Snack's 1967
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 4 đánh giá )

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa - Chương 6

↓↓

- Lão phu không tin tiểu tử ngươi địch lại pho Long Trảo của Võ Thánh.

bạn đang xem “Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vô Hối thản nhiên đem Huyết Ảnh Đại Bát trảo thức ra thi thố. Trảo ảnh trùng trùng, chiêu thức quỷ dị phi thường.


Đến chiêu thứ một trăm, chàng đã móc rách tay áo lão nhân. Sở Hồng sửng sốt :


- Tinh thần của pho trảo pháp này rất tà quái, không phải là võ công của bậc chính nhân.


Vô Hối thán phục đáp :


- Tiền bối nhận xét không sai. Đây là pho Huyết Ảnh Đại Bát trảo thức của Phượng Hoàng Tẩu.


Sở Hổng hắng giọng :


- Té ra công tử đã luyện tà công Kim Cương Huyết Ảnh Chàng biết lão hiểu lầm, cười nhạt bảo :


- Nếu vãn bối chịu học môn tà công quái quỷ kia thì còn đến đây làm gì? Vãn bối đã hủy bí phổ để khỏi di hại cho đời, nhưng tiếc tám chiêu tuyệt học nên cố luyện lấy mà diệt ma đấy thôi.


Một thư sinh đứng dưới xác nhận :


- Sở bá phụ. Chính công tử đã vào được Phượng Hoàng cung lấy bí phổ nhưng lại trao cho Chưởng môn phái Thiếu Lâm hủy đi.


Lão râu đen đang hận chàng bỗng sinh lòng ngưỡng mộ, vỗ vai chàng khen :


- Hảo trượng phu! Thế mới xứng là thân hiệp khách.


Sở phu nhân nhìn chàng bằng cặp mắt nuối tiếc, nếu chàng chịu làm rể bà thì hay biết mấy.


Đến phần chỉ pháp, một lão già lùn đầu hói mặt đỏ au, cười hề hề :


- Lão phu xin được so tài chỉ pháp với công tử.


Lão nhắm vào vách sảnh xạ một đạo chỉ phong xé gió, khoan sâu một lỗ bằng ngón tay.


Vô Hối vận khí khẽ máy đúng ngón tay hữu. Không một tiếng động, vách tường hiện ra một lỗ chỉ cạn bằng nửa của lão lùn.


Sở Hồng bùi ngùi nói :


- Xem ra võ học của họ Sở đã lạc hậu rồi. Với công phu Vô Hình chỉ này thì ai có thể biết mà đề phòng?


Toàn sảnh ngậm ngùi tự hiểu rằng Trang chủ nói đúng. Họ đã sống quá lâu dưới hào quang của quá khứ, cứ cho rằng ngoài tuyệt học của Võ Thánh, trên đời không có ai hơn. Họ thất vọng vì thần tượng sụp đổ. Nền võ học ngày càng tiến lên còn họ thì đứng lại mà cứ nghĩ mình vô địch.


Vô Hối ái ngại, trầm ngâm một lúc rồi nói :


- Vãn bối vẫn ngưỡng mộ Chí Tôn Võ Thánh là bậc kỳ nhân tuyệt thế. Nhưng trộm nghĩ vì Sở tiền bối tinh thông quá nhiều tuyệt học nên khó mà bằng kẻ suốt đời chỉ nghiên cứu có một môn. Như sư phụ của vãn bối tuy xưng là tam tuyệt nhưng đao pháp chẳng bằng Đao Vương, chưởng pháp không hơn Thủy Hỏa song thần. Chỉ có một môn Vô Hình chỉ mới thực sự là độc bá.


Sở Hồng khoan khoái, ngửa cổ cười dài :


- Quả là anh hùng tương thức. Tiên phụ cũng từng tự nhận xét như vậy. Công tử tuổi còn trẻ mà đã thức ngộ được đạo lý này. Lão phu rất bội phục. Tuyệt kỹ đích thực của Sở gia chính là pho Thái Dương kiếm pháp. Nếu công tử đổi ý, chịu lấy Sở Thúy Vi thì lão phu sẽ đem pho thần kiếm ra dạy cho.


Vô Hối khẳng khái đáp :


- Vãn bối không phải là kẻ hai lời, xin cảm tạ chủ nhân đã tiếp kiến. Vãn bối xin cáo biệt.


Sở Thúy Vi nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Nàng không ngờ trên đời lại có một nam nhân đại lượng như vậy. Là thân võ sĩ mà dám bỏ qua cơ hội học hỏi thần công và cả một nữ nhân tuyệt sắc. Sở Thúy Vi tự hỏi chắc là thê thiếp của chàng xinh đẹp hơn mình nhiều.


Mọi người trong Sở thị hết lòng khâm phục. Họ thầm hiểu chàng đã vì hạnh phúc của Sở Thúy Vi mà hy sinh tất cả vận may.


Sở Toàn cũng đứng lẫn tron đám người này. Gã tuổi độ tam tuần, gương mặt anh tuấn nhưng có đôi phần cao ngạo, khắc nghiệt. Gã là một nhân tài hiếm có, võ công không thua các bậc trưởng bối, luôn tự hào mình là bậc nhân kiệt hơn người. Nhưng bẩm sinh đã chỉ có một tay nên không khỏi mặc cảm, từ đó nảy sinh tính tình khó chịu.


Nay gặp Vô Hối trẻ trung xinh đẹp và bản lãnh hơn mình, gã cảm thấy bị tổn thương, không cảm kích mà còn ganh ghét với chàng.


Sở Hồng chờ Vô Hối ra khỏi đại sảnh mới trầm giọng bảo mọi người :


- Họ Sở chúng ta tự hào võ công vô địch, tách rời võ lâm, sống cuộc đời tĩnh lặng.


Qua lần gặp này với Công Tôn Vô Hối, lão phu chợt cảm thấy lối sống của mình thật vô vị. Y tự biết sức mình kém cỏi mà vẫn giữ khí tiết, không vì lợi ích riêng và nữ sắc mà quên đi lời hứa với Vi nhi.


Sở tiểu thư tái mặt, không ngờ Trang chủ lại biết việc mình nhờ cậy Vô Hối. Sở Hồng nhìn con gái với ánh mắt sắc lạnh rồi nói tiếp :


- Nếu để y trở về tay không mà thua thiệt trước bọn ma đầu thì còn gì danh dự Võ Thánh. Vì vậy, lão phu muốn nhờ ba vị biểu ca Sở thị tam hùng theo hộ vệ Vô Hối. Không để y gặp nguy. Ngay ngày mai ta sẽ gởi thiệp mời các phái đến dự lễ khai môn của Chí Tôn. Con cháu họ Sở sẽ xuất đạo góp sức với võ lâm và dương danh thiên hạ, để khỏi tủi hổ là dòng dõi Võ Thánh.


Mấy trăm người lớn nhỏ hoan hô vang dội. Họ đã quá chán ngán cảnh sống bình yên, tẻ nhạt như cá chậu chim lồng này.


Sở phu nhân mỉm cười hỏi ông :


- Thế còn việc hôn sự của Vi nhi thì sao?


Cử tọa lập tức im lặng lắng nghe quyết định của Trang chủ. Sở Hồng thở dài bảo :


- Mấy năm qua ta phản đối mối duyên tình giữa Vi nhi và Sở Toàn hiền điệt không phải vì y thân thể khiếm khuyết, mà vì sợ mầm giống dòng họ ngày càng suy thoái. Sự kết hợp giữa những người có huyết thống gần gũi không đem lại điều tốt đẹp cho đời sau. Trong pho Chí Tôn y cảo, tiên phụ đã từng nói đến điều này. Nhưng nay sự việc đã lỡ, ta chấp thuận cho hai trẻ nên duyên.


Mọi người ồ lên mừng cho đôi uyên ương. Nào ngờ Sở Toàn lạnh lùng bảo :


- Cảm tạ thúc phụ đã tác hợp nhưng tiểu điệt không mặt mũi nào lấy Vi muội khi Vô Hối đã chê bỏ nàng. Tiểu điệt dù tàn tật nhưng cũng là một bậc nam nhân, lẽ nào lại chịu nhục?


Sở Hồng tái mét giận dữ nói :


- Vi nhi đã vì ngươi mà cầu khẩn Vô Hối từ hôn. Y là bậc trượng phu nên đành bỏ qua cơ hội hiếm có của mình để thành toàn cho hai người, chứ nào phải y đui mù không thấy vẻ đẹp của mỹ nhân? Nay ngươi vì chút tự ái trẻ con mà phủ nhận công ơn của người, xem ra ngươi có cái tâm của kẻ tiểu nhân vậy.


Sở Thúy Vi vừa nhục nhã vừa đau lòng, sà vào lòng mẫu thân khóc nức nở.


Sở Toàn cười nhạt :


- Tiểu điệt bị coi là kẻ tiểu nhân, tất không xứng làm con cháu Võ Thánh. Đành phải ra đi thôi. Nhưng một ngày nào đó, chư vị sẽ thấy Vô Hối nhục bại dưới kiếm của Toàn này.


Vừa dứt lời, gã lướt ra cửa sảnh nhanh như cơn lốc.


Sở Hồng quay sang an ủi Thúy Vi :


- Vi nhi! Từ lâu ta đã biết hắn là người hẹp hòi, khắc bạc nên chẳng muốn con phải chịu khổ. Nay Sở Toàn đã không nghĩ gì đến mối chân tình của con, để lộ rõ tâm địa thấp hèn, đố kỵ. Vi nhi còn tiếc nuối làm gì? Phụ thân tin rằng nếu Vô Hối biết Sở Toàn như vậy sẽ chấp nhận làm rể họ Sở.


Thúy Vi đau đớn thưa :


- Hài nhi biết mình nhìn lầm người nhưng còn mặt mũi nào mà đến với Vô Hối?


Kiếp này đành nương nhờ cửa Phật mà thôi!


Sở Hồng biến sắc, định can ngăn. Sở phu nhân nháy mắt ra hiệu, ý bảo để bà lo liệu. Sở trang chủ biết bà là người thông tuệ, tất có lương sách. Ông yên lòng tiến hành bàn bạc với mọi người việc thành lập Chí Tôn cung.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Anh và em

Anh và em

Chúng tôi dời đi lúc chiều nhập nhoạng. Đồ đạc lỉnh kỉnh trên xe. Tôi nhìn lại

27-06-2016
Trăng lạnh (Phần 2)

Trăng lạnh (Phần 2)

Cháu sợ bà già đó không còn là người nữa rồi, cháu thường nghe người ta kể về

24-06-2016
Những mùa chim làm tổ

Những mùa chim làm tổ

Ôi! Những mùa chim làm tổ, những mùa đó đã qua và đã xa! Đã Xa! *** Mùa gặt tháng 5

24-06-2016
A city's tale

A city's tale

Dành tặng những người lạc lối Như tôi... *** Cô về đến nhà khi trời đã nhá nhem

24-06-2016
Vì anh bất chấp yêu em

Vì anh bất chấp yêu em

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016