Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 133 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 17 - Tử vong chóa mắt

↓↓

Trương Lão Thực đáp:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Hắn muốn bọn này không phương sống sót thì bọn này làm sao để cho hắn sống.


Đinh Lão Tứ đập tay xuống mặt bàn bình bịch hét:


- Bọn tôi tuy là thành phần bình dân lương thiện, an phận nhưng đừng ai chạm đến. Kẻ nào chạm đến là kẻ đó phải trả giá đắt.


Tống lão bản quơ quơ chiếc điếu nói tiếp:


- Chó bị rượt cùng đường, đụng tường còn nhảy thì hà huống gì là con người.


Diệp Khai thong thả gật đầu.


Mường tượng chàng công nhận họ nói đúng đạo lý.


Trần Đại Quan thở dài:


- Bọn tôi có cái tâm muốn đối phó hắn, ngặt vì lực thì thiếu hẳn.


Tống lão bản cũng thở dài:


- Một bọn thật thà chất phác như chúng tôi thì đương nhiên không có phương đối phó với kẻ sát nhân phóng hỏa được.


Trần Đại Quan tiếp nối:


- Cũng may là bọn này còn có mấy bằng hữu biết chút ít võ công.


Diệp Khai hỏi:


- Như Tam lão bản ?


Trần Đại Quan đáp:


- Tam lão bản là người có thân phận cao. Chúng tôi đâu dám kêu gọi đến.


Diệp Khai cau mày:


- Trừ Tam lão bản ra thì đâu còn ai là người có bản lĩnh.


Trần Đại Quan thốt:


- Còn chứ. Một thanh niên mà người ta quen gọi là Tiểu Lộ.


Diệp Khai trố mắt:


- Tiểu Lộ ?


Trần Đại Quan gật đầu:


- Y là đệ nhất kiếm khách trên giang hồ. Dù tuổi chưa được bao nhiêu.


Tống lão bản tiếp nối:


- Nghe nói chỉ trong vòng một năm qua thôi, y đã giết độ ba bốn mươi người. Nạn nhân toàn là nhất lưu cao thủ trong võ lâm.


Trương Lão Thực nghiến răng phụ họa:


- Lấy độc trị độc, hắn giết người phóng hỏa thì phải có người cỡ đó mới trị nổi


hắn.


Trần Đại Quan gật đầu: - Răng chống răng, mắt chống mắt mà.


Diệp Khai trầm ngâm một chút, vụt hỏi: - Họ Lộ. Lộ là đường đi hay lộ là sương ?


Trần Đại Quan đáp: - Lộ là đường đi.


Diệp Khai chớp mắt:


- Lộ Tiểu Giai ?


Trần Đại Quan mỉm cười:


- Chính y.


Tống lão bản hỏi: - Diệp công tử biết y ?


Diệp Khai cười nhẹ:


- Tại hạ có nghe nói đến tên đó. Người ta đồn kiếm pháp của y nhanh cực độ. Mà lại độc nữa.


Tống lão bản cười hì hì:


- Trong hai năm gần đây trên giang hồ không ai là không nghe đến tên y.


Diệp Khai gật đầu:


- Nhiều người nghe danh y lắm.


Tống lão bản tiếp:


- Nghe nói Tử Kiếm Thần Long phái Côn Lôn và chưởng môn phái Điểm Thương cũng bại nơi tay y.


Diệp Khai cười thốt:


- Chừng như Tống lão bản biết rành về con người đó quá.


Tống lão bản cười đắc ý:


- Thú thật với Diệp công tử, thanh niên họ Lộ đó là một người bà con xa xa của


tôi.


Diệp Khai hỏi: - Y có chịu đến hay không ?


Tống lão bản đáp: - May mắn thay, trong mấy hôm nay y có mặt trong vùng phụ cận. Đinh Lão Tứ tiếp: - Người của chúng tôi sai đi đã liên lạc được với y. Y hứa là sẽ đến. Tống lão bản tiếp luôn: - Nếu không có gì trở ngại thì trước hoàng hôn hôm nay y sẽ có mặt tại tiểu trấn


này.


Trương Lão Thực cao giọng:


- Lúc đó thì Phó Hồng Tuyết sẽ biết bọn này không phải lũ đáng khi.


Diệp Khai mỉm cười:


- Việc đó các vị đã quyết định rõ, hà tất phải cho tại hạ biết ?


Trần Đại Quan đáp:


- Chúng tôi từ lâu xem Diệp công tử là bằng hữu, mà đã là bằng hữu với nhau thì có gì phải dấu diếm nhau.


Mường tượng lão sợ Diệp Khai sẽ nói ra những lới khó nghe nên lão tiếp luôn:


- Tuy nhiên chúng tôi cũng hiểu là Diệp công tử có cảm tình ít nhiều với gã họ


Phó.


Diệp Khai cau mày: - Các vị sợ tại hạ xen vào vụ này gây trở ngại cho kế hoạch của các vị ? Trần Đại Quan nghiêm sắc mặt:


- Chúng tôi hy vọng lần này Diệp công tử bàng quan tọa thị giùm cho.


Trương Lão Thực thốt:


- Tôi tên là Trương Lão Thực, tôi chỉ nói những lời thực.


Diệp Khai gật đầu:


- Ông cứ nói.


Trương Lão Thực tiếp:


- Công tử hãy tiếp trợ bọn tôi giết cho được Phó Hồng Tuyết. Nhược bằng công tử không giúp bên này thì cũng đừng giúp bên kia. Cứ giữ vai trò trung gian là được. Nếu chẳng vậy...


Diệp Khai chớp mắt:


- Thì sao ?


Trương Lão Thực đứng lên, cất cao giọng:


- Thì dù bọn này đánh không hơn công tử thì vẫn liều mạng đánh, đánh luôn.


Diệp Khai mỉm cười:


- Tốt. Quả nhiên người tên Thực thì lời nói cũng thực. Tại hạ thích mẫu người như lão trượng lắm.


Trương Lão Thực thoáng lộ vẻ mừng:


- Công tử chịu giúp bọn tôi chứ ?


Diệp Khai đáp:


- Ít nhất thì tại hạ cũng không đứng về phía hắn.


Trần Đại Quan thở phào:


- Bọn tôi cảm kích công tử vô cùng.


Diệp Khai tiếp:


- Tại hạ hy vọng khi nào Lộ Tiểu Giai đến thì các vị cho tại hạ hay liền.


Trần Đại Quan gật đầu:


- Đương nhiên.


Diệp Khai chợt thở dài:


- Tại hạ muốn biết con người đó. Nhất là mong có dịp nhìn thấy thanh kiếm của

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Làm chồng khổ thật

Làm chồng khổ thật

Để trở thành một ông chồng tân tiến, biết chia sẻ và tạo điều kiện nghỉ ngơi cho

23-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Là chính mình

Là chính mình

“Tuổi trẻ lạc lối. Cuộc đời này, gặp nhau đã là một mối duyên...”. *** Phương

23-06-2016
Có duyên không phận

Có duyên không phận

Một con dao, một dòng máu đỏ, một cái xác ôm một người. Tiếng gió rít mạnh mùa

27-06-2016
May mà có em

May mà có em

May mà có em, đời còn dễ thương... *** Quỳnh lấy vé máy bay về Việt Nam một cách

30-06-2016