pacman, rainbows, and roller s
Bảo kiếm kỳ thư - Vô Danh

Bảo kiếm kỳ thư - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 140 đánh giá )

Bảo kiếm kỳ thư - Vô Danh - Hồi 17 - Kẻ tâm cơ gặp người tâm cơ. Dưới địa đạo lãnh hội kiếm pháp

↓↓

Đinh Nhất Hải nhìn chàng. Khi nhận được cái gật đầu của chàng, lão vội lùi lại sau khi cắm ngọn đuốc vào một bên vách đá.

bạn đang xem “Bảo kiếm kỳ thư - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Liễu Hận vươn tay cầm kiếm :


- Mạt học Liễu Hận mong được chỉ giáo.


Nhân vật nọ cũng cầm kiếm :


- Chúng ta cứ điểm đến là dừng. Thiếu hiệp cứ tận lực cho.


Chàng thủ kiếm với thế khởi thức do chàng tự nghĩ ra: đốc kiếm đưa ngang đỉnh đầu, đầu kiếm chúc dần xuống, và chỉ vào nền đất trước mặt.


Nhân vật nọ tán dương :


- Một thế khởi kiếm tuy lạ nhưng rất lợi hại. Thiếu hiệp như muốn nhượng ta ra chiêu trước?


Chàng đáp khẽ :


- Vô Danh Kiếm có chủ trương hậu phát chế nhân. Đây không phải là nhượng mà thật ra vãn bối không quen ra chiêu trước.


Nhân vật nọ gật gù :


- Rất thành khẩn. Lệnh sư phải là người chủ hòa không chủ chiến mới đào luyện được một cao đồ như thiếu hiệp.


Có phần nôn nóng, Đinh Nhất Hải trầm giọng :


- Bằng hữu hết bị cuồng tay cuồng chân rồi ư?


Hiểu ý, nhân vật nọ nạt khẽ :


- Cẩn trọng! Ta xuất thủ đây!


- Mời!


Lập tức, thanh kiếm của nhân vật nọ liền lóe lên.


Véo...


Quả nhiên nhân vật nọ không hề dụng lực vào chiêu kiếm. Vì ánh sáng của ngọn đuốc không hề chập chờn hay chao đảo.


Nhờ đó Liễu Hận càng dễ dàng nhận định rõ chiêu kiếm thật sự lợi hại của nhân vật nọ!


Chàng kêu khẽ :


- Hảo kiếm pháp! Đỡ!


Véo...


Cách xuất chiêu quá nhanh của chàng cũng làm cho nhân vật nọ phải kêu lên :


- Úy! Là khoái kiếm ư?


Nhanh chóng, nhân vật nọ biến chiêu cho dù chiêu kiếm trước chỉ mới đánh ra nửa vời!


Véo... Véo...


Đối phương kịp biến chiêu khiến sự thần tốc của Liễu Hận cũng mất đi tác dụng.


Chàng vì muốn đắc thủ cũng phải biến chiêu.


- Hay lắm! Đỡ!


Véo...


Một lần nữa nhân vật nọ phải thu kiếm giữa chừng.


- Chà, lợi hại thật! Cẩn trọng với chiêu này!


Véo... Véo...


Chàng cũng tấm tắc khen :


- Kiếm pháp quả biến ảo! Tiền bối cũng phải cẩn trọng!


Véo...


- Chậc...! Thiếu hiệp lại chận mất đường tiến thoái của ta rồi! Khá lắm! Đỡ!


Véo... Véo...


Đối phương bỗng thay đổi đấu pháp! Kiếm chiêu lần này chợt hóa thành gần mười thanh kiếm tất cả đều dồn dập cuộn vào Liễu Hận.


Chàng hồi bộ, ngưng đọng thần sắc.


Lấy làm lạ, nhân vật nọ vội thu chiêu :


- Sao vậy? Thiếu hiệp không nghĩ được chiêu khắc chế ư?


Chàng trầm ngâm :


- Thực và hư lẫn lộn, muốn phân biệt thực hư cần phải chạm kiếm. Nếu là hư chiêu thì không sao, nhỡ là thực, khó tránh việc chạm kiếm.


- Thiếu hiệp sợ ta dụng lực?


Chàng lắc đầu :


- Không phải! Vãn bối chỉ muốn tránh sự kinh động không nên có!


Nhân vật nọ trợn mắt nhìn chàng :


- Nghĩa là thiếu hiệp vẫn có thể nghĩ được cách khắc chế? Ảo...


Nhân vật nọ định nói ra cách gọi của kiếm pháp. Đinh Nhất Hải chợt hắng giọng :


- E... hèm! Nếu việc chạm kiếm là không tránh khỏi, chúng ta nên tiến hành việc tỷ kiếm ở trong gian thạch thất thì hơn.


Tuy lão không đả động gì đến ý muốn của lão, là không muốn nhân vật nọ để lộ danh xưng của kiếm pháp nhưng Liễu Hận vẫn thừa biết dụng ý của lão.


Chàng khẽ gật đầu :


- Như vậy cũng được.


Do địa thế trong gian thạch thất không rộng lắm, lão Đinh Nhất Hải sau khi đưa ngọn đuốc vào bên trong liền lui ra ngoài :


- Ta sẽ từ bên ngoài nhìn vào để thưởng thức! Nhị vị bắt đầu lại đi!


Đưa mắt nhìn qua khắp lượt, Liễu Hận thất vọng vì không nhìn thấy bất cứ một dấu tích nào cho biết lai lịch thật sự của nhân vật nọ.


Để lý giải sự chậm trễ, chàng mỉm cười :


- Vãn bối phải thú nhận, cho đến lúc này vãn bối mới nghĩ được cách khắc chế chiêu kiếm biến ảo lạ lùng của tiền bối. Thủ đoạn không được hay cho lắm, mong tiền bối lượng thứ.


Nhân vật nọ phì cười :


- Ta cũng ngờ như vậy! Có điều thiếu hiệp nghĩ được nhanh như vậy, ta thật sự thán phục.


Khí phách của bậc đại trượng phu là vậy, chàng thầm ngưỡng mộ nhân vật nọ qua sự đại lượng hiếm có.


Chàng bảo :


- Tiền bối tiến chiêu đi!


Nhân vật nọ lạnh giọng :


- Cẩn trọng nào! Đỡ!


Véo... Véo...


Vẫn là chiêu kiếm một hóa mười của nhân vật nọ, Liễu Hận lập tức phát chiêu :


- Trúng!


Véo...


Choang!


Giữa một thực và chín hư, Liễu Hận ngay lần đầu xuất kiếm đã điểm trúng chiêu thực!


Điều đó khiến nhân vật nọ giật mình và thu kiếm :


- Thiếu hiệp nhận định nhanh đến vậy ư?


Chàng trầm giọng :


- Tiền bối sơ xuất khi đánh ra thực chiêu có phần trầm trọng hơn chín chiêu còn lại. Nếu tiền bối phân bố đều hơn, vãn bối sẽ khó phát hiện và có thể phải nhận bại.


Nhân vật nọ cảm phục :


- Thiếu hiệp chỉ điểm như thế không ngại ta sau đó sẽ bổ khuyết?


Chàng lắc đầu :


- Không hề gì? Vì có như thế càng khiến việc tỷ kiếm thật sự công bằng hơn.


Nhân vật nọ lặng người nhìn chàng, sau đó mới nói :


- Thật có khí phách! Ta bắt đầu xem trọng thiếu hiệp rồi đó!


Lão Đinh Nhất Hải vọt miệng nói vọng vào :


- Cùng là cao thủ thượng thặng về kiếm pháp, nhị vị sao không để tình thân gắn chặt vào những đường kiếm cao minh?


Biết lão muốn thúc hối, chàng mỉm cười :


- Minh chủ nói chi những lời quá đáng? Vãn bối nào dám nhận là cao thủ thượng thặng?


Nhân vật nọ giật mình :


- Ai là Minh chủ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Mẹ kế

Mẹ kế

Có lẽ trong tâm thức của mỗi người khi nhắc đến dì ghẻ chắc chắn là một người

23-06-2016
Tóc đỏ

Tóc đỏ

"Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây..." Qua thời gian, qua những yêu

24-06-2016
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Kế hoạch bất thành

Kế hoạch bất thành

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Trả thù

Trả thù

Nó, một đứa con gái 20 tuổi cao ráo, xinh đẹp nhất nhì trong lớp mà tính cách cũng

30-06-2016
Người anh hùng

Người anh hùng

Anh chỉ là một thằng hèn, vô tích sự. Mẹ anh đã dành trọn cả tấm lòng tha thiết

24-06-2016
Oan gia

Oan gia

1. Tôi ghét Nguyên, thật sự rất ghét, vì đúng là từ nhỏ nhỏ đến lớn cậu ấy chỉ

23-06-2016
Con nhớ mẹ!

Con nhớ mẹ!

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con,

25-06-2016