XtGem Forum catalog
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 75 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 18 - Sát thủ kiếm

↓↓

Lộ Tiểu Giai cười nhẹ.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nụ cười của y lúc nào cũng lạnh, dù là đang lúc đắc ý nhất.


Y thốt:


- Các hạ nói chuyện hơn nửa ngày, chỉ có mỗi một câu đó là đúng khẩu khí của một Diệp Khai.


Bọn Trần Đại Quan đã vào trong nhà lâu rồi, ngồi quanh đó, song ckhông dám lên tiếng chen vào câu chuyện.


Họ chờ lịnh, như nô tỳ chờ chủ nhân.


Lộ Tiểu Giai mường tượng không phát giác là họ có mặt trên cõi đời này.


Y không quay nhìn ai, chỉ hỏi bâng quơ:


- Ở đây có ai chi tiền thay cho ta chăng ?


Trần Đại Quan lập tức cười vuốt, đáp:


- Có ! Có ! Tự nhiên có !


Lộ Tiểu Giai lại hỏi:


- Cái gì ta muốn, ngươi hoàn toàn lo liệu được chăng ?


Trần Đại Quan gấp giọng:


- Được ! Được ! Xin Lộ đại hiệp cứ phân phó !


Lộ Tiểu Giai tiếp:


- Năm cân đậu phộng rang, đừng chín quá, đừng sống quá !


Trần Đại Quan vâng một tiếng.


Lộ Tiểu Giai tiếp:


- Một thùng lớn nước sôi, một thùng cây, cao độ sáu thước !


Trần Đại Quan lại vâng một tiếng:


Lộ Tiểu Giai tiếp:


- Chuẩn bị hai chiếc áo lót mới tinh, bằng lụa !


Lần này Trần Đại Quan hỏi:


- Hai chiếc ?


Lộ Tiểu Giai gật đầu:


- Một chiếc, mặc trước khi giết người. Một chiếc để thay, sau khi giết xong.


Trần Đại Quan vâng lượt nữa.


Lộ Tiểu Giai tiếp:


- Nếu có một quả đậu hư thúi, là ta chặt bàn tay ngươi. Nếu có hai quả hư thúi, ta giết ngươi !


Trần Đại Quan nghe lạnh xương sống. Nhưng lão cũng phải vâng.


Lượt thứ tư !


Diệp Khai hỏi:


- Các hạ nhất định tắm trước khi giết người ?


Lộ Tiểu Giai đáp:


- Giết người, đâu phải như giết heo ! Giết người là một việc làm rất thống khoái ! Mình phải sảng khoái để làm một việc thống khoái !


Diệp Khai mỉm cười:


- Người sắp bị các hạ giết, chẳng lẽ nhất định chờ các hạ tắm xong ?


Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:


- Kẻ đó có thể không chờ, tại hạ có thể chặt đôi chân hắn trước, sau đó tắm rửa xong, sẽ giết chết luôn.


Diệp Khai thở dài:


- Không ngờ các hạ có lắm sự phiền phức trước khi giết người !


Lộ Tiểu Giai thốt:


- Sự phiền phức chỉ có sau khi giết xong !


Diệp Khai chớp mắt:


- Phiền phức như thế nào ?


Lộ Tiểu Giai tiếp:


- Phiền phức này tối quan trọng ! Phải có, dù là phiền phức !


Y chưa đáp.


Diệp Khai chợt kêu:


- Nữ nhân ! Cần có nữ nhân ?


Lộ Tiểu Giai gật gù:


- Câu nói thông minh thứ hai !


Diệp Khai cười khổ:


- Nữ nhân là mối phiền phức lớn lao của nam nhân, cần phải là thông minh mới hiểu như vậy !


Lộ Tiểu Giai thốt:


- Cho nên, các ngươi phải chuẩn bị cho ta một nữ nhân thuộc hạng không chê được đó nhé !


Câu này đương nhiên hướng về Trần Đại Quan.


Trần Đại Quan do dự:


- Nếu vị cô nương áo đỏ vừa rồi trở lại ?


Lộ Tiểu Giai bật cười:


- Ngươi sợ nàng ghen ?


Trần Đại Quan gãi đầu:


- Làm sao bọn này không sợ ! Cái đầu của tại hạ chắc là phải bị đấm nát nhừ như dưa thúi ruột !


Lộ Tiểu Giai hỏi:


- Ngươi tin là nàng trở lại tìm ta ?


Trần Đại Quan cau mày:


- Không có thể như vậy sao ?


Lộ Tiểu Giai thốt:


- Bình sanh, ta không hề quen biết nàng !


Trần Đại Quan trố mắt:


- Thế tại sao ...


Lộ Tiểu Giai trầm gương mặt:


- Chẳng lẽ ngươi không thấy nàng cố ý đến đây gây náo loạn ?


Trần Đại Quan giật mình.


Lộ Tiểu Giai tiếp:


- Có lẽ các ngươi hành sự không kín đáo, nên để lộ bí mật, nàng biết ta sẽ đến đây, nên đến trước !


Trần Đại Quan ngơ ngác:


- Đến trước để làm gì ?


Lộ Tiểu Giai bỉu môi:


- Sao ngươi không hỏi nàng !


Trần Đại Quan sợ hãi song gượng cười.


Một nụ cười giả tạo !


Mường tượng, suốt đời lão chỉ cười giả ! Nói một cách khác, nụ cười giả tạo đó hầu như chạm khắc trên khuôn mặt lão !


Cửa hàng tơ lụa của lão không lớn lắm.


Nhưng ở địa phương nghèo nàn này có một cửa hàng như vậy kể cũng là tay có máu mặt !


Hôm nay, dĩ nhiên mọi sanh ý tại tiểu trấn này hầu như tạm ngừng.


Và hai gã tiểu công trong cửa hiệu ngồi canh ruồi đợi ngày tàn rồi về với gia đình.


Trần Đại Quan trở về cửa hiệu, đi luôn ra ngoài nhà sau, cách một khoảng sân.


Giữa sân có một cây không sanh trái, nhưng có tàng cây trồng cho có bóng mát hơn là để sanh lợi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Forget me not

Forget me not

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
"Kẻ khùng" cậu tôi

"Kẻ khùng" cậu tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Dĩ nhiên dì

27-06-2016
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Định mệnh trớ trêu

Định mệnh trớ trêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?) Trái

25-06-2016
Một lời khen

Một lời khen

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò

30-06-2016
Một lời cảm ơn

Một lời cảm ơn

Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được

30-06-2016
Một cuộc trò chuyện

Một cuộc trò chuyện

Sinh viên: Có ai nghe được não của Giáo sư chưa? Có ai sờ được, cảm nhận được hay

01-07-2016