Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 56 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 9 - Hổ tử 1

↓↓

Vô Kỵ lạnh lùng thốt :

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Vậy gã tuyệt đối sống không đến rạng đông ngày thứ tư.


Đường Khuyết cười :


- Ta biết ngươi tuyệt sẽ không làm ta thất vọng.


Vô Kỵ thốt :


- Nhưng ta còn có điều kiện.


Đường Khuyết hỏi :


- Điều kiện gì?


Vô Kỵ đáp :


- Ta không thể ngồi trong phòng đợi gã tự dẫn mình đến cửa cho ta chém.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi muốn sao?


Vô Kỵ đáp :


- Ngươi ít ra nên thông tri cho đám cảnh vệ mai phục xung quanh để cho ta có thể tự do hành động.


Đường Khuyết thốt :


- Điểm đó ta đương nhiên sẽ làm.


Hắn cười càng khoái trá :


- Hiện tại xem chừng lại đến giờ ăn tối rồi, bọn ta có phải nên đi ăn không?


Vô Kỵ đáp :


- Hiện tại vị khẩu của ta tuy không được tốt, ít nhiều gì cũng có thể bồi ngươi ăn chút ít.


Đường Khuyết thốt :


- Vậy thì cực tốt.


* * * * *


Đêm.


Đêm mát như mặt nước.


Cả ngày trôi qua một cách hồ đồ làm sao, ngoại trừ trong bao tử chất nghẽn thịt heo thịt gà thịt vịt nấu nướng bằng đủ phương pháp ra, Vô Kỵ đơn giản không thu hoạch được chút gì khác.


Không những không thu hoạch được, trái lại còn có nhiều nan đề.


Khúc Bình, Tiểu Bảo đều là nan đề của chàng.


Hiện tại hành động của chàng tuy có tự do hơn, lại càng không dám sơ xuất. Sau khi chàng đề xuất điều kiện, Đường Khuyết nhất định càng chú ý đến chàng.


Đường Khuyết tuyệt không thể thật sự để một người lạ mặt thân phận còn chưa xác định được tùy ý đi lại trong cấm khu của bọn chúng.


Hắn đáp ứng điều kiện của Vô Kỵ, rất có thể là một cách dò thám.


Mỗi một chuyện hắn làm đều có dụng ý, Vô Kỵ không thể không đặc biệt đề phòng.


Hiện tại hạn kỳ còn lại bốn ngày,, Vô Kỵ lại chỉ có thể nằm trên giường trừng trừng nhìn nóc phòng ngây ngốc cả người.


Chàng rất muốn ngủ một giấc, ngủ không những có thể bổ sung thể lực, cũng có thể khiến cho thân thể buông lỏng.


Chỉ tiếc chàng khơi khơi không ngủ được, càng muốn ngủ, càng ngủ không được, trên thế gian có rất nhiều chuyện giống như vậy.


Nơi đây luôn luôn rất yên tĩnh, đến đêm, rất ít khi nghe thấy có thanh âm gì.


Nhưng hiện tại ngoài song cửa lại đột nhiên có thanh âm vang lên, có người đang hò hét, có người đang chạy, Vô Kỵ đang lúc chuẩn bị ngã người, chuẩn bị quyết chí không ngủ, lại khơi khơi buồn ngủ, những thanh âm đó đã vang vọng.


Chàng cảm thấy rất buồn cười, một người lúc không thể làm gì được nữa, ngoại trừ cười một tiếng, còn có thể làm sao đây?


Chàng cảm thấy rất kỳ quái. Thanh âm từ trong cánh rừng ngoài song cửa phát ra, xem chừng lại có gian tế xuất hiện, kinh động đến mai phục ngầm.


Lần này chàng rõ ràng còn đang nằm trên giường, lẽ nào Đường Gia Bảo Phố thật còn có người khác là gian tế?


Chàng nhịn không được bật ngồi dậy, mở song cửa nhìn ra, trong cánh rừng quả nhiên có bóng người và ánh lửa lấp lóe.


Ngoại trừ chàng ra, còn có ai có thể là gian tế?


Còn có ai mạo hiểm xông vào cấm khu của Đường Gia Bảo Phố?


Không cần biết là ai đến, đều là đến tìm chết!


*****


Người treo cổ


*****


Ánh lửa vẫn đang lấp lóe, thanh âm hò hét lại đã dần dần xa xăm.


Lúc đó, Vô Kỵ chợt lại nghe thấy một thứ thanh âm khác. Thanh âm từ trong tàng lá của một gốc cây phát ra, tịnh không phải là tiếng lá khua xào xạc, là thanh âm xích sắt chấn động.


Trong cánh rừng làm sao có thể có xích sắc lộp cộp?


Vô Kỵ lập tức nghĩ đến xích sắc trên chân Lôi Chấn Thiên.


Ánh lửa từ xa xa lập lòe, chàng phóng qua song cửa, phóng vào một tàng cây trên một gốc cây khác.


Khoảng cách giữa hai gốc cây rất gần.


Chàng tuy không nhìn thấy người ẩn tàng trong đám lá, lại đã nhìn thấy một cánh tay.


Một cánh tay mang xích sắt.


Một cánh tay gầy ốm, hữu lực, ổn định, rửa rất sạch, móng tay cắt rất ngắn.


Đó là tay Lôi Chấn Thiên.


Vô Kỵ lập tức phóng qua, bấu vào mạch môn của đôi tay đó, giữ êm xích sắc trên tay.


Lôi Chấn Thiên không ngờ không tránh né, chỉ hỏi :


- Ai?


- Là ta.


Chàng chỉ nói hai tiếng, Lôi Chấn Thiên đã nhận ra thanh âm của chàng :


- Ta biết nhất định là ngươi.


Vô Kỵ cười lạnh :


- Nếu không phải là ta, hiện tại ngươi đã chết rồi.


Lôi Chấn Thiên thốt :


- Nhưng ta đã sớm biết là ngươi, ta biết ngươi ở trên tòa tiểu lâu đối diện, hồi nãy đã nghe tiếng ngươi mở cửa sổ.


Tai lão quả thật rất thính :


- Ta cũng nghe thấy ngươi phóng qua, cho nên ta mới thò tay ra, hồi nãy ta lắc lắc xích sắt vốn là muốn ngươi nghe.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi sao lại đi kiếm ta? Ngươi sao lại làm như vầy?


Lôi Chấn Thiên đáp :


- Ta nhất định phải đi kiếm ngươi.


Ánh sao len lỏi qua tàng lá, chiếu lên mặt lão, trên khuôn mặt vốn hoàn toàn không có biểu tình gì của lão hiện tại đã tỏ vẻ rất gấp gáp :


- Ta không thể không đi tìm ngươi!


Vô Kỵ hỏi :


- Có phải đã có người phát hiện ngươi?


Lôi Chấn Thiên đáp :


- Không có, ta rất cẩn thận.


Vô Kỵ thốt :


- Nhưng mai phục ở đây đã bị kinh động.


Lôi Chấn Thiên nói :


- Người bọn chúng phát hiện là người khác.


Vô Kỵ hỏi :


- Người nào?


Lôi Chấn Thiên đáp :


- Một người treo cổ.


Vô Kỵ hỏi :


- Treo cổ?


Lôi Chấn Thiên đáp :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Tuổi 21

Tuổi 21

21 tuổi. Chưa một mảnh tình vắt vai, cũng có đôi lúc thấy rung động, đôi lúc thấy

26-06-2016
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

23-06-2016
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Tự sát

Tự sát

Máu, phun từng dòng đỏ lòm ra từ cổ tay, đau rát, cái cảm giác đau và sợ hãi dâng

23-06-2016
Ghen...

Ghen...

Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng

29-06-2016

Insane