Duck hunt
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 32 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 24 - Giết không hết

↓↓

- Công tử nên lượng xét cho tôi ! Công tử nên hiểu rằng tôi không hề lưu tâm đến

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


y !


Phó Hồng Tuyết nắm chặt hai tay:


- Ta chỉ biết là ngươi nhìn hắn chòng chọc, đôi mắt ngươi như đóng đinh vào hắn.


Thúy Bình lắc đầu:


- Tôi có chăm chú nhìn y lúc nào đâu ? Bởi nhìn qua y một thoáng là tôi cảm thấy buồn nôn rồi !


Phó Hồng Tuyết bĩu môi:


- Buồn nôn ?


Thúy Bình nặng giọng:


- Tôi còn hận là công tử không giết ngay y !


Phó Hồng Tuyết cười lạnh:


- Ngươi tưởng ta đề cập đến gã họ Bành ?


Thúy Bình trố mắt:


- Chứ không phải y ?


Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng:


- Ta nói đến Diệp Khai !


Thúy Bình giật mình.


Phó Hồng Tuyết lại hừ một tiếng:


- Ngươi quen với hắn chứ ? Hắn không là phổ thông khách nhân chứ ?


Thúy Bình lộ vẻ thống khổ, thốt qua giọng thê thảm:


- Tại sao công tử nói những lời như thế ? Công tử muốn dày vò tôi ? Hay công tử tự dày vò ?


Gương mặt trắng xanh của Phó Hồng Tuyết chợt biến đỏ.


Hắn miễn cưỡng khống chế lấy mình, buông từng tiếng:


- Bất quá, ta chỉ muốn biết ngươi có quen hắn hay không vậy thôi !


Thúy Bình đáp:


- Dù cho trước kia tôi có quen, nhưng hiện tại thì tôi không nhìn, như vậy có khác chi hai con người xa lạ ?


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Tại sao không nhìn ?


Thúy Bình đáp:


- Tại vì tôi có công tử, tại vì hiện tại tôi là người của công tử, tôi chỉ nhận, chỉ nhìn một mình công tử thôi !


Nàng vương tay, chụp tay hắn, bóp mạnh.


Phó Hồng Tuyết trầm giọng:


- Rất tiếc, ta không thể cung cấp cho ngươi những cái sang quý của lối sống ngày trước của ngươi ! Ngươi theo ta, chỉ được ăn cái thứ mì rẻ tiền, không hơn, không kém !


Thúy Bình đáp:


- Vật thực nào không nuôi sống con người ? Tôi chỉ cần được sống, để sống với công tử thôi !


Phó Hồng Tuyết lắc đầu:


- Nhưng ngươi nuốt không trôi tô mì này !


Thúy Bình cố điểm một nụ cười:


- Công tử xem, tôi ăn đây !


Nàng cầm đũa, vít từng cọng mì, ăn như ăn độc vật !


Phó Hồng Tuyết giật đũa của nàng, cao giọng thốt:


- Ngươi ăn không được, hà tất ăn ? ... Ta không cưỡng bách ngươi !


Hắn khích động đến phát âm khàn khàn rung rung.


Đôi mắt Thúy Bình bắt đầu rựng đỏ. Rồi lệ trào ra ...


Nàng nức nở:


- Hà tất công tử đối xử với tôi như vậy ? Tôi ...


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Ngươi làm sao ?


Thúy Bình cắn răng.


Sau một phút, nàng thốt:


- Tôi cảm thấy, chúng ta bất tất phải sống như thế này !


Nàng thở dài, dịu giọng tiếp:


- Tiền của công tử, đã tiêu pha hết rồi, còn tiền của tôi, với số tiền này, chúng ta không cần phải quá kham khổ ...


Phó Hồng Tuyết ưỡn cao ngực, đáp:


- Cái gì của ngươi, là của ngươi, không phải của ta !


Thúy Bình tiếp:


- Cá nhân của tôi, còn thuộc về công tử, hà huống vật của tôi, những thứ ngoại


vật !


Phó Hồng Tuyết đỏ mặt:


- Sao ngươi không tưởng, đồng tiền của ngươi từ đâu mà có ? Cứ nghĩ đến thôi là ta lợm giọng rồi !


Thúy Bình biến sắc, rung người.


Nàng cắn môi, rồi đáp:


- Đồng tiền đó, là vì con người dơ. Con người dơ, tiền kiếm được, sạch thể nào được ?


Phó Hồng Tuyết gật đầu:


- Đúng vậy !


Thúy Bình tiếp:


- Công tử khỏi đề tỉnh tôi ! Tôi biết, tôi không xứng đáng với công tử !


Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp luôn:


- Tôi hy vọng công tử nên tưởng lại mình một chút !


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Ta phải tưởng như thế nào ?


Thúy Bình tiếp:


- Tại sao công tử không tưởng xem, tôi làm thế vì lý do gì ? Tôi vì ai ? Tại sao tôi tự làm khổ lấy tôi ?


Nàng tự khống chế con tim, cố gắng khống chế, song lệ nóng vẫn tuôn trào.


Nàng vụt đứng lên, tiếp luôn:


- Công tử đã cho rằng tôi không xứng đáng, thì tôi còn làm phiền công tử chi nữa ! Tôi ...


Phó Hồng Tuyết gật đầu:


- Phải đó ! Ngươi đã có hằng xe vàng xe bạc, thì tội gì phải chịu khổ chịu cực đi theo ta ! Ngươi ly khai là phải !


Thúy Bình trầm giọng:


- Thực sự công tử chán tôi ?


Phó Hồng Tuyết đáp:


- Phải !


Thúy Bình gật đầu:


- Tốt ! Tốt ! ... Công tử tốt quá !


Hai tay ôm mặt, nàng bước ra cửa.


Phó Hồng Tuyết không ngăn chận, mà cũng chẳng nhìn nàng.


Ra bên ngoài rồi, nàng đóng mạnh cánh cửa, kêu ầm một tiếng.


Phó Hồng Tuyết vẫn ngồi ỳ một chỗ.


Hắn không run người, song gân tay nổi vồng lên, xanh dờn.


Trán hắn đổ mồ hôi lạnh, chảy xuống ròng ròng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Bí mật được giữ kín

Bí mật được giữ kín

- Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ.

24-06-2016
Cây bồ kết nở hoa

Cây bồ kết nở hoa

Con quyết định nói rõ cho ba mẹ hay hoàn cảnh của con hiện tại. Những ngày ở nhà

27-06-2016
Có bồ không?

Có bồ không?

- Anh có bồ không đấy? Hùng nói: - Không hề có! My nói: - Một người đàn ông như

30-06-2016
Vọng cổ

Vọng cổ

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Món quà để đời

Món quà để đời

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Sau này

27-06-2016
Cuốn theo chiều gió

Cuốn theo chiều gió

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu

26-06-2016