80s toys - Atari. I still have
Bích huyết tẩy ngân thương - Cổ Long

Bích huyết tẩy ngân thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 40
5 sao 5 / 5 ( 2 đánh giá )

Bích huyết tẩy ngân thương - Cổ Long - Hồi 26 - Tử địa

↓↓

- Bởi vì ta muốn biết cô ấy bây giờ ở đâu ? Ta nhất định phải biết.

bạn đang xem “Bích huyết tẩy ngân thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Đại Uyển ở đâu, thì có liên hệ gì đến ông chủ ?


Mã Như Long nhìn thẳng vào mắt lão Trương:


- Dĩ nhiên có quan hệ ! Nếu ngươi đã từng tưởng nhớ đến người khác, thì ngươi sẽ hiểu.


Mặt lão Trương thật thà vẫn không cảm xúc, nhưng đậu phộng trên tay bỗng rơi cả xuống đất ! Y lại cúi mình nhặt đậu, tựa như cố ý tránh né ánh mắt nóng bỏng của Mã Như Long.


Đúng lúc ấy, từ phòng trong bỗng vọng ra tiếng Tạ Ngọc Luân nói lớn:


- Ngươi muốn biết chuyện Đại Uyển, tại sao không hỏi ta ?


Mã Như Long lập tức đi vào phòng trong. Ngay lúc y quay mình vén màn bước vào trong, đột nhiên một đoàn người rảo bước vào hẻm.


Một đoàn hai mươi tám người thanh niên cường tráng, cử động nhanh nhẹn, động tác rất chính xác. Trên thân hai mươi tám người này đều mặc áo màu đen cùng một kiểu bó sát thân, chân quấn vải cột dây bắt chéo, trong tay cầm những túi vải màu đen có hình dạng và kích thước giống hệt nhau.


Trong túi vải chứa thứ gì ? Hai mươi tám dại hán này đến đây làm gì ? Nếu như đa số kẻ khác hẳn đã tò mò, nán lại xem họ làm gì. Mã Như Long không lưu lại, y chỉ khựng lại nhìn một chút rồi bước vào phòng. Trừ Đại Uyển ra, người khác, chuyện khác dường như không gây hứng thú cho y.


Tạ Ngọc Luân đã gắng gượng ngồi dậy, ánh mắt biểu lộ một tình cảm phức tạp kỳ lạ, chẳng biết là đau khổ hay phẫn nộ bi thương ? Có lẽ tất cả đều có một ít pha lẫn.


Cô đăm đăm nhìn Mã Như Long:


- Ngươi biết Đại Uyển à ? Việc này là do hai ngươi âm mưu hại ta phải chăng ?


Mã Như Long không phủ nhận. Y không muốn phủ nhận, bây giờ cũng không thể phủ nhận. Đôi tay khẳng khiu của Tạ Ngọc Luân bám chặt góc mền, nhưng vẫn run không ngớt:


- Ngươi vẫn tưởng nhớ Đại Uyển ư ?


Giọng Tạ Ngọc Luân bỗng trở lên nghẹn uất:


- Ngày ngày ngươi ở cạnh ta, nhưng mỗi ngày đều nhớ đến nó ư ?


Mã Như Long cũng không chối, điều này y càng không muốn chối bỏ.


Đôi tay Tạ Ngọc Luân càng run rẫy hơn:


- Tại sao ngươi phải nhớ nó ? Không lý ngươi thích con quỷ xấu xí ấy sao ?


Đây cũng chính là điều Mã Như Long thường tự hỏi.


"Tại sao ta lại nhớ cô ấy nhiều như thế ? Có phải ta đã thật thích cô ấy ? Không phải thích, mà là yêu".


Chỉ có tình yêu mới da diết, mãnh liệt như thế ! Nhưng điều này Mã Như Long càng không dám nghĩ đến, đến chính y cũng không dám tin.


Tạ Ngọc Luân bỗng cười nhạt:


- Ngươi muốn biết cô ả là ai chăng ?


- Tôi muốn biết.


- Nếu ngươi biết cô ả là ai, không chừng sẽ thất vọng lắm.


Mã Như Long trả lời rất cương quyết rõ ràng:


- Không bao giờ, quyết không bao giờ, bất kể cô ấy là ai cũng vậy.


Tạ Ngọc Luân dường như đang gào lên:


- Được, ta cho ngươi hay, cô ả chẳng qua chỉ là một a hoàn của ta.


Thái độ của Mã Như Long rất bình tĩnh:


- Cô là đại tiểu thư, cô ấy là a hoàn, cô là mỹ nhân, cô ấy là quỷ xấu xí, bất kể cô là ai, cô ấy là ai, tôi cũng vẫn nhớ cô ấy.


Nói dứt lời, Mã Như Long bỏ đi ra ngoài.


Tạ Ngọc Luân kêu lên:


- Ngươi trở lại đây, ta còn có chuyện muốn nói.


Mã Như Long không trở lại, cũng không quay đầu lại, bất kể cô nói gì, y cũng không muốn nghe. Tạ Ngọc Luân bỗng ngã lăn ra, chun xuống dưới gối. Cô quả là một vị đại tiểu thư, so với công chúa có lẽ còn kiêu kỳ hơn, chưa ai từng thấy cô rơi lệ cả.


Không lẽ bây giờ cô đang rơi lệ ? "Trương Vinh Phát" chỉ bất quá là một chủ tiệm tạp hóa, "Mã Như Long" bất quá chỉ là một ác tặc dám làm bất cứ chuyện gì, dù là ai cũng không đáng cho cô phải rơi lệ kia mà ?


Thiết Chấn Thiên và Vương Vạn Võ nãy giờ lạnh lùng nhìn hai người, lúc này Thiết Chấn Thiên bỗng thở dài:


- Ta là một kẻ háo sắc, trong đời ta đã gặp không ít nữ nhân.


Vương Vạn Võ đáp:


- Ta cũng thế.


- Nhưng trước sau ta vẫn không hiểu được nữ nhân, cả đời cũng không cách chi hiểu nổi.


- Ta cũng vậy.


Mã Như Long không nghe thấy những lời họ nói. Y bước ra ngoài, liền giật mình vì những biến đổi của quan cảnh bên ngoài, y không ngờ con hẻm này lại có những biến hóa ghê gớm như thế.


Lão Trương thật thà không thay đổi, dường như đã say, trên bàn còn bình trống, rượu đã vào bụng lão. Phục mình trên bàn, chẳng biết lão Trương tỉnh hay ngủ ? Đang sầu hay đang say ? Thường thấy lão Trương như vậy, chẳng phải lần đầu, biến đổi bên ngoài chẳng phải trong tiệm mà là trong con hẻm nghèo khổ tầm thường.


Ngoài cửa vốn đã không thấy người lai vãng, chẳng biết những cư dân đã đi đâu, bây giờ đến những căn nhà lụp sụp của họ cũng biến mất. Chỉ trong chốc lát, tất cả nhà cửa đã bị phá sạch dẹp đi, bị hai mươi tám đại hán mặc áo đen dọn sạch. Trong túi vải của họ chứa những dụng cụ phá sập nhà cửa rất hữu hiệu.


Ngói trên mái nhà bị hất xuống, phản gỗ bị chẻ ra, đinh bị móc lên, mọi thứ được chuyền đi rất nhanh chóng. Những đồ đạc lỉnh kỉnh trong nhà như áo quần, chén bát, đồ chơi con trẻ đều bị khiêng đi hết.


Con hẻm này tuy nghèo khổ tầm thường, nhưng đối với một số cư dân lại là tổ ấm tránh mưa gió lạnh giá, vì nơi đây là nhà của họ. Thế nhưng bây giờ nhà đã biến mất, phòng ốc cũng không thấy nữa. Con hẻm này đã không còn là con hẻm, bởi trừ tiệm tạp hóa ra, tất cả mọi nhà đã bị giật sập dọn đi cả. Con hẻm bỗng biến thành một bãi đất bùn trống trải, xấu xí.


Đất trống, như một vùng đất hoang vắng không có gì cả, một tử địa !


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Cứ để nó mưa đi!

Cứ để nó mưa đi!

"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng

23-06-2016
Hẹn em, tuổi 25

Hẹn em, tuổi 25

25 tuổi, tôi chênh vênh giữa được và mất. Giữa ở và đi. *** 25 năm cuộc đời,

27-06-2016
Những con gián

Những con gián

Và sau cùng tuổi trẻ chúng tôi đã làm những gì để chống chọi lại những nỗi cô

24-06-2016
Thiết chúa đại phong

Thiết chúa đại phong

Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người

24-06-2016
Kẹo Kéo

Kẹo Kéo

- Tôi giống kẹo kéo hả? - ... - Vì sao? - Giản dị, nhưng ngọt và dính! *** Cửa hàng

29-06-2016
Em có hạnh phúc không?

Em có hạnh phúc không?

  Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột

28-06-2016
Em ở đâu - Marc Levy

Em ở đâu - Marc Levy

Giới thiệu: Thủa niên thiếu, họ luôn ở bên nhau. Với niềm lạc quan của tuổi trẻ,

15-07-2016 10 chương
Bài kiểm tra nhớ đời

Bài kiểm tra nhớ đời

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho

01-07-2016