Old school Swatch Watches
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 149 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 19 - Đinh gia thất tiên nữ

↓↓

Đinh Vân Lâm nối theo:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Cho nên nàng không tiếc thân ngà vóc ngọc, muốn cho Lộ Tiểu Giai vì nàng mà giết gã thọt chân ?


Gã tiểu công gật đầu:


- Mã tiểu thơ quả là một hiếu nữ.


Đinh Vân Lâm cười lạnh:


- Biết đâu nàng thích làm các việc chà xát lưng cho nam nhân ?


Gã tiểu công sửng sốt, muốn nói gì đó, song người trọng tuổi trừng mắt làm gã nín


luôn.


Vừa lúc đó, có tiếng vó ngựa vang lên bên ngoài.


Vó ngựa vang loạn, chứng tỏ không chỉ một con.


Đinh Vân Lâm chớp mắt, bảo:


- Ngươi bước ra xem bọn người nào đến đó ?


Gã tiểu công tuy không phục những gì nàng vừa nói, song vẫn bước ra ngoài.


Rồi hắn trở vào, báo cáo:


- Các lão sư phó tại Vạn Mã Đường.


Đinh Vân Lâm hỏi:


- Mấy người ?


Gã tiểu công đáp:


- Độ bốn năm mươi người.


Đinh Vân Lâm trầm ngâm, liếc mắt sang Diệp Khai hỏi:


- Ngươi đoàn họ đến để can thiệp hay dự khán nhiệt náo ? Can thiệp là giúp gã họ Lộ đó.


Diệp Khai lại ngáp, đáp:


- Cần phải thấy họ, xem họ là bọn ngu ngốc hay bọn thông minh, mới đoán được.


Lúc đó tại khoảng đường bắt đầu có nhiều loại tiếng động, tiếng đằng hắng, tiếng xầm xì, tiếng kêu kinh ngạc, tiếng cười khút khích, tiếng thở dài.


Hiện đó chứng tỏ số người hiện diện không đồng quan điểm.


Không rõ tại sao những tiếng động đó đột nhiên ngưng bặt.


Đinh Vân Lâm lẩm nhẩm:


- Phải, đến thì cuối cùng rồi cũng đến.


Bên ngoài, không ai nói gì nhưng chắc chắn ai cũng nói câu đó, nếu muốn nói một vài tiếng.


Vì, không có tiếng nào đáng nói bằng câu đó.


Và người đến vẫn với dáng đi thường lệ, chân tả bước, chân hữu lết theo.


Hắn bước chầm chậm như thường lệ. Mặt hắn vẫn trắng xanh, vẫn lạnh lùng.


Chỉ có đôi mắt thì như bốc lửa.


Đôi mắt nhìn chầm chập Mã Phương Linh.


Mã Phương Linh lúc đó dừng tay, dừng chà xát nhưng tay thì nhúng khăn vào nước.


Rồi Phó Hồng Tuyết nhìn Lộ Tiểu Giai.


Lộ Tiểu Giai không nhìn hắn, y vẫy tay về phía Đinh Lão Tứ và Hồ thủ quỷ.


Cả hai bước lại.


Lộ Tiểu Giai hỏi:


- Người các ngươi muốn ta giết, phải gã đó chăng ?


Đinh Lão Tứ do dự.


Hồ Thủ Quỷ do dự.


Cả hai cùng nhìn nhau, rồi cùng nhìn Lộ Tiểu Giai cùng gật đầu.


Lộ Tiểu Giai lại hỏi:


- Thật sự các người muốn ta giết hắn ?


Đinh Lão Tứ đáp:


- Đương nhiên.


Lộ Tiểu Giai vụt cười khan:


- Tốt ! Tốt ! Ta nhất định giết hắn cho các ngươi.


Y đưa bàn tay ra, từ từ cầm lấy thanh kiếm máng gần đó.


Phó Hồng Tuyết nắm chặt chuôi đao hơn.


Lộ Tiểu Giai vẫn chưa nhìn sang hắn, đôi mắt của y còn chúi xuống thanh kiếm nơi tay.


Y từ từ thốt :


- Việc gì ta đáp ứng, là ta phải làm. Ta phải làm cho được.


Đinh Lão Tứ cười thốt :


- Đương nhiên.


Lộ Tiểu Giai hỏi


- Ngươi yên trí ?


Đinh Lão Tứ gật đầu :


- Đương nhiên.


Lộ Tiểu Giai khẽ thở dài:


- Các ngươi yên trí thì có thể chết được rồi.


Đinh Lão Tứ cau mày


- Các hạ nói gì ?


Lộ Tiểu Giai lập lại:


- Ta nói các ngươi đáng chết !


Thanh kiếm vung lên, vừng từ từ. Không nhanh, không nhắm vào ai cả.


Đinh Lão Tứ rút mình, rút mãi, như đang cơn phong rút.


Không ai rõ tại sao hắn rúm mình như con sâu chạm lửa. Rúm chớ không oằn oại, bởi có ai làm gì cho hắn đau đớn mà oằn oại ?


Rồi hắn ngã xuống.


Lúc hắn ngã, một vòi máu tươi từ dạ dưới của hắn bắn ra như tên.


Bây giờ, người ta mới hiểu, từ trong thùng nước, một mũi kiếm đâm ra, mũi kiếm còn vấy máu, máu còn nhỏ giọt.


Trong lúc Đinh Lão Tứ nhìn tay hữu có kiếm của Lộ Tiểu Giai thì Lộ Tiểu Giai nhích bàn tay tả, tay đó cũng có kiếm, kiếm xuyên qua thùng, đâm vào phần dưới rốn của Đinh Lão Tứ.


Và chính mũi kiếm tay tả vấy máu, máu đang nhỏ giọt.


Khi Hồ Thủ Quỷ phát hiện sự tình thì mũi kiếm nơi tay hữu của Lộ Tiểu Giai cắm vào yết hầu của hắn.


Mọi người im thin thít. Không một tiếng động nhỏ.


Máu nhỏ từng giọt, từng giọt. Mũi kiếm vơi máu dần dần ... dần dần.


Nhìn máu nhiễu, Lộ Tiểu Giai thở dài, lẩm nhẩm:


- Làm cái nghề của ta, lắm lúc cũng còn dành lại một tay. Một tay dấu trong bồn nước. Các ngươi nên hiểu như vậy.


Mã Phương Linh kêu lên:


- Ta không hiểu.


Lộ Tiểu Giai hỏi:


- Cô nương không hiểu tại sao tại hạ giết chúng ?


Nhiều người không hiểu, chẳng riêng một Mã Phương Linh.


Mã Phương Linh trố mắt:


- Người mà ngươi muốn giết, đâu có phải là chúng.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhật ký xuân sang

Nhật ký xuân sang

Thành phố ngày cuối đông vẫn đầy những nắng. *** Trời đã về chiều rồi, cái

23-06-2016
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Ai bảo nói không nghe

Ai bảo nói không nghe

(khotruyenhay.gq) - Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp. - Hả, cái gì, thôi cho tao

24-06-2016
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Hà Nội trong tôi

Hà Nội trong tôi

Hà Nội rất đẹp. Dù sau này tôi có qua bao miền đất khác thì Hà Nội vẫn là tình yêu

24-06-2016
Đừng lướt qua nhau

Đừng lướt qua nhau

"Có khi nào anh nhớ một người, Người đã đến bên anh, như em, bước về nơi cuối

24-06-2016
Thương cho roi cho vọt?

Thương cho roi cho vọt?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Vài chục năm

27-06-2016