XtGem Forum catalog
Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 46 đánh giá )

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm - Hồi 4 - Hai quái nhân đánh cờ

↓↓
Trịnh Kiếm Hồng thấy Liệt Đương đạo trưởng quá xúc động, suýt chút nữa ngã qụy xuống đất, chàng vội vã chạy đỡ ông ta và nói :


- Thưa đạo trưởng, bây giờ tôi đã hiểu rõ bọn Ma Tinh định suy tôn tôi lên ngôi vị ấy để làm nhục Võ lâm Tôn chủ đời trước và Thần Long kỳ hiệp.... Nhất là có cớ để tiêu diệt cửu đại môn phái. Tất cả đều lỗi ở tôi cả.


Liệt Đương đạo trưởng thở dài :


- Không! Không phải lỗi tại công tủ mà chính do sự lầm lỗi của lão phu.

bạn đang xem “Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trịnh Kiếm Hồng an ủi :


- Thôi, việc qua rồi đạo trưởng không nên buồn thái quá có hại cho sức khỏe.


Liệt Đương đạo trưởng ngẩng đầu nhìn Trịnh Kiếm Hồng, đột ngột nói :


- Ta chưa từng nói dối ai bao giờ, nếu công tử cần ta sẽ sai người lên Thiên Sơn tìm "Âm Dương song quái" xin thuốc "Thiên Sơn Ngọc Dịch" cho công tử.


Vì Liệt Đương đạo trưởng tưởng lúc nãy Trịnh Kiếm Hồng trúng độc của bọn Ma Tinh nên mới nói thế.


Trịnh Kiếm Hồng khẽ nhíu mày rồi mỉm cười hỏi :


- Đạo trưởng "Âm Dương song quái" có giống như bọn Tây Thiên Cự Quái không?


Liệt Đương đạo trưởng lắc đầu đáp :


- Không đâu! Hai vị ấy là người tốt lắm. Xuất thân trong võ lâm chính phái. Tài nghệ hai vị ấy chỉ thua mỗi một Thần Long kỳ hiệp mà thôi. Không hiểu sao, hai vị ấy nửa chừng lại bỏ lên Thiên Sơn qui ẩn. Tính đến nay có hơn ba mươi năm rồi.


Trịnh Kiếm Hồng khéo miệng nói :


- Vậy à! Ước gì giữa lúc nầy hai vị ấy xuất hiện giang hồ, chắc bọn ma đầu đâu dám hống hách!


- Có lẽ!


- À! Đạo trưởng vừa nói thuốc Thiên Sơn Ngọc Dịch gì đó có công hiệu lắm không?


- Nó là thánh dược, trị bá bệnh.


- Nếu tôi uống thuốc ấy vào chắc luyện mau lắm?


- Lẽ dĩ nhiên.


- Nhưng trong vòng sáu tháng làm sao trở thành một cao thủ cho được. Cháu có cảm tưởng như là câu chuyện thần thoại....


Liệt Đương đạo trưởng cương quyết nói :


- Nếu công tử không tin, ta có thể kiếm một người lằm trọng tài.


- Ai vậy?


Liệt Đương đạo trưởng không trả lời câu hỏi của chàng mà lại hối thúc :


- Núi Võ Đang cách đây còn xa lắm chúng ta nên đi ngay bây giờ, kẻo trễ.


- Thưa xin.... xin lỗi....


- Cái gì mà xin lỗi?


- Tôi không thể đi được.


- Không thể đi?


- Thưa phải.


Liệt Đương đạo trưởng tức tối nới lớn :


- Sao quái lạ vậy?


- Lịnh cha tôi bắt buộc không cho tập võ.


Liệt Đương đạo trưởng nghe Trịnh Kiếm Hồng nói thế rất đỗi kinh ngạc. Ông quắc mắt lên nhìn. Hồi lâu như tìm được điều gì liền nói :


- Không hề gì, ta có phương pháp.


- Phương pháp gì?


- Công tử cứ yên lòng. Ta sẽ nói cho thân sinh công tử rõ, chắc người đồng ý.


- Dạ!.


- Thân sinh công tử tên là gì?


- Là Trịnh....


Vừa nói được tiếng "Trịnh" Trịnh Kiếm Hồng vội bụm miệng lại. Vì chàng sợ bị hạch hỏi và ngộ nhận như lần trước chàng đã nói với Thần Long kỳ hiệp.


Thấy cử chỉ kỳ lạ của chàng, Liệt Đương đạo trưởng không khỏi thắc mắc. Ông thúc hối :


- Sao? Trịnh gì?


Trịnh Kiếm Hồng cúi đầu đứng lặng không đáp.


Liệt Đương đạo trưởng nổi sùng quát :


- Bộ người giỡn với ta sao?


Trịnh Kiếm Hồng ngẩng đầu nhìn lão :


- Việc nầy, tôi thành thật xin lỗi.


- Lỗi gì? Có phải ngươi quên lời trăn trối của Thần Long kỳ hiệp?


- Thưa không phải.


Liệt Đương đạo trưởng đã có phần bực tức lên cao độ, mắt ông chiếu ra hài tia sáng quắc :


- Bây giờ có định đi theo ta hay là không thì nói.


Trịnh Kiếm Hồng thản nhiên trả lời :


- Tôi không thể quên lời dặn bảo của cha tôi được


- Thế là hết rồi!


- Thưa đạo trưởng.


- Thưa bẩm gì nữa?


- Tôi có thể....


- Công tử đồng ý?


- Phải!.


Liệt Đương đạo trưởng như trút được gánh nặng trên vai thở phào nhẹ nhõm cả người.


- Tốt lắm! Tốt lắm! Vậy ta đi cho sớm.


- Dạ.


Đang đi được vài bước bất thần Liệt Đương đạo trưởng quay lại hỏi :


- À công tử và Thần Long kỳ hiệp có mối liên hệ?


Trịnh Kiếm Hồng đáp :


- Có. Ông ấy là sư huynh của tôi.


Rồi chàng kể lại sự gặp gỡ Thần Long kỳ hiệp cho Liệt Đương đạo trưởng nghe.


Nghe xong Liệt Đương đạo trưởng hốt hoảng nói :


- Như vậy công tử trong võ lâm vai vế lớn hơn lão phu. Lão phu phải kêu công tử bằng sư thúc mới đúng.


Trịnh Kiếm Hồng lật đật nói :


- Thưa không dám!


- Không được. Trong võ lâm, trên dưới phải phân minh, không được khách sáo.


Trịnh Kiếm Hồng e thẹn đỏ bừng cả mặt, chàng ấp úng nói :


- Thôi chuyện này hãy tạm gác sáu tháng sau rồi tính. Bây giờ đạo trưởng cứ coi tôi như em, cháu được rồi.


Liệt Đương đạo trưởng mừng rỡ ra mặt :


- Như vậy là công tử chịu nhận chức Võ lâm Tôn chủ?


Trịnh Kiếm Hồng đáp xuôi xị :


- Cũng được!.


- Tuyệt! Tuyệt quá!


Dứt lời không ai nói với ai lời nào cả. Họ lặng lẽ nhắm hướng Võ Đang tiến bước...


* * * * *


Trong khu rừng vùng Dung Sơn, dưới ánh nắng ban mai thật là kỳ thú. Với tiếng chim kêu, vượn hót, tiếng lá xào xạc, tiếng suối róc rách chảy... Tất cả những âm thanh đó tạo thành cung đàn muôn điệu làm Trịnh Kiếm Hồng ngây ngất như lạc vào cảnh thiên thai.


Hơn bao giờ hết, chàng thấy lòng lâng lâng khoan khoái lạ thường.


Càng đi sâu vào rừng rậm, càng mục kích nhiều cảnh sắc tuyệt vời.


Nào là những kỳ hoa dị thảo đang vươn mình khoe sắc, tỏa mùi thơm ngát, như quyến rũ, như mơn trớn đang cười cợt với khách lãng du.


Phút chốc hai người đã đi có trên mười dặm xa.


Thình lình, Trịnh Kiếm Hồng đứng dừng lại. Tai chàng như văng vẳng nghe đâu đây tiếng nói của người cha thân yêu của chàng...


- "Hồng nhi! Con đã quên lời cha sao?"

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lạc lối - Phần 2

Lạc lối - Phần 2

Vỡ Giả sử, chỉ là giả sử thôi, bạn không còn nhớ gì về cội nguồn của mình,

24-06-2016
Hà Nội trong tôi

Hà Nội trong tôi

Hà Nội rất đẹp. Dù sau này tôi có qua bao miền đất khác thì Hà Nội vẫn là tình yêu

24-06-2016
Thuốc chữa đau buồn

Thuốc chữa đau buồn

Nhưng bất cứ nơi nào bà ghé vào, từ những căn nhà cao sang hay gác xép tồi tàn, bà

29-06-2016
Ông chồng khó tính

Ông chồng khó tính

Audio - Ở một làng nọ, có một người đàn ông rất khó tính, ông luôn nghĩ vợ mình

30-06-2016
Như tiếng dương cầm

Như tiếng dương cầm

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được

28-06-2016
Để quá khứ trôi đi

Để quá khứ trôi đi

"Chờ đợi một tình yêu thực sự như chờ xe bus, có thể sớm, có thể muộn, nhưng

25-06-2016
Ngôi nhà mới

Ngôi nhà mới

Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ

26-06-2016
Ma rượu

Ma rượu

(khotruyenhay.gq) Những dòng tâm sự gửi tới người bố bị "ma rượu" ám của

29-06-2016