Thất dạ tuyết - Thương Nguyệt
Văn án: Thương Nguyệt đã phải mất tám năm để nhân vật của mình có thể cười như

5 / 5 ( 47 đánh giá )
Văn án: Thương Nguyệt đã phải mất tám năm để nhân vật của mình có thể cười như
Trích đoạn: Cây cầu treo dẫn tới Quỷ bảo lại một lần nữa xuất hiện bóng
Giới thiệu: Kiếm Phi bị thương nặng lại bị Lệ Quỷ Phương Thiên tấn công một
Giới thiệu: Xuyên suốt vũ trụ hồng hoang, bền vững như thiên địa cao xanh... dẫu
Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan
Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa
Trích đoạn: Hãy tiếp chiêu đây. Viên Tĩnh tay phải cầm thiền trượng vung lên rồi
Trích đoạn: Vút... Vút... Ba bóng nhân ảnh lướt đi thật nhanh và chẳng mấy chốc
Giới thiệu: Chu Mộng Châu một đứa trẻ mồ côi con một của một kiếm khách lừng
Giới thiệu: Quán tuyệt mãn kinh hoa, uy phong chấn hải. Anh hoa phát tiết, danh tiếng
"Đừng nghĩ tuổi thơ có thể được mua bằng tiền, không có tuổi thơ thì tâm hồn đã
P/s: Với sự trở lại, truyện ngắn của tớ nhân vật nam luôn có tên là Ju, nữ luôn
Người ta thường cảm nhận những thơm bùi từ hạt. Nhưng không nhiều người đứng
Nhớ lại chỉ mới hôm kia, nó dẫn mấy đứa con gái vào đấy ăn uống thỏa thuê, nó
Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu
Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: ''Chuyện đời sinh viên.'') Trong đời
Bố đứng trước tôi. Lặng lẽ. Đôi mắt ông chứa đựng những cái nhìn mệt mỏi. Tôi
Anh ấy là một người hoàn hảo. *** 1. Anh gọi mẹ tôi là dì, nhà anh đối
Nội dung: Kết hôn bốn năm, tôi chưa từng nghĩ tới, ông xã yêu lại nói với tôi,