Bích Vân thần chưởng - Vô Danh

Bích Vân thần chưởng - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 36
5 sao 5 / 5 ( 68 đánh giá )

Bích Vân thần chưởng - Vô Danh - Chương 24 - Máu ngập rừng già

↓↓
Tuy là mùa thu nhưng tiết trời vẫn nóng bức, bốn bề đều yên lặng như tờ. Trên con đường cái, từ Thiểm Tây vào Giang Tây, cát bụi bay mù mịt, tiếng vó ngựa dồn dập như sấm động, một đội kỵ sĩ áo trắng, ngựa trắng trông rất oai võ đang phóng chạy như bay. Người đi đầu trông rất anh tuấn, chính là Đặng Kiếm Phi, tân Bang chủ của Bích Ba bang.


Lúc ấy đang là chính ngọ, tiết trời nóng bức khiến cho ai nấy đều đổ mồ hôi nhễ nhại và khát nước khôn tả. Nhưng bọn người này không ai tỏ vẻ mệt nhọc hết. Đi được một quãng đường, Long Điện phi ngựa tiến lên đuổi theo Kiếm Phi và nói :


- Thưa Bang chủ, tối hôm nay chúng ta ngủ đêm ở Thiểm Tây hay là ở Thiên Hà Khẩu?


Kiếm Phi đáp :

bạn đang xem “Bích Vân thần chưởng - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Hỏi các anh em xem có thấy mệt không?


Long Điện cười ha hả trả lời :


- Tất cả anh em dù có đi nửa tháng cũng không thấy mỏi mệt!


Kiếm Phi vừa cười vừa nói tiếp :


- Nếu vậy chúng ta đi tới Thiên Hà Khẩu rồi hãy ngừng chân!


Đi được một quãng, Lôi Anh bỗng phóng lên thưa với Kiếm Phi :


- Thưa Bang chủ, ở gần đây có một vườn cây, trong đó có một tửu điếm. Theo ý bổn tịch thì mong Bang chủ cho các anh em vào trong đó nghỉ chân.


Đồ Long Kim Cương cười ha hả, xen lời nói :


- Lão Lôi, chúng ta phải uống một bữa rượu mới được.


Lôi Anh lớn tiếng đáp :


- Ý của Bang chủ nghĩ sao?


Kiếm Phi vừa gật đầu vừa cười.


Củng Phàm cũng phi ngựa tới, Kiếm Phi liền quay đầu lại bảo :


- Hạ lệnh cho các anh em xuống ngựa nghỉ ngơi.


Củng Phàm liền quay lại dặn bảo các đội viên rằng :


- Mau vào trong rừng nghỉ ngơi!


Thế là toàn đội đều phóng ngựa vào trong rừng. Quả nhiên thấy có một tửu điếm ở đó. Kiếm Phi ra lệnh xong, xuống ngựa ở chỗ cách xa tửu điếm chừng mười trượng, để bụi bặm khỏi bay tung vào trong tửu điếm.


Tất cả mọi người xuống ngựa xong liền cột ngựa ở dưới gốc cây, giao cho hai đội viên gác, còn những người khác thì vào trong tửu điếm nghỉ ngơi.


Chủ điếm thấy nhiều khách tới như thế mừng rỡ vô cùng, vội ra nghênh đón. Tửu điếm đó không lớn lắm, mười mấy người vào ngồi đã chật ních.


Một lát sau, rượu và thức ăn được mang lên, ai nấy đều vui vẻ chuyện trò và ăn uống rất náo nhiệt. Các đội viên của Khoái Đao đội lần lượt thay nhau vào ăn uống.


Mọi người đang ăn uống thì bỗng có một đội viên đang canh gác chạy vào báo cáo :


- Ở trên đường cái, phía đằng xa có cát bụi mịt mù, hình như có hơn ba chục người đang cưỡi ngựa phi tới, xin Bang chủ định đoạt.


Mọi người nghe thấy đội viên báo cáo như vậy, ai nấy đều yên lặng lắng tai nghe.


Kiếm Phi đứng dậy, lớn tiếng nói :


- Các vị cứ tiếp tục dùng cơm rượu! Quý hồ lúc nào ta cũng phải cẩn thận đề phòng là được rồi!


Nói xong chàng lại bảo Củng Phàm :


- Phải thêm hai người ra canh gác rồi hãy định đoạt sau!


Liền có hai đội viên được phái ra bên ngoài để tăng cường canh gác. Trong điếm, mọi người lại tiếp tục náo nhiệt như trước.


Củng Phàm liền hỏi Kiếm Phi :


- Nếu những người mới tới đó có ác ý gì với chúng ta thì Bang chủ sẽ xử trí ra sao?


Kiếm Phi ngẫm nghĩ giây lát rồi hỏi các người :


- Chẳng hay các vị có ý kiến gì?


Long Điện vừa cầm chén rượu lớn lên uống một ngụm, rồi lên tiếng đáp :


- Chúng ta từ tổng trại ra đi tới giờ, có lẽ vì số người quá đông và quần áo lại khác thường, nên mới bị người theo dõi. Có lẽ bọn người này tới đây là có ác ý với chúng ta đấy!


Lôi Anh cười ha hả, với giọng thô lỗ xen lời :


- Bọn chúng là cái quái gì! Nếu chúng tới thì đánh cho chúng một trận.


Kiếm Phi uống một hớp rượu rồi nói tiếp :


- Theo sự quan sát suốt dọc đường của bổn tọa thì đội này có lẽ là chủ lực của Thiết Hồng bang ở vùng Hồ Quảng cũng nên!


Củng Phàm lên tiếng :


- Chẳng lẽ mấy ngày trước vì chúng đang chuẩn bị người ngựa nên chúng chưa dám khiêu khích chúng ta, rồi bây giờ chúng mới triệu tập đủ người và theo dõi chúng ta tới đây phải không?


Kiếm Phi gật đầu :


- Chính thế! Mấy năm gần đây Thiết Hồng bang trong khi phát triển các thế lực của chúng đã bị Nam trang, Bắc bảo uy hiếp cho nên chúng không thể nào để cho bang phái khác hoạt động ở trong phạm vi của chúng được.


Chàng đang nói thì đội viên canh gác đã vội chạy vào báo cáo :


- Đối phương có tất cả năm mươi người võ trang, đều mặc chiến y màu vàng và chỉ còn cách đây độ nửa dặm thôi!


Kiếm Phi đáp :


- Được, ngươi hãy ra dò thám thêm xem sao?


Tên đội viên vâng lời đi luôn.


Kiếm Phi liền nói với Long Điện rằng :


- Đưa mười lạng vàng cho điếm chủ, phái hai anh em hộ tống chủ nhân đi tới chỗ an toàn rồi mau trở về!


Long Điện tuân theo lời chàng đưa vàng cho chủ điếm ngay. Lúc ấy chủ điếm hoảng sợ vô cùng. Long Điện phải giải thích cho y nghe, sau y mới nhận lời.


Một lát sau, tất cả mọi người ở trong điếm được đưa vào trong rừng đến một khu an toàn.


Lúc ấy tiếng vó ngựa kêu như sấm động đã vọng đến tai mọi người rồi. Tất cả các anh em đều yên lặng ngồi nghiêm nghị đợi kẻ địch tới.


Kiếm Phi lạnh lùng ra lệnh :


- Củng Phàm ra ngoài cửa xem họ đã tới đâu rồi.


Củng Phàm vâng lời đi ra ngoài cửa, đưa mắt nhìn rồi quay đầu lại nói :


- Đối phương có tất cả chừng năm mươi người, và tên nào tên nấy trông rất hung hăng, tất cả đều ăn vận quần áo màu vàng, trên ngực có thêu một sợi dây vòng như hình bán nguyệt màu đen, và còn cách đây chừng một trăm trượng thôi!


Kiếm Phi liền đứng dậy quát lớn :


- Sửa soạn chiến đấu!


Lúc ấy chàng phái thêm hai đội viên ra canh gác ở bên ngoài.


Các đội viên Khoái Đao đội vội cởi áo trắng bên ngoài ra, bên trong là chiến y màu đỏ như lửa, bên lưng có đeo một thanh đao màu xanh biếc sáng lóe mắt. Trước ngực họ có thêu những sợi dây cong cong màu xanh biếc tựa làn sóng vậy. Mấy người ngồi chủ tịch cũng cởi áo ngoài ra, chỉ có Kiếm Phi là vẫn mặc áo dài, sắc mặt rất điềm tĩnh, và đứng yên ở trong tửu điếm. Động tác của mọi người nhanh chóng khôn tả, chỉ trong nháy mắt đã cởi hết áo ngoài ra để lộ bộ chiến y màu đỏ ra tức thì.


Kiếm Phi liền ra lệnh rằng :


- Rút lui ra ngoài tửu điếm và cầm sẵn khí giới.


Tất cả mọi người đều rút đao và cầm sẵn trong tay, rồi nhảy ra ngoài khách điếm bố trí ở xung quanh rừng. Xong đâu đấy chàng tỏ vẻ lạnh nhạt và kiêu ngạo, đứng nghênh ngang ở trước cửa tửu điếm.


Lúc ấy năm mươi người ngựa của đối phương đã tới chỗ cách tửu điếm chừng mười trượng, liền ngừng lại bày trận ở đó.


Kiếm Phi nhìn về phía đó thấy ba người đứng hàng đầu là Mạc Địch, Triệu Ân với một ông già mặt vàng khè. Mạc Địch và Triệu Ân, đối với ông già mặt vàng đứng ở giữa chỗ đó, tỏ vẻ rất cung kính.


Kiếm Phi thấy vậy bụng bảo dạ rằng :


- "Lạ thật! Chả lẽ Thiết Hồng bang lại mời được cao thủ mới đến phụ trách nội ngoại Tam đường chăng? Bằng không Mạc Địch với Triệu Ân sao lại được phái xuống đây?"


Lúc ấy Mạc Địch với Triệu Ân đã trông thấy Kiếm Phi với mấy người khác đứng ở trước cửa, chúng liền rỉ tai ông già mặt vàng, khẽ nói vài câu. Ông già ấy bỗng ngửng mặt lên trời cười như điên như khùng, tiếng cười rất khó nghe. Cười xong y liền quát lớn :


- Đặng Kiếm Phi! Có khôn hồn thì đầu hàng ngay! Lão phu sẽ tha chết cho!


Kiếm Phi chỉ cười nhạt một tiếng chứ không thèm trả lời, nhưng Phục Hổ Kim Cương không sao chịu được, liền quát lớn :


- Nói tầm bậy!


Ông già lại ngửng mặt lên trời cười khà khà, rồi y giơ tay phải lên phất một cái, nhân viên của y gào thét la ó vang trời, và ở trên lưng ngựa phi xuống, múa đao kiếm xông lại tấn công liền.


Kiếm Phi cười nhạt một tiếng, rút Bích Vân kiếm ra khỏi bao, múa tít một vòng, rồi quát lớn :


- Tiến lên! Giết!


Lôi Anh, Long Điện, Củng Phàm đồng thanh quát lớn :


- Giết!


Toàn đội anh em liền xông lên tấn công như vũ như bão, máu tươi của kẻ địch bị bắn lên như mưa. Biện Hổ với Hồ Phong hai người đã tới cạnh Kiếm Phi chờ lịnh.


Kiếm Phi gật đầu nói :


- Hai người ra mà chém giết cho sướng tay đi!


Hai người liền vâng lời, rút khí giới ra xông vào trận đấu ngay.


Trận đấu khốc liệt khôn tả.


Bóng tía thấp thoáng một cái, Lôi Anh đã giận dữ tiến lên tấn công tới đâu là kẻ địch đổ máu và kêu la thảm khốc tới đó. Áo của quân địch đã đỏ lại càng đỏ thêm.


Mạc Địch thấy vậy vội chạy lại nghinh chiến. Y với Lôi Anh hai người cùng oai mãnh hết sức nên trận đấu kịch liệt khôn tả.


Triệu Ân cũng múa tít khí giới nhảy xổ lại tấn công Kiếm Phi.


Long Điền thấy vậy cười ha hả, xông lên đón đánh ngay.


"Bùng" một tiếng kêu thật lớn, Triệu Ân đã bị đẩy lùi ra ba bước, chân chưa đứng vững, Long Điền lại cười ha hả, xông lên tấn công.Trận đấu của hai người kịch liệt vô cùng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Yêu lắm cơ

Yêu lắm cơ

Hắn quyết định đi tìm cọc. Hắn chán rồi! Chán hết rồi! *** Chán những cuộc chơi

01-07-2016
Bóng ma trên đê

Bóng ma trên đê

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Cũng như sáng nay, ông

27-06-2016
Tham ăn

Tham ăn

Ngày xưa, ở vương quốc Thái Lan, có một ngôi chùa rất lớn và đẹp, trụ trì ngôi

24-06-2016
Một tiếng "em"

Một tiếng "em"

Trăm ngàn tình yêu đều sun cả lại, cụt cả hứng. *** Chồng thức suốt đêm chăm sóc

26-06-2016

The Soda Pop