Giọng nói cực kỳ cấp bách như người than vãn.
bạn đang xem “Bẻ kiếm bên trời - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Triển Phi Ngọc động tâm chuyển mình nhấp nhô mấy cái ra khỏi hang núi thì thấy ngoài cửa hang hai con tuấn mã nằm sùi bọt mép.
Ngoài xa một thiếu phụ nạ dòng đứng tựa lưng vào một khối đá lớn trỏ tay vào mặt một người đàn ông lớn tuổi cách đó chừng hai mươi trượng đang đi tới. Tướng mạo người đàn ông rất trang nghiêm. Bà ta rít lên:
- Đừng đến gần ta nữa !
Người đàn ông đang khoa chân tiến về phía trước vừa nghe thiếu phụ la liền lùi trở ra nói:
- Nàng hãy để ta nói rõ chuyện đầu đuôi cho mà nghe.
Người đàn bà sắc mặt lợt lạt trông mà phát khiếp. Cặp mắt bà chiếu ra những tia sáng oán hận. Bà lại lên giọng lanh lãnh nói:
- Ngươi còn nói làm chi nữa ? Ngươi đã giết chàng. Ngươi dùng thủ đoạn hèn mạt để hạ sát chàng làm khổ ta bấy nhiêu năm.
Bà càng nói mắt càng chiếu ra những tia sáng oán hờn đến cùng cực.
Tay bà bỗng run lên một cái. Một làn ngân quang lấp loáng rùi đột nhiên một làn ánh kiếm vây bọc lấy người đàn ông.
Người đàn bà ra tay rất lẹ, Triển Phi Ngọc chưa nhìn rõ bà dùng thứ khí giới gì.
Người đàn ông đứng tuổi né người đi một cái, vừa thò tay ra sau lưng đã rút thanh trường kiếm ra đánh soạt một tiếng.
Nguyên người đàn bà này vừa vung ra một đoạn dây trắng tựa như tuyết. Lúc này đoạn dây trắng đã bị thanh trường kiếm cắt đứt một nửa. Đoạn dây trắng phất phới rớt xuống đất. Mà thanh trường kiếm cũng dừng lại.
Triển Phi Ngọc nhìn thấy hình dáng thanh kiếm khác xa thanh kiếm thường. Nó không có đàng sóng đàng lưỡi, và phát ra ánh vàng lập lòe trông tựa hồ con rồng vàng năm móng coi mạnh mẽ vô cùng.
Triển Phi Ngọc vốn chưa biết người đàn ông và đàn bà này là ai. Nàng cũng không hiểu giữa hai người có mối liên quan gì. Bây giờ nàng vừa nhìn thấy thanh trường kiếm đã biết ngay người đàn ông kia là Kim Long kiếm khách Vi Cự Phu ở Lũng Tây và người đàn bà chính là Tố Thử Tiên Tử Đường Uyển Ngọc.
Triển Phi Ngọc từ từ chuyển động thân hình tiến gần thêm hai bước rồi nấp mình sau tảng đá lớn. Nàng nín thở nhìn về phía trước để xem Vi Cự Phu cùng Đường Uyển Ngọc động thủ.
Hai người cùng chưa phát giác ra có người ẩn nấp gần đó.
Đường Uyển Ngọc nở nụ cười thê lương nói:
- Kiếm pháp giỏi tuyệt, võ công ngươi đã rất mục cao thâm cao hơn y và cao hơn ta nữa. Hai mươi năm trước ngươi hạ sát y thì bây giờ ngươi giết luôn cả ta nữa, can chi còn phải do dự ?
Ngừng một lát bà lại giục. Ngươi lại đây ! Ta chỉ mong ngươi dám làm như vậy. Ta quyết không trả đòn đâu.
Vi Cự Phu nét mặt cực kỳ thê thảm, da thịt co rút lại từng cơn, tò ra trong lòng lão đau khổ vô cùng. Lão trỏ lưỡi kiếm xuống đất nói bằng một giọng rất buồn rầu:
- Uyển Ngọc ! Nàng tưởng ta có thể giết nàng ư ?
Đường Uyển Ngọc nghe Vi Cự Phu hỏi vậy buông một tiếng cười quái gỡ đầy vẻ mỉa mai rồi lớn tiếng nói:
- Thôi ngươi dừng giả vờ nữa. Lúc ngươi giết chết y sao không giết luôn cả ta nữa ? Hai mươi năm nay ta ở chung với ngươi có được giây phút nào vui vẻ chưa ? Hàng ngày bắp thịt giật đùng đùng máu chảy nhộn lên còn đau khổ hơn kẻ chết rồi.
Đường Uyển Ngọc thở mạnh một hơi rồi buông một tràng cười khanh khách nói tiếp:
- Ha, Ha ! Trước kia sở dĩ ta chưa chết là còn muốn chờ để nghe cho rõ tin tức mà thôi. Ngày nay những điều gì muốn biết thì ta đã biết rồi. Ta biết y lạc lõng nơi đâu và đã bị chết về tay ngươi.
Vi Cự Phu vẻ mặt nhăn nhó rất khó coi. Mỗi một lời của Đường Uyển Ngọc là một mũi dao sắt đâm vào tim gan lão. Trong lòng lão vô cùng đau đớn mà không biết trả lời ra sao ?
Lão vẫn tưởng trong khoảng thời gian hai mươi năm trời Đường Uyển Ngọc đã sống một cách yên vui. Bây giờ lão mới biết trái tim người yêu của mình không chiếm được chút nào, Và nàng vẫn đăm chiêu vì kẻ khác.
Chương trước | Chương sau