Polly po-cket
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 131 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 49 - Giá trị thanh đao

↓↓

Diệp Khai do dự.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chàng tự hỏi, có nên nói ra hay không ?


Phó Hồng Tuyết lại hỏi:


- Hung thủ không phải là lão, thì Đinh Linh Trung giết người diệt khẩu cho ai ? Vì ai ?


Diệp Khai chưa đáp.


Bỗng chàng quay đầu, nhìn về cửa thang lầu.


Từ nơi đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên:


- Hung thủ là ta ?


Âm thinh khó nghe vô cùng, âm thinh đó khó gây được cảm tình nơi bất cứ một người nào, dù dễ tánh nhất.


Tiếp theo câu nói, một người xuất hiện.


Một nữ nhân, nhìn qua dáng người, ai ai cũng phải công nhận là một trang tuyệt sắc giai nhân, có điều không ai trông rõ mặt mày, bởi bà ta dùng sa đen che mặt.


Thấy bà xuất hiện, Đinh Thừa Phong kinh hãi kêu lên:


- Ngươi ! Ngươi đến đây làm gì ?


Nữ nhân đáp:


- Tôi đến, vì tôi phải đến.


Không ai tưởng nỗi một con người mỹ lệ như vậy lại có thinh âm đáng ghét quá !


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Bà nói, chính bà sai sử Đinh Linh Trung đi giết người để diệt khẩu ?


Nữ nhân gật đầu:


- Phải, chính ta !


Giọng bà hàm súc một niềm oán độc cao độ.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Tại sao ?


Nữ nhân đáp:


- Tại vì ta là cừu nhân chân chánh của ngươi, Bạch Thiên Vũ chết nơi tay ta.


Phó Hồng Tuyết nghe con tim trầm xuống mạnh. Đinh Thừa Phong cũng nghe con tim trầm xuống như hắn.


Còn Diệp Khai ? Nào ai biết tâm tư của chàng như thế nào ?


Đinh Bạch Vân lạnh lùng tiếp:


- Đinh Thừa Phong là đại ca của ta, hiện tại các ngươi đã hiểu rồi. Y vì em gái muốn tự hy sinh, có thế thôi, chứ sự tình ngày trước không liên quan gì đến y cả.


Bà thở dài, tiếp:


- Nếu không có ngươi xuất thủ, ngăn chặn y uống chén rượu độc đó thì đã có thêm một mạng chết oan uổng rồi ! Ta rất cảm kích hành động của ngươi.


Nói câu đó, bà nhìn Diệp Khai.


Diệp Khai cười khổ, không đáp. Chàng còn biết nói chi trong trường hợp này ?


Đinh Bạch Vân tiếp:


- Ta rất kỳ quái, tự hỏi mãi ngươi là ai, làm sao mà ngươi biết rõ những việc đó ?


Diệp Khai thốt:


- Tại hạ ...


Đinh Bạch Vân khoát tay.


- Ngươi không cần cho ta biết ngươi là ai ? Ta bất quá kỳ quái vậy thôi chứ không tưởng biết ngươi là ai !


Bà quay nhìn Phó Hồng Tuyết tiếp:


- Ta muốn cho ngươi biết ta là ai !


Phó Hồng Tuyết đáp:


- Tại hạ đã biết bà là ai rồi !


Bà bật cười cuồng dại:


- Ngươi biết ? Biết những cái gì ? Biết được bao nhiêu chuyện ?


Phó Hồng Tuyết nín lặng.


Hắn cảm thấy về sự việc trên giang hồ, hắn biết rất ít. Bởi hắn chẳng chịu quan tâm đến bất cứ ai, bất cứ việc chi, ngoài những cừu nhân và sự phục thù.


Hắn chỉ biết có mỗi một điều, là cừu hận !


Như thế là kém cỏi quá, chính hắn cũng hiểu như vậy !


Đinh Bạch Vân cười một lúc, đưa tay giật vuông sa che mặt.


Bên trong vuông đen là một gương mặt lạnh lùng, một gương mặt chết.


Nhìn gương mặt đó, ai cũng biết là chiếc nạ.


Bà giật luôn chiếc nạ, bây giờ thì gương mặt thật của bà hiện ra.


Trời ! Một gương mặt của con người như thế sao ? Hơn nữa, gương mặt một giai nhân như thế sao ? Gương mặt mang đầy sẹo đao, tung hoành, ngang dọc, trừ đôi mắt còn nguyên vẹn, chẳng có một mảnh da nào trên mặt còn nguyên vẹn.


Ai yếu bóng vía, nhìn gương mặt đó, tất phải xỉu ngay.


Bà hỏi:


- Ngươi biết tại sao ta biến đổi như thế chăng ?


Phó Hồng Tuyết biết sao mà đáp !


Bà tiếp luôn:


- Ta dùng đao, tự rạch mặt đó. Đúng bảy mươi bảy vết sẹo. Ta hội hiệp với Bạch Thiên Vũ đúng bảy mươi bảy ngày, sau đó lão bỏ rơi ta, nhớ lại thời gian sum họp ta căm hận lão vô cùng. Ta bắt đầu hồi ức lại từng ngày, hồi ức một ngày ta rạch mặt một đường đao, đao không làm ta đau, nhưng kỷ niệm làm ta đau ! Hồi ức đủ bảy mươi bảy ngày, ta rạch đủ bảy mươi bảy đường trên mặt.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Em giận lắm!

Em giận lắm!

Em nói với anh: "Hôm nay quét cầu thang, suýt chút nữa thì em ngã". Cứ ngỡ rằng anh sẽ

29-06-2016
Người anh hùng

Người anh hùng

Anh chỉ là một thằng hèn, vô tích sự. Mẹ anh đã dành trọn cả tấm lòng tha thiết

24-06-2016
Vết thương

Vết thương

Anh nói, bởi vì em là một cô gái mãi mãi luôn xuất hiện cùng vết thương. *** Lần

24-06-2016
Là của riêng mình thôi

Là của riêng mình thôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Dê con nhanh trí

Dê con nhanh trí

Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng cỏ, Dê

24-06-2016
Quên đi.

Quên đi.

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Cuộc

25-06-2016
Trò chơi tình yêu

Trò chơi tình yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Gió, mưa, em và yêu...

Gió, mưa, em và yêu...

Có ai trách Nhỏ đâu, Nhỏ chỉ xem hắn là bạn thôi – chí ít là vậy. Còn hắn

24-06-2016