XtGem Forum catalog
Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 9 đánh giá )

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm - Hồi 32 - Tiệc rượu chia tay

↓↓

- Sao em không ăn?

bạn đang xem “Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Thì em ăn đây. Anh uống thêm chung nữa nhé.


- Thôi, thôi...


- Uống mà! Uống để từ giã buổi hội ngộ của chúng ta.


- Anh chiều em một chung này thôi nhé.


- Vâng!


Trịnh Kiếm Hồng ực hết chung rượu, cảm thấy trong bụng nóng ra lên, da thịt như bị căng thẳng, hơi nóng bốc ra như lửa.


- Anh say thật rồi đó em.


Lý Minh Châu không nói, chỉ nhìn chàng mà cười.


Đột nhiên chàng buông đũa, mắt mở to lên, nhìn dán chặt vào người nàng rồi tiến tới, tiến tới bên nàng.


Lý Minh Châu không lấy gì làm lạ. Nàng mỉm cười, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, tự nhiên nghe hồi hộp lạ.


Tiếng chân Trịnh Kiếm Hồng di động mỗi lúc một gần bên nàng rồi dừng hẳn lại.


Hơi thở chàng phà ấm sau gáy nàng, khiến nàng rùng mình.


Nàng vụt đứng dậy.


Trịnh Kiếm Hồng nắm vào bả vai nàng, xoay người lại, hỏi :


- Em Châu! Thuốc giải độc em có mang theo không?


Nàng ngẩng đôi mắt tình tức nhìn chàng :


- Có! Em có đem theo đây.


Dứt lời nàng xô nhẹ chàng ra.


- Đâu? Đưa cho anh đi.


Lý Minh Châu hất mình một cái, bộ đồ lụa hồng đang mặc trong người bỗng buông tuột xuống đất, để lộ ra trước mặt chàng tấm thân kiều diễm và nóng bỏng như hỏa diệm sơn.


Nàng sà vào ôm Trịnh Kiếm Hồng siết mạnh và nói :


- Thuốc giải độc đây này, anh bằng lòng chưa?


Nói xong nàng không để cho Trịnh Kiếm Hồng kịp trả lời, môi nàng dán chặt vào môi chàng, đồng thời đẩy chàng bước về phía giường.


Lúc này chàng như quên cả trời đất, chỉ cảm thấy sự rạo rực đòi hỏi của nhục dục lên tới tột độ.


Âm mưa vần vũ.


Trời đất quay cuống.


Lý Minh Châu biết rằng, nếu nàng không hy sinh trinh tiết của mình thì khó bề cứu sống Trịnh Kiếm Hồng...


Lý Minh Châu nước mắt tuôn trào, nhìn gương mặt tươi hồng của chàng đang ngủ, nàng lại bế chàng lên đi qua phòng Đỗ Thu Linh đặt chàng nằm bên cạnh.


Nàng biết lát nữa chàng sẽ tình lại và rồi những gì sẽ xảy ra... cũng giống như nàng vì chỉ có cách đó mới giải độc cho Đỗ Thu Linh.


* * * * *


Trải qua một đêm với hai người đều yêu thương mình vô hạn, tỉnh dậy Trịnh Kiếm Hồng cảm thấy lờ mờ trong trí nhớ.


Quay qua Đỗ Thu Linh chàng cũng vừa bắt gặp nàng vừa tỉnh giấc.


Nàng chợt la lên :


- Ối chao! Sao lại thế này?


- Ồ, em nhớ lại rồi! Em bị Phong Lưu giáo chủ bắt. Nhưng không hiểu sao lại bị mê đi, không biết gì cả...


- Thôi, đừng nói gì khác nữa em. Dậy đi, chúng ta còn phải đi Đạt Ma nham tìm linh quang.


Đỗ Thu Linh gật đầu ngồi dậy :


- Á...


Nàng thoạt thấy thân thể mình không mảnh vải che thân, mắc cỡ đỏ mặt, vội chụp chiếc mền phủ lên mình.


Bây giờ nàng mới kịp nhận ra thân thể mình ê ẩm, uể oải từng khớp xương, thớ thịt. Một sự ê ẩm thú vị lạ lùng. Nàng thoáng nhăn mặt lăn qua nằm yên lặng như thể nghe kỹ lại cái cảm giác kỳ lạ đó.


Và khi nghe rõ cảm giác trong người nàng, nàng rùng mình ngượng ngập...


Kinh hoảng...


Mắc cỡ....


Hồi hộp....


Lo âu...


Cả tâm thần rối loạn...


Nàng đưa tay nhẹ vuốt lên ngực lần xuống bụng... Tới đâu nàng cũng thấy ê ẩm cả. Điều này chứng tỏ nàng đã trải qua một đêm ân ái tột cùng thật sự rồi.


- Hồng huynh... anh...


Trịnh Kiếm Hồng ngẩng đầu lên gặp ngay ánh mắt hạch hỏi của nàng. Chàng khổ sở khôn cùng, biết mở miệng nói thế nào đây? Chàng chỉ còn cách chịu đựng, đem hết can đảm nhìn nàng rồi khẽ gật đầu thú nhận.


Đỗ Thu Linh rơm rớm nước mắt hỏi :


- Là anh gây ra?...


- Vâng!


- Quái thật!


- Sao lạ quái?


- Anh có thể làm thế sao? Nhất là khi em đang mê man...


Lời nói của nàng như một quả đấm đập vào mặt chàng.


Chàng tái mặt đáp :


- Đó là sự thật, anh không dối em đâu.


- Anh không chờ đợi được sao? Mà nếu như anh có nôn nóng thì ít ra cũng để em tỉnh dậy đã. Em cũng đâu có hẹp hòi gì mà sợ. Em sẵn sàng hiến dâng cho anh mà.


Trịnh Kiếm Hồng ngồi chết lặng không hở môi được lời nào.


Nàng nghẹn ngào nói tiếp :


- Em hiểu rồi! Có lẽ anh sợ em phản bội anh, không giữ đúng hôn ước, nên anh làm thế phải không? Sự thật ra....


Nàng liếc nhìn chàng rồi tiếp :


- Sự thật ra con người anh đường hoàng chính đại không ngờ bên trong ẩn chứa một hành vi quá đê tiện.


Trịnh Kiếm Hồng nghe nàng nói, tự ái bị chạm, định mở miệng nói toạc ra mọi lẽ cho nàng rõ. Nhưng kịp nghĩ nếu nói ra, thì nàng sẽ xấu hổ, sinh lắm điều phiền phức.


Nghĩ vậy, chàng cắn răng chịu đựng nhất định không hở môi.


Đỗ Thu Linh thấy bộ mặt thiểu não của Trịnh Kiếm Hồng, nàng dịu giọng nói :


- Nói thế, em không giận anh đâu. Ngày nay thể xác em thuộc về anh rồi.


Anh không được quyền bội phải làm khổ em. Nếu em biết được, em xé xác anh ra từng mảnh cho anh coi.


Dứt lời nàng mỉm cười, nắm tay chàng siết mạnh.


Trịnh Kiếm Hồng thấy nàng vui, chàng rất mừng, cười nói :


- Thôi, dậy đi em!


- Ừ thì em dậy đây.


Nàng dợm ngồi lên, nhưng chợt nhớ thân thể chưa mặc áo quần, thẹn thùa, nhìn chàng nói :


- Anh ra ngoài cho em mặc đồ.


Trịnh Kiếm Hồng đùa :


- Mặc đồ thì mặc đi, ăn thua gì tới anh mà phải đuổi anh đi.


- Xì! Kỳ thấy mồ.


- Hồi hôm giờ không kỳ mà bây giờ lại kỳ.


Đỗ Thu Linh đỏ mặt, chắt lưỡi nói :


- Em không giỡn đâu nghen. Anh có chịu đi không thì nói :


Trịnh Kiếm Hồng đứng lên cười nói :


- Đuổi thì anh đi. Em làm gì đó thì làm mau lên.


Đỗ Thu Linh ngồi nhổm dậy, vuốt lại mái tóc rồi hất mền qua một bên, lật đật quơ lấy quần áo mặc vào người.


Nàng bước ra khỏi giường nói :


- Hồng huynh, bây giờ chúng ta đi chưa?


- Đi ngay bây giờ.


Đỗ Thu Linh sực nhớ người quản gia, liền nói :


- Còn bà quản giai Xảo Thủ Hà Cô đâu? Đêm rồi bà có ở chung phòng với mình không anh?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Người bới rác

Người bới rác

Có một đêm, ông cai thầu đi kiểm tra, từ rất xa, ông ta đã nghe thấy những tiếng rên

30-06-2016
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Ai Là Hoàng Tử Của Em?

Ai Là Hoàng Tử Của Em?

Ai Là Hoàng Tử Của Em? là một truyện teen có nội dung xoay quanh cô nàng Tường Vy, ngây

21-07-2016 20 chương
Nơi tình yêu tái sinh

Nơi tình yêu tái sinh

(khotruyenhay.gq) "Em không yêu anh". Hiểu Đan quay đi. Chỉ còn một chàng trai đứng chơ vơ

29-06-2016
Đưa em về nhà

Đưa em về nhà

Mọi lần, khi Thư giận bỏ đi tôi đều chạy theo níu lại, nhưng hôm nay tôi ngồi yên

30-06-2016
Hà Nội về đêm

Hà Nội về đêm

(khotruyenhay.gq)  Viết cho một đêm mất ngủ... *** Tôi chưa từng yêu Hà Nội, quá

29-06-2016
Ngày đùa

Ngày đùa

Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. *** San có điện

24-06-2016
Của mình của người

Của mình của người

Và hoa ở nhà người, bèo ở ao vườn người, trang phục của người, sự dịu dàng của

23-06-2016