Old school Swatch Watches
Biên thành đao thanh - Cổ Long

Biên thành đao thanh - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 36
5 sao 5 / 5 ( 112 đánh giá )

Biên thành đao thanh - Cổ Long - Chương 19 - Người chết có giá trị

↓↓

"Đủ rồi". "Số hai mươi lăm" đem khối vàng nhét vào ngực, chợt nói:

bạn đang xem “Biên thành đao thanh - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Ta còn muốn yêu cầu ông một chuyện".


- Cứ nói.


"Nếu quả ta có chết, xin ông đừng vì ta mà rửa tay thắp hương". "Số hai mươi lăm".


điềm đạm thốt:


"Bởi vì ông đã trả tiền rồi".


Vừa nói xong câu đó, gã đã quay người bước vào thông đạo thủy tinh sáng lạn.


Bóng của gã nhìn có vẻ còn thẳng cao hơn cả chính diện, gã rất mau chóng biến mất tận đầu bên kia thông đạo.


- Có phải cũng một đi không trở lại như những người kia ?


Kim Ngư nhìn theo gã, đến khi bóng gã đã hoàn toàn tiêu thất trong thông đạo, mới thở dài thốt:


- Gã thật là một quái nhân.


- Ồ ?


"Gã chừng như đã biết rõ lần đi này không thể không chết, hơn nữa cũng biết rõ khi một người đã chết thì vàng nguyên chất tới cỡ nào cũng đều vô dụng". Kim Ngư thốt:


"Nhưng gã lại vẫn phải thu lấy khối vàng đó trước cái đã, sao gã lại làm vậy ?".


- Đó là nguyên tắc của gã.


- Nguyên tắc ?


"Nguyên tắc là quy củ". Vương lão tiên sinh thốt:


"Gã biết chuyện có chết cũng phải đi làm, đã biết mình phải đi làm, trước hết vẫn nhận khối vàng đó, bởi vì đó là quy củ của gã".


Lão nhìn Kim Ngư, lại nói tiếp, trong thanh âm của lão tuyệt không có một chút ý giễu cợt:


- Một người có nguyên tắc, tuyệt không thể phá quy củ, không cần biết là hắn chết hay sống đều như vậy.


Lão nói rất nghiêm túc, thậm chí còn có ba phần tôn kính.


- Ông nghĩ người đó ngu ? Hay là thông minh ?


"Ta không biết". Vương lão tiên sinh đáp:


"Ta chỉ biết thứ người đó càng ngày càng ít".


- Ông xem chừng có vẻ rất thích hạng người đó.


- Phải.


- Vậy tại sao ông còn muốn kêu gã đi chết ?


"Ngươi làm sao biết gã đi chết ?" Vương lão tiên sinh lại cười cười:


"Ngươi làm sao biết gã đã chết, còn có thể sống lại hay không ?".


Kim Ngư không nói gì, hồi nãy Vương lão tiên sinh dẫn nàng từ thủy tinh ốc đến đây, xem chừng là muốn chứng minh người lọt vào tay lão, cho dù đã chết cũng có thể sống lại.


Nhìn thần tình của lão hiện tại cũng có vẻ như vậy, cho nên Kim Ngư không nói nữa.


Trong lúc đợi chờ, nàng trầm mặc giống hệt như thông đạo thủy tinh đó.


Trong thông đạo vẫn không nghe thấy một tiếng động nào, nhìn không thấy động tĩnh gì, "số hai mươi lăm" cũng không trở lại, qua một hồi rất lâu rồi mà không trở lại.


Đợi thật lâu, Vương lão tiên sinh chợt thốt:


- Hiện tại đại khái đã nửa đêm, bọn ta xem chừng nên đi ăn khuya.


"Ăn khuya ?" Kim Ngư chừng như giật mình:


"Ông muốn ăn khuya ?".


"Ăn khuya tịnh không phải là quái sự, mọi người đều phải ăn". Vương lão tiên sinh thốt:


"Lúc nên ăn khuya thì phải ăn khuya, không cần biết sự tình phát triển ra sao, vẫn phải ăn khuya".


- Đó là nguyên tắc của ông ?


- Ngươi nói đúng lắm.


Rượu đã châm vào chén thủy tinh, óng ánh màu hổ phách làm mê hồn người, hơn nữa còn thoang thoảng mùi uất kim hương, thật sự là một quyến rũ hiếm có.


- Có ai nói phú quý không phải là một thứ quyến rũ ? Đồ ăn đựng trong chén dĩa thủy tinh, chén dĩa thủ công cực kỳ tinh mỹ, phương thức nấu ăn cực kỳ tinh mỹ.


- Có lẽ không còn là "tinh mỹ", mà là "hoàn mỹ".


Phong độ đang lúc ẩm thực của Vương lão tiên sinh cũng ưu nhã cơ hồ đến mức "hoàn mỹ", có thể cùng ông ta cộng hưởng một đêm tinh mỹ như vầy, đáng là một chuyện rất khoái trá.


Kim Ngư lại không ăn được một chút nào, nàng tịnh không phải vì quá lo lắng cho "số hai mươi sáu", cũng không phải vì cảm thấy đau xót cho Ngọc Thành.


Nàng chỉ có cảm giác đang lúc người ta đi giết người, còn có thể an tọa hưởng thụ giai hào mỹ tửu, thật sự là chuyện không thể tưởng tượng được.


Trong thông đạo thủy tinh sáng lạn vẫn hoàn toàn không có động tĩnh.


Vương lão tiên sinh chung quy đã kết thúc bữa ăn khuya của lão, sau đó lại rửa tay trong bồn thủy tinh lần nữa.


Trong bồn thủy tinh không phải là nước, mà là trà xanh rất thơm.


"Hôm nay bữa khuya của bọn ta là ăn tôm cua, chỉ có tự mình bóc vỏ tôm cua mới có thể chân chính lãnh hội được lạc thú ăn tôm cua". Vương lão tiên sinh thốt:


"Cũng chỉ có dùng trà xanh rửa tay mới có thể tẩy sạch được mùi tôm cua trên tay".


Kim Ngư nhìn lão, bỗng hỏi:


- Còn giết người ?


"Giết người ?" Vương lão tiên sinh hiển nhiên vẫn còn chưa hiểu rõ ý tứ của câu hỏi đó.


- Giết người có phải cũng giống như ăn tôm cua ? Cũng phải tự mình đi giết mới lãnh hội được lạc thú giết người ?


Câu hỏi đó rất hay, Vương lão tiên sinh trả lời cũng rất hay.


"Đó còn tùy". Vương lão tiên sinh đáp.


"Tùy cái gì ?".


"Tùy xem người mình muốn giết là người ra sao ?" Lão đáp:


"Có những người mình muốn người khác đi giết, có những người lại nhất định phải tự tay mình đi giết".


"Còn sau khi giết ?" Kim Ngư hỏi:


"Nếu quả mình tự tay đi giết, sau khi giết phải dùng gì mới có thể tẩy sạch mùi máu vết máu trên tay mình ?".


Không ai có thể trả lời vấn đề đó, cũng không ai chịu trả lời.


Vương lão tiên sinh dùng một một vuông khăn lụa trắng ngần lau khô tay, chầm chậm đứng lên, chầm chậm bước vào thông đạo thủy tinh.


Lão không gọi Kim Ngư, bởi vì lão biết nàng nhất định theo lão bước vào.


Trong thông đạo thủy tinh thật ra đã xảy ra chuyện gì ? Kim Ngư đương nhiên rất muốn biết, cho nên nàng rất mau chóng bước theo.


- Nàng bước vào có phải cũng như ba người hồi nãy, không còn có thể trở ra ?


Đường vào thông đạo kiến tại giống như một hạt gạo dài, càng đi sâu càng hẹp, đi đến tận đầu bên kia đã thắt lại thành một hang động cỡ hai thước.


Khổ người như Kim Ngư muốn tiến vào lại không phải dễ gì, cho nên đoạn đầu của thông đạo tuy có khổng minh đăng chiếu sáng, nhưng đến nửa đường đã còn không thấy ánh đèn nữa.


Vừa bước vào là không nhìn thấy gì, thậm chí cả tay mình cũng đều không nhìn thấy.


- Vương lão tiên sinh tại sao lại muốn kiến tạo một thông đạo thần bí như vậy ?


Vương lão tiên sinh sau khi bước vào thông đạo thủy tinh, cước bộ của lão không mau, nhưng cũng không quá chậm, lão thấp thoáng đã biến mất trong một góc trong bóng tối.


Kim Ngư tuy theo sau, lập tức tiến vào sau Vương lão tiên sinh, nhưng cự ly giữa lão và nàng càng lúc càng tăng dần, nàng nhìn thấy trước mặt toàn một màu đen hắc ám, đang lúc nghĩ tới mò mẫm trước mặt để đi, chợt nghe thanh âm của Vương lão tiên sinh:


- Ngươi tốt hơn hết là đừng có đi thẳng một lèo.


"Tại sao ?" Kim Ngư hỏi.


"Bởi vì thông đạo này không phải là đường thẳng". Thanh âm của Vương lão tiên sinh từ trong bóng tối phát ra:


"Thông đạo này tổng cộng có ba mươi ba khúc, nếu quả ngươi cứ bước thẳng tới, nhất định đụng phải tường vách, bảo đảm xẹp mũi".


Thanh âm của lão điềm đạm nói tiếp:


- Ta biết ngươi có lẽ không tin, từ bên ngoài nhìn vào, thông đạo này xác thực giống như một đường thẳng, nếu quả ngươi không tin, thử thử coi.


Kim Ngư không thử, bởi vì nàng biết bóng tối luôn luôn có thể làm cho người ta có nhiều ảo giác sai lầm, có thể làm cho người ta nghĩ "thẳng" là "cong", "cong" là "thẳng".


Có thể làm cho người ta không phân biệt được thẳng hay cong là có thể làm cho người ta đụng gãy mũi.


Nàng tuy còn trẻ, nhưng nàng cũng biết trên thế gian vẫn có nhiều chuyện cũng giống như bóng tối, cũng có thể làm cho người ta có nhiều ảo giác sai lầm, làm cho người ta không thể phân biệt thẳng hay cong.


Thí dụ mà nói, quan niệm đạo đức của ngụy quân tử là ở dạng đó.


Kim Ngư không có thứ quan niệm đó, nàng đã không muốn để người ta đụng gãy mũi, cũng không muốn đụng xẹp mũi mình, cho nên nàng đã có sự chọn lựa thông minh nhất.


Nàng thắp một ngọn đuốc nhỏ.


Khi ánh lửa bừng lên, trong thông đạo lập tức chói ngời những tia sáng mát mắt.


Hai bức vách thông đạo đều dùng phiến thủy tinh dày xây thành, trước mặt không xa có khúc quanh, Vương lão tiên sinh đang đứng đó, dùng một thái độ rất kỳ quái nhìn Kim Ngư.


- Không tưởng được trên người ngươi còn có mang theo một ngọn đuốc.


"Ông đương nhiên là tưởng không được". Kim Ngư cười đáp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Vệt phấn trôi

Vệt phấn trôi

Anh ngoài 30, giám đốc chi nhánh nột nhãn hàng lớn tại Hà nội. Một vợ và 2 đứa con.

24-06-2016
Cố chấp

Cố chấp

Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi") Khi yêu thật

26-06-2016
Con thiêu thân

Con thiêu thân

Đã bao giờ bạn nghe kể về câu chuyện của con thiêu thân chưa? Người ta hay nói rằng,

29-06-2016
Mật Mã Tây Tạng

Mật Mã Tây Tạng

Tên truyện: Mật Mã Tây TạngTác giả: Hà MãThể loại: Trinh Thám - Phưu Lưu - Truy Tìm Kho

19-07-2016 233 chương
Hai con dê qua cầu

Hai con dê qua cầu

Trong một khu rừng nọ có hai con dê sinh sống, một con dê trắng, một con dê đen.

24-06-2016
Đi qua những ngày mưa

Đi qua những ngày mưa

(khotruyenhay.gq) Tôi không mong anh chạy theo, dỗ dành hay an ủi, vì tôi biết, anh đang nhớ

27-06-2016