Ring ring
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 34 đánh giá )

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa - Chương 20

↓↓

Vô Hối cười mát :

bạn đang xem “Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Làm bằng hữu không tốt hơn sao?


Ngô Trận cao hứng cười vang :


- Hảo! Công tử đã không chê, Ngô mỗ xin được với cao vậy.


Hai người chén tạc chén thù cho đến say mèm.


Sáng hôm sau, Bá Vương Quyền đến Mã gia trang tìm Vô Hối. Chàng đưa gã vào sân luyện võ sau nhà, truyền cho gã một chiêu trong pho Thanh Quang La Võng, có phối hợp với vài thức trong Công Tôn đao pháp.


Bạch Cốt Dâm Thần sử dụng Bạch Cốt chùy nên Vô Hối phải sáng tạo ra một chiêu đặc biệt để đối phó.


Họ Ngô không có căn bản về đao pháp nên luyện mãi mới xong. Sau mười ngày lui tới Mã gia trang, gã đã quen thuộc với mọi người. Ai cũng mến gã, nhưng chỉ mình Như Sương nghĩ khác. Nàng thỏ thẻ với Vô Hối :


- Tiện thiếp linh cảm con người này sẽ mang tai họa đến cho tướng công. Cảm giác này thiếp đã từng có khi lần đầu gặp Hình Thiết Hán. Xin tướng công nhớ đến lão phản phúc Du Thanh Vân mà đừng quá tin tưởng họ Ngô.


Vô Hối trấn an nàng :


- Cảm ơn nương tử đã nhắc nhở, ta vẫn chưa quên cái gương của tiên phụ.


Sau đó Vô Hối âm thầm quan sát, cố tìm ra trên dung mạo, cử chỉ của họ Ngô những điểm xấu, đã đưa đến ác cảm ở Như Sương.


Chàng không nhận thấy gì hết. Nhưng lời cảnh báo của Độc mỹ nhân đã ăn sâu vào tiềm thức.


Sau lễ Vu Lan, giang hồ chấn động vì tin Thất Tinh bảo đổi tên thành Thất Tinh giáo. Giang Phố là Giáo chủ còn Lệnh Hồ Tuyết làm phó.


Thất Tinh giáo công khai khiêu chiến với Vô Hối, thách chàng đến Trường An tỉ thí. Lệnh Hồ Tuyết còn tố cáo chàng là người đã vét sạch kho tàng của Cao Tài Thần.


Gã bảo rằng con cháu họ Cao hiện đang ở trong Thất Tinh bảo và chàng phải hoàn lại cho họ Cao, ít nhất là phân nửa tài sản lấy được.


Lời tuyên bố này đã gây bất lợi cho thanh danh Vô Hối. Một số hào kiệt đã sanh lòng đố kỵ với chàng.


Cổ nhân có câu :


"Kẻ mang ngọc có tội", Vô Hối giờ đây đã là đích ngắm cho những kẻ giàu lòng tham.


Uyển Cơ giận dữ nói :


- Phải chi hôm ấy tướng công giết quách gã đi, thì đâu có chuyện phiền phức này.


Vô Hối vẫn điềm nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra :


- Chuyện chúng ta lấy được kho tàng có rất nhiều người biết, đâu phải chỉ mình gã.


Tam Tuyệt Thiên Tôn cau mày :


- Thất Tinh giáo đã đưa Hối nhi vào thế bất khả kháng, chẳng thể không đến Trường An. Nhưng bọn chúng ỷ lại vào điều gì mà dám khiêu chiến?


Tú sĩ tư lự :


- Không chừng Thất Tinh giáo đã liên kết với Thần Long bang nên mới bày ra kế này. Vô Hối mà xuất đầu lộ diện, e khó thoát thân.


Thúy Vi lo lắng nói :


- Can gia! Vậy chúng ta phải đối phó thế nào bây giờ?


Tú sĩ vân vê chòm râu chớm bạc, suy nghĩ một lúc rồi bảo :


- Theo ý ta, kho tàng ở Thương Sơn còn lại rất nhiều. Chúng ta cứ nhờ Triệu đề đốc khởi tấu lên Thánh thượng, cho quân sĩ đến đem cả về kinh, sung vào quốc khố.


Như vậy cũng là góp phần ích nước lợi dân. Hai là, tố cáo trước thiên hạ sự liên kết của Thất Tinh giáo và Thần Long bang. Hối nhi sẽ nhận lời tỉ thí nhưng không phải ở Trường An mà là Ngọc Nữ Phong.


Thiên Tôn dơ ngón cái khen ngợi :


- Mã lão huynh quả là người túc trí đa mưu.


Tuy nhiên, Vô Hối cũng còn băn khoăn :


- Nhưng nếu hôm ấy Thần Long bang và Thất Tinh giáo dốc hết lực lượng đến giáp công thì sao?


Tú sĩ cười đáp :


- Với công lực của lão phu và Hối nhi, muốn thoát vòng vây, đâu phải là chuyện khó?


Kế sách của Tú sĩ được mọi người tán thành. Tối hôm đó, Mã viên ngoại cho mời Cửu Môn Đề Đốc đến dự yến.


Hết một tuần rượu, Mã viên ngoại khề khà nói :


- Tình hình quốc khố lúc này thế nào?


Triệu Hòa nhăn nhó :


- Năm nay nhiều địa phương bị hạn hán, mùa màng mất trắng, nên ngân quỹ triều đình thiếu hụt trầm trọng.


Mã viên ngoại nheo mắt :


- Lão phu không thông thạo triều luật nên xin đại nhân chỉ giáo một việc. Giả như có người tìm được kho tàng chôn đã lâu năm, y chỉ lấy đi một phần ba, số còn lại y dâng lên Thánh thượng. Xin hỏi lúc ấy Thánh thượng ý thế nào?


Triệu Hòa cười bảo :


- Chỉ trừ mỏ kim ngân dưới lòng đất, nếu phát hiện thì phải báo với triều đình để được thưởng. Còn tài sản vô chủ lâu năm thì ai tìm nấy hưởng. Nếu có lòng sung vào quốc khố, dẫu chỉ một phần mười cũng là có công, Thánh thượng sẽ rất hoan hỉ chứ lẽ nào lại bắt tội.


Mã viên ngoại nghiêm giọng :


- Lão phu có người nghĩa tử tên gọi Công Tôn Vô Hối. Y may mắn tìm được kho tàng của Cao Tài Thần. Y chỉ lấy đi một phần và có ý dành số tài sản còn lại cho quốc khố. Sáng mai, Đề Đốc đại nhân cứ tấu lên Hoàng Thượng việc này, nếu Long nhan không chê, y sẽ dẫn đường cho quan quân đi lấy về.


Triệu Hòa tò mò hỏi :


- Thế Mã lão gia có biết số ấy trị giá khoảng bao nhiêu không?


Viên ngoại mỉm cười :


- Lão phu không chắc lắm, nhưng ít nhất cũng phải hơn hai trăm vạn lượng vàng.


Đề Đốc vui mừng khôn xiết, tức tốc nhập cung khởi tấu, không chờ đến buổi chầu.


Long nhan nghe nói đến số vàng khổng lồ ấy, hoan hỉ phán :


- Nếu đúng như vậy, trẫm sẵn sàng phong tước Hầu cho gã Công Tôn Vô Hối kia.


Sáng mai, phiền khanh đem năm ngàn quân cấm vệ, theo y dến kho báu.


Mười ngày sau Triệu đề đốc đã vét sạch kho tàng ở Thương Sơn đem về kinh.


Tổng cộng lên đến hai trăm sáu mươi vạn lượng hoàng kim. Nhưng Vô Hối không có mặt để nhận tước Hầu. Chàng nhờ Đề Đốc tâu lại với thiên tử rằng :


- Thảo dân đã quen với kiếp giang hồ, xin đa tạ lòng ân sủng của Thánh thượng.


Long nhan hỏi lại :


- Thế dung mạo và tài nghệ của chàng hiệp khách ấy thế nào?


Triệu đề đốc hết lời tán dương :


- Muôn tâu Thánh thượng, chàng ta tuổi chỉ hơn đôi mươi, anh tuấn như Tống Ngọc. Dáng người mảnh khảnh nhưng thần lực không thua Hạng Võ, tấm cửa đá nặng ngàn cân mà y chỉ đẩy nhẹ đã mở ra.


Tin Vô Hối đem bảo tàng sung vào quốc khố đã giải tỏa được những lời dị nghị.


Cái bang lại mở chiến dịch tố cáo sự liên minh của hai tổ chức tà ma và loan báo việc Vô Hối nhận lời so tài với Lệnh Hồ Tuyết ở Ngọc Nữ Phong, để tránh mưu ma quỷ kế.


Đòn này đã đưa Thất Tinh giáo vào thế kẹt. Nhưng họ vẫn nhận lời có lẽ ỷ vào điều gì đó?


Ngày đầu tháng chín được chọn làm kỳ hạn phó ước. Hào kiệt tam sơn ngũ nhạc lũ lượt lên đường dự khán.


Sáng ngày mùng một tháng chín, quần hùng tụ tập dưới chân Ngọc Nữ Phong, tức Võ Đang sơn. Quả nhiên Thần Long bang cũng có mặt bên cạnh Thất Tinh giáo.


Không thấy Vô Hối và lực lượng Đao môn, mọi người xôn xao bàn tán. Gần cuối giờ Thìn, họ kinh ngạc khi thấy chàng chỉ đi với một lão nhân cao gầy, dung mạo xa lạ.


Quần hùng càng ngưỡng mộ khí phách của chàng. Họ đồng thanh cao giọng chào hỏi.


Cục diện võ lâm được như ngày hôm nay cũng là do công lao Vô Hối.


Chàng vào trong đáp lễ rồi ung dung đi thẳng đến trước mặt Lệnh Hồ Tuyết. Gã đã trở thành Phó giáo chủ Thất Tinh giáo nên trên ngực áo lấp lánh bẩy ngôi sao thêu bằng kim tuyến. Đôi mắt gã hôm nay sáng rực, chứng tỏ nội công đã tăng tiến bội phần.


Vô Hối thì mặc tấm bảo y trắng ánh vàng của Phi Long thư sinh. Linh xà ngoan ngoãn vắt vẻo trên vạt áo.


Lệnh Hồ Tuyết biến sắc quát :


- Sao ngươi còn dám mặc bảo y của sư phụ ta?


Vô Hối thản nhiên đáp :


- Trường bào và linh xà này là do lệnh sư bán lại cho Cao Tài Thần. Tại hạ may mắn vào được kho tàng đương nhiên là chủ nhân của di vật. Các hạ dù là truyền nhân của Phi Long thư sinh cũng không có quyền hỏi tới.


Hồ Lô Cái lớn tiếng tán thành :


- Bảo vật vô chủ, ai tìm thấy thì được hưởng. Cả vương pháp lẫn đạo nghĩa làm người đều công nhận như vậy.


Quần hùng hét vang :


- Chí lý!


Lệnh Hồ Tuyết cứng họng, tái mặt quát :


- Được! Ta sẽ không hỏi đến di vật, mà chỉ hỏi tội ngươi đã giả danh tiên sư.


Điều này thì đúng nên không ai lên tiếng, chờ xem Vô Hối đối phó thế nào.


Chàng trầm giọng bảo :


- Tại hạ thức ngộ rằng mình có lỗi nên đã tha mạng cho các hạ một lần, như vậy chưa đủ sao?


Việc này quần hùng chưa biết nên họ Ồ lên. Lệnh Hồ Tuyết cố nén cảm giác nhục nhã, gã nghiến răng :


- Lần trước vì khinh địch nên ta thất thế, để ngươi được đắc ý. Nhưng hôm nay ta không còn là hôm qua. Ta cũng sẽ tha mạng cho ngươi một lần chỉ chặt hai tay là đủ.


Quần hùng phẫn nộ trước thái độ kiêu căng của y, họ cười rộ lên chế diễu.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Cánh bướm đỏ

Cánh bướm đỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Truyện kinh dị số 1") Có nhiều

27-06-2016
Dòng sông và nỗi nhớ

Dòng sông và nỗi nhớ

Nói là sông chứ thực ra nó chỉ là dòng suối nhỏ với tên gọi là suối Đu. Suối Đu

24-06-2016
Huế của tháng ba

Huế của tháng ba

Trong tôi tháng ba là tháng của mùa nhớ, dẫu kí ức của tôi đã từ lâu thuộc về mùa

26-06-2016
Mẹ của bạn tôi

Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu,

23-06-2016