúng ta ngồi ở đây nói chuyện cũng được


La Vĩnh Tường bất đắc dĩ đành phải ngồi xuống bên cạnh Hoắc Vũ Hoàn.


Hai người ngồi im lặng nhìn mặt sông rất lâu, nhưng cuối cùng chẳng ai chịu lên tiếng trước cả.


Sau cùng, La Vĩnh Tường không thể chiu. đựng được nữa, thấp giọng nói:


- Đại ca ! Huynh hãy tin đệ, đệ hẹn cô ta ra đây hoàn toàn không hề có ác ý.


Hoắc Vũ Hoàn vẫn nhìn mặt nước sông, hạ giọng trả lời:


- Ta biết.


La Vĩnh Tường lại nói:


- Chắc đại ca cũng biết, tiểu đệ không muốn chỉ rõ ra việc đó để tránh cho cô ta khỏi phải ngượng ngùng.


- Ta cũng biết.


La Vĩnh Tường chợt buông tiếng thở dài:


- Đệ làm như vậy không phải là chủ ý riêng của mình đệ, mà là ý kiến chung của các huynh đê....


Hoắc Vũ Hoàn vội cướp lời:


- Nói vậy là sao ? Chẳng lẽ ta làm điều gì có lỗi với các huynh đệ hay sao ?


- Xin đại ca bớt giận. Các huynh đệ cũng hiểu việc này nguyên nhân không phải là do đại ca. Chỉ vì các huynh đệ chung sống với nhau nhiều năm, cho nên bọn họ không nỡ thấy cửu muội phải chịu đau khổ...


Vả lại bao lâu nay, các huynh đệ gần như đã công nhận về việc của đại ca và cửu muội rồi. Có điều chỉ tùy thời gian sớm hay muộn mà thôi, nhưng ai ngờ...


Hoắc Vũ Hoàn nghe đến đây lắc đầu nói:


- Các ngươi nghĩ quá xa rồi đấy. Ta đối xử với Liên Cô và các vị huynh đệ có gì khác biệt. Chỉ vì cửu muội là nữ cho nên quan tâm đến ta một chút. Về việc này các huynh đệ có lẽ không hiểu, nhưng tại sao ngay cả đệ cũng hồ đồ như vậy chứ.


- Ý cùa đại ca tất nhiên là đệ đã hiểu rõ. Nhưng các huynh đệ cũng có hảo ý, hy vọng đại ca có thể sớm thành gia thất, để bọn họ được hưởng không khí ngày vui và được cùng uống ly rượu mừng.


Hoắc Vũ Hoàn ngửa mặt lên cười:


- Nếu các ngươi thật sự nghĩ như vậy thì chỉ sợ rằng mọi người sẽ thất vọng mà thôi. Ta từ nhỏ đã mồ côi, bây giờ tuổi đã gần về chiều, còn cần có gia đình để làm gì chứ ? Hơn nữa, có thêm một người thì không phải mình sẽ càng già thêm hay sao ?


- Đại ca nói vậy sao được, làm như vậy giống một người bị bệnh hoạn quá. Con người tới tuổi trung niên, lại càng phải lập gia thất, cho dù không phải vì mình cũng phải nghĩ tới tổ tiên họ Hoắc chứ ?


Hoắc Vũ Hoàn hứ một tiếng:


- Ngươi lại giở giọng tư tưởng đạo nho cổ hủ nữa rồi. Từ nhỏ ta đã là cô nhi không nơi nương tựa và có khả năng sẽ tử vong bất cứ lúc nào. Nếu như lúc ấy ta đã chết, thì bây giờ lấy ai nối dõi tông đường cho họ Hoắc ? Vả lại, tuy bây giờ ta có một mình, nhưng còn những đứa trẻ mồ côi kia không phải là con của ta hay sao ? Và nơi đây lẽ nào không phải là nhà của ta hay sao ?


La Vĩnh Tường xưa nay vốn là người lanh lợi. Thế mà nghe những lời này lại không sao mở miệng trả lời được.


Hoắc Vũ Hoàn thở dài một tiếng rồi nói tiếp:


- Ta chỉ nói bấy nhiêu thôi, còn tâm ý của ta chắc đệ hoàn toàn hiểu rõ lắm rồi. Đệ hãy thay ta mà đi nói lại với các huynh đệ, bảo họ đừng cho rằng mình là thông minh mà đi làm những chuyện dại dột đáng chê trách như vậy...


Lâm cô nương là khách, vì vậy phải hết sức tôn trọng người ta. Những việc như thế này, từ nay về sau ta không muốn tiếp tục xảy ra nữa.


La Vĩnh Tường tuy ngoài miệng vâng dạ, nhưng trong lòng thì nặng trĩu như bị đá đè. Những lời nói dứt khoát của Hoắc Vũ Hoàn mặc dù có thể phá giải được mối nghi kỵ của các huynh đệ đối với Lâm Tuyết Trinh. Nhưng ngược lại đồng thời cũng bóp chết niềm hy vọng của Thiết Liên Cô, Nếu như thật sự Vũ Hoàn quyết tâm không lập gia thất, như vậy sự cố gắng bấy lâu nay của Liên Cô chẳng phải là trôi sông đổ biển cả hay sao...


Nghĩ đến đây bất giác La Vĩnh Tường buông ra một tiếng thở dài. Hoắc Vũ Hoàn nhún vai một cái nói:


- Tam đệ ! Đừng có mãi lo nghĩ đến những chuyện nhi nữ tư tình. Bây giờ chúng ta nói tiếp về vấn đề chính đi ! Vừa rồi đệ nói đã có bố trí ở Lan Châu, vậy việc đó như thế nào ?


La Vĩnh Tường đáp:


- Về việc này, trước sau tiểu đệ vẫn không dám lơ là. Vị Tào đại phu kia là người duy nhất biết được diễn biến của sự việc về bức bách lý đồ, mà cho đến nay vẫn còn sống. Trước khi rời khỏi Lan Châu, đệ đã cho người ở lại thay phiên nhau ngày đêm giám sát hiệu thuốc Đồng Nhơn Đường...


Hơn nữa đệ cũng đã phái người đột nhập vào tận phòng ngủ của vị Tào đại phu kia. và bất kể nhất cử nhất động gì của lão ta cũng phải lập tức báo tin về ngay.


- Nếu như thế thì việc lão ta bị bệnh nặng là thật hay giả ?


- Việc lão ta bị bệnh là thật, nhưng không hề nghiêm trọng. Còn về việc lão ta đột nhiên đóng cửa hiệu thuốc giải nghệ thì rất đáng để nghi ngờ.


La Vĩnh Tường gật đầu nói:


- Rất có thể là như vậy. Tiểu đệ vốn đã có ý muốn đích thân đi đến Lan Châu một chuyến nữa, nhưng vì mấy hôm nay về việc bách lý đồ vẫn chưa có kết quả. Hơn nữa trong lòng đại ca và cửu muội cũng không được vui, cho nên tiểu đệ vẫn còn chưa dám mở miệng nói với đại ca.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Sao Chổi, anh yêu em!

Sao Chổi, anh yêu em!

Cô như một đóa hồng rực rỡ và kiêu hãnh. Cô chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng ai

24-06-2016
Số điện thoại ma

Số điện thoại ma

Hằng ngày, tôi vẫn nhắn tin vào cái sim điện thoại ma ấy. Vẫn tỉ tê hàng tá chuyện.

24-06-2016
Gửi lại ngày hôm qua

Gửi lại ngày hôm qua

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hồi

25-06-2016
Thị phi ở đời

Thị phi ở đời

Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người

24-06-2016
Mùa đông lặng lẽ

Mùa đông lặng lẽ

(khotruyenhay.gq) Thời gian đang lấy đi thời thanh tân của em, còn em thì không thể nào

28-06-2016

Teya Salat