Mạnh Sơn tam kiệt thật sự là Mạnh Sơn tam quỷ, có tiếng là hung dữ nhất trong võ lâm, võ công cũng khá cao siêu. Chúng thấy Kiếm Phi không nói năng gì hết mà chỉ lướt tới. Chúng đều kinh hãi thầm và lớn tiếng nói :
bạn đang xem “Bích Vân thần chưởng - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Chúng ta sát cánh nhau tấn công đi!
Chúng chưa nói dứt thì lão đại đã múa ống điếu nhằm các nơi đại huyệt của Kiếm Phi điểm luôn. Đồng thời hai tên kia cũng múa hai thứ khí giới xông lên tấn công vào hai bên hông Kiếm Phi.
Kiếm Phi cười nhạt một tiếng, rung động thanh Bích Vân kiếm, một làn bóng kiếm xanh biếc và kiếm khí kêu "veo veo" nhằm ba người đó phản công luôn.
Mạnh Sơn tam quỷ cả kinh, vội rút lui và đồng thanh la lớn :
- Tên này cứng...
Chúng mới kêu được nửa câu thì Kiếm Phi đã cười nhạt và tay phải quay tít thanh kiếm. Tiếp theo đó có tiếng kêu "ối chà", máu tươi đã bắn ra tung tóe. Tam quỷ đều ngã lăn long lóc ở trên mái nhà rồi rớt xuống dưới đất ngay.
Lúc ấy Bạch Cốt Thần Quân đã giở thân pháp nhanh như ma quỷ và môn Bạch Cốt thần công ra khởi chiến với một ông già gầy gò.
Ông già nội lực rất thâm hậu, nhưng y chẳng nói chẳng rằng ra chưởng mạnh như trời long đất lở, bóng chưởng như mưa rào nhằm người Bạch Cốt Thần Quân tấn công tới.
Bạch Cốt Thần Quân tức giận khôn tả, ngửng mặt lên trời rú lên một tiếng thật dài, sắc mặt của ông ta đột nhiên biến thành trắng nhạt. Người ông ta gầy gò như que cũi, nhưng hai cánh tay của ông ta dài gấp đôi, chìa ra chộp vào mặt ông già kia luôn.
Ông già nọ cả kinh la lớn :
- Bạch Cốt thần công...
Y vội chắp hai bàn tay lại, xoa một cái rồi đẩy mạnh ra, mồm thì quát lớn :
- Đệ Nhất Tuyến rút lui!
Chưởng phong của y nóng hổi nhắm chưởng lực của Bạch Cốt Thần Quân đẩy tới.
Một tiếng "bùng" thật lớn, tiếp theo đó lại có tiếng kêu "ầm", mái nhà đã đổ sụp, cát bụi bay mù mịt tức thì.
Ông già nọ rú lên một tiếng rất thảm khốc, mồm phun máu tươi và người bị bắn về phía sau.
Bạch Cốt Thần Quân lại quát lớn :
- Để lại tính mạng ngươi ở đây!
Rồi ông ta vội đuổi theo ngay.
Ông già nọ lại quay đầu lại, phun luôn máu tươi vào mặt Bạch Cốt Thần Quân.
Máu tươi của y tựa như một làn mưa máu bắn tới, đó là Bích huyết tiễn, đã nổi tiếng trong võ lâm. Nếu không tới lúc định tâm cùng chết với kẻ địch thì không ai dám dùng tới môn ấy cả.
Bạch Cốt Thần Quân thấy vậy cười ha hả, nhún chân một cái người đã nhảy lên cao hai trượng và vận sức vào trong tay chờ ông già nọ quay người lại thí mạng là tấn công liền.
Quả nhiên ông già nọ vừa phun Bích huyết tiễn ra xong liền rú lên một tiếng như điên như khùng rồi quay người lại nhằm Bạch Cốt Thần Quân mà giơ chưởng lên tấn công luôn.
Bạch Cốt Thần Quân cười khà một tiếng, xoay người một cái và ra tay nhanh vô cùng, tấn công vào đầu vào mặt ông già nọ hai chưởng liền. Chỉ nghe thấy "bùng bùng" hai tiếng, ông già nọ đã thấy người giá lạnh như băng, bắn ra ngoài xa hai trượng chết liền.
Lúc ấy trên đỉnh núi cao nhất của Thiết Hồng bang, đã có tiếng chuông báo động rồi sau lại có thêm tiếng kêu la chém giết vọng tới. Đồng thời lại có những ngọn lửa bốc lên, thế là một trận đại chiến và một trận đại sát phạt đã mở màn. Kiếm Phi đã ngửng mặt lên trời rú lên một tiếng thật dài. Tiếng rú của chàng đã chấn động cả khắp chung quanh núi. Tiếng rú chưa dứt, chàng đã múa thanh bảo kiếm tiến thẳng vào trong đại đường.
Đằng sau núi, tiếng chửi rủa chém giết của Lôi Anh kêu như sấm động vang lên.
Đồng thời cũng có tiếng cười như điên như khùng của Long Điền vọng tới nữa. Thế là tiếng kêu la chém giết tiếng cười, tiếng quát tháo, xen lẫn với tiếng kêu rú thảm khốc và cùng ngọn lửa bốc cháy lan khắp cả đỉnh núi Thiết Hồng.
Người trong Thiết Hồng bang đoán chắc đối phương thể nào cũng tới nhưng không ngờ hôm nay kẻ địch đã tới rồi và tới một cách quá nhanh như vậy, nên chúng không kịp đề phòng mới bị thảm bại như thế. Nhưng người của Bích Ba bang dù sao cũng chỉ có mười chín người tất cả, dù hunh mãnh đến đâu, dù cao siêu đến đâu cũng không sao diệt hết được các đệ tử của Thiết Hồng bang.
Lúc ấy trên đại sảnh máu chảy lai láng, ngọn lửa bốc cao đầu và chân tay cụt lăn long lóc, trận đấu này thảm khốc không thể tưởng tượng được.
Dư Nhân đi đến đâu là các thủ hạ và người đến giúp sức cho Thiết Hồng bang không khóc thì cười tới đó. Chúng đã mất hết cả sức chiến đấu, nên người của Bích Ba bang giải quyết chúng một cách rất dễ dàng.
Lúc ấy đã là canh ba, lửa trên Thiết Hồng sơn bốc cao chọc trời, bóng người chạy đi chạy lại như điên như khùng, ánh sáng đao kiếm lóe mắt, khiến trăng sao trên trời cũng phải ảm đạm.
Đột nhiên dưới Thiết Hồng sơn bỗng có một tiếng lang hú rất dài và rất thê lương vọng lên, từng tiếng một rót vào tai mọi người và tiếng kêu đó làm cho anh em Bích Ba bang càng hăng hái thêm.
Lôi Anh múa tít đôi chùy ngẩng mặt lên trời hú lên một tiếng như thế.
Củng Phàm mình dính đầy máu phi thân tới trước mặt Kiếm Phi hỏi rằng :
- Thưa Bang chủ, Phong Kim Cương với Ngũ Kỵ Sĩ đã tới và đánh tiếng hỏi Bang chủ có cho phép họ xông lên không?
Kiếm Phi gật đầu đáp :
- Mời họ lên.
Củng Phàm vừa cười vừa vâng lời, liền ngẩng mặt lên rú mấy tiếng lang hú như thể để trả lời những người ở dưới chân núi.
Kiếm Phi thấy người y máu tươi nhỏ từng giọt xuống như vậy mà vẻ mặt phấn khởi vô cùng, nên chàng cảm khái hết sức, bụng bảo dạ :
- "Họ đều là những hiệp sĩ cao quý hết!"
Củng Phàm xông lại múa tít thanh đao xông vào trong đám đông chém giết tiếp.
Kiếm Phi liền kiếm một chỗ rất cao đứng lên trên đó đợi chờ Phong Kim Cương với Cương Thiết Ngũ Kỵ Sĩ tới.
Quả nhiên một lát sau, tiếng rú đã tới trước cửa Tổng đàn Thiết Hồng bang rồi.
- Các anh em già trẻ, đừng có giết chết kẻ địch để nhường lão họ Lâu này một ít, để lão sướng tay một chút.
Tiếng nói đó vừa dứt, mọi người đã thấy sáu cái bóng người đỏ như lửa múa tít thanh đao sáng như mấy chiếc bánh xe và như vũ bão xông thẳng vào Tổng đàn, người đi đầu chính là Phong Kim Cương Lâu Thiên, đầu tóc bạc phơ, tay phải múa đại đao, tay trái múa chùy, đi tới đâu là kẻ địch hãi sợ tới đó, phía sau y là năm kỵ sĩ oai phong lẫm lẫm.
Sáu người đó cùng xông tới trước mặt Kiếm Phi cung kính vái chào :
- Bái kiến Bang chủ.
Kiếm Phi xua tay đáp :
- Miễn lễ.
Tiếp theo đó chàng lại đưa mắt nhìn vào trong đấu trường rồi nói với sáu người kia rằng :
- Hiện giờ tình hình rất bất lợi cho bên chúng ta, các ngươi cứ ra tay chém giết đi, không cần phải nương tay gì hết.
Ra lệnh cho sáu người nọ xong, chàng như con chim đại bàng bay thẳng vào chỗ đám đông đâm chém lia lịa.
Lâu Thiên liền rống lên một tiếng và ra lệnh cho Ngũ Kỵ Sĩ rằng :
- Các anh em tiến lên.
Y vừa ra lệnh xong liền múa đao múa chùy, mồm cười ha hả xông chém giết kẻ địch luôn.
Ngũ kỵ sĩ cũng tay đao tay chùy xông lên giết kẻ địch theo.
Người của Bích Ba bang thấy có quân tiếp viện tới càng hăng hái thêm, trái lại kẻ địch lại cứ lui về phía sau tới tấp.
Kiếm Phi múa thanh bảo kiếm ở trong đám đông xông đi xông lại chém giết, nhưng chàng phát giác thấy đối phương tuy võ công khá cao, nhưng đều là người lạ mặt cả, chàng thắc mắc vô cùng và cũng không hiểu đối phương mời đâu được những cao thủ đến giúp như thế, tuy vậy chàng vẫn không thể nương tay được, vì nếu chàng không giết bọn người lạ mặt này thì họ cũng giết lại chàng. Trận đấu khốc liệt ấy đã bắt đầu chậm dần, chỉ còn một số ít là vẫn liều mạng đấu chí chết thôi.
Chương trước | Chương sau