Trong số tân khách có Diệp Khai.
Chàng cho rằng sự kiện đó rất lý thú. Tuy là không thường xảy ra nhưng chẳng phải là không có.
Chàng nhìn quanh khách sảnh, quan sát từng khuôn mặt, tự hỏi trong số những người hiện diện nơi đây, có mấy kẻ thực tâm lo âu cho nhà họ Viên.
Hầu hết đều khẩn cấp đấy nhưng họ khẩn cấp vì quan tâm đến trường hợp bất bình thường của chủ nhân hay vì rượu sẵn đó, thức ăn sắp được dọn lên nhưng họ phải ôm bụng đói để chờ, chờ trong một thời gian vô đinh.
bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bởi biết đến bao giờ thì tân lang mới trở về.
Giả như tân lang không trở về thì sao ?
Họ có được cho ăn, cho uống chăng ?
Họ nghĩ đến phần lễ vật mang đến đây, vì nể nang trang chủ nên lễ vật trọng hậu ít nhiều. Nếu bắt buộc phải ra về với cái bụng trống rỗng thì đúng là canh bạc thua cay.
Diệp Khai cười.
Ngồi bên cạnh, Đinh Vân Lâm nhắc khéo:
- Ngươi không nên cười.
Diệp Khai nheo mắt:
- Tại sao ?
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Hiện tại, mỗi cá nhân đều biết tân lang thất tung. Nếu ngươi cười thì khác nào vui mừng trên tai họa của người.
Diệp Khai vẫn cười:
- Vô luận thế nào thì cười vẫn hơn khóc. Huống chi hôm nay là ngày hỷ sự chứ đâu phải tang sự.
Đinh Vân Lâm bỉu môi:
- Ngươi có thể giảm thiểu những lời tổn đức chứ ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Không thể.
Đinh Vân Lâm trố mắt:
- Không thể ?
Diệp Khai mỉm cười: - Tại vì nếu tại hạ không nói thì cô nương cũng nói. Đinh Vân Lâm nghinh mặt, mường tượng giận song thực ra là nàng rất khoái ý. Bởi Diệp Khai không giống phần đông, hơn nữa chàng cũng chẳng thất tung.
Giờ ngọ đã đến.
Tân lang vẫn chưa trở về, song chẳng lẽ khách chịu đói vô hạn định để chờ một người thất tung sao ?
Rồi tiệc vui cũng được dọn lên. Rượu và thịt tuy chưa vào miệng nhưng ai ai cũng phấn khởi tinh thần.
Đinh Vân Lâm cau mày, hỏi:
- Tại sao các ca ca của ta chưa đến ?
Diệp Khai hỏi lại:
- Họ cũng đến nữa sao ?
Đinh Vân Lâm gật đầu:
- Họ có nói là họ muốn đến.
Diệp Khai lại hỏi:
- Cô nương hy vọng họ đến ?
Đinh Vân Lâm gật đầu.
Nàng mỉm cười, thốt:
- Ta muốn xem thái độ của Lộ Tiểu Giai như thế nào, khi họ đến.
Diệp Khai chớp mắt:
- Nếu Lộ Tiểu Giai giết hết các ca ca của cô nương ?
Đinh Vân Lâm bỉu môi:
- Tại sao ngươi xem thường anh em họ Đinh ?
Diệp Khai mỉm cười:
- Tại vì anh em nhà họ Đinh của cô nương xem thường tại hạ.
Đinh Vân Lâm cười lạnh:
- Người họ Mã xem trọng ngươi nên đã giao phó con trai con gái cho ngươi giữ hộ.
Diệp Khai bỗng thở dài, thốt:
- Nếu biết được Mã Phương Linh thành hôn sớm như thế này thì tại hạ đã mang Tiểu Hổ Tử theo rồi.
Hiện tại chàng gởi Tiểu Hổ Tử ở tại nhà bằng hữu. Bằng hữu của chàng có mở một võ trường, hai vợ chồng muốn có một đùứa con trai nên họ vừa thấy Tiểu Hổ Tử là đâm thích ngay.
Diệp Khai có rất nhiều bằng hữu, đủ các hạng người, làm đủ mọi việc.
Chàng thích có bằng hữu mà bằng hữu của chàng chẳng ai không ưa chàng.
Tự nhiên là vậy, bởi không ưa thích nhau thì làm sao trở thành bằng hữu của nhau ?
Đinh Vân Lâm trừng mắt, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi than thở cái gì ? Có phải là tiểu thơ họ Mã lấy chồng nên ngươi khó chịu ?
Diệp Khai điềm nhiên:
- Không phải là Đinh tiểu thơ lấy chồng thì tại hạ đâu có khó chịu.
Đinh Vân Lâm phì cười, thốt:
- Nếu ngươi không sớm đến nhà họ Đinh cầu hôn thì ta lấy chồng gấp cho mà
xem.
Diệp Khai cười nhẹ:
- Thế thì tại hạ phải ...
Chàng bỏ dở câu nói. Vì lúc đó Phó Hồng Tuyết bước vào.
Tay hắn vẫn dán dính nơi chuôi đao. Hắn từ từ bước vào khách sảnh rộng lớn.
Người trong khách sảnh rất đông, song hắn bước như đi giữa chốn hoang vắng.
Hắn không nhìn một ai trong biển người đó.
Nhưng biển người đó nhìn hắn. Ai ai cũng có cảm tưởng là có một một luồng gió lạnh quét qua.
Tất cả đều rợn mình. Hắn, đao của hắn, người và đao như mang tử khí vào khách sảnh.
Diệp Khai cau mày, lẩm bẩm:
- Sao hắn đến đây ?
Đinh Vân Lâm thốt:
- Biết đâu chẳng phải là Lộ Tiểu Giai bảo hắn đến ?
Diệp Khai lại cau mày:
- Còn chúng ta nữa ? Tại sao hắn lại tìm chúng ta, bảo chúng ta đến ? Thật là kỳ
quái.
Chàng dừng câu nói, bởi vì lúc đó, Phó Hồng Tuyết vừa ngẩng mặt lên thấy chàng.
Mặt hắn vẫn lạnh lùng như lúc nào.
Diệp Khai cười nhẹ, đứng lên. Lúc nào chàng cũng xem Phó Hồng Tuyết là bằng hữu. Nhưng Phó Hồng Tuyết quay đầu, không tiếp tục nhìn chàng.
Hắn từ từ len qua đám đông đi tới.
Bàn tay cầm chuôi đao hơi rung rung. Hắn nắm cứng chuôi đao nên tay không run mạnh lắm.
Hắn bước đi chậm song lại thở gấp.
Đinh Vân Lâm lắc đầu, thở dài:
- Xem ra chẳng phải hắn đến đây để uống rượu mừng đâu.
Diệp Khai đáp:
- Thường thường hắn không như vậy đâu.
Đinh Vân Lâm cau mày:
- Không đến để uống trượu thì đến để là gì ?
Diệp Khai đáp:
- Để giết người.
Đinh Vân Lâm giật mình:
- Giết ai ?
Chương trước | Chương sau