Duck hunt
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 84 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 9 - Hổ tử 1

↓↓

"Đức Ca" là Đường Đức, là đại quản sự trong tiệm tơ lụa ở Đường Gia Bảo Phố.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đường Tam Quý nói :


- Cho nên lúc hắn đến tiệm Tường Thái mua vải nữa, người chở vải đến nhà hắn là huynh đệ của bọn ta.


Đường Khuyết cười :


- Chuyện này ngươi làm rất tốt.


Đường Tam Quý nói :


- Căn cứ theo lời kể của những huynh đệ chở vải đến nhà hắn, hắn cũng trú trong huyện thành, trú trong phòng của lão Vương, mỗi tháng tốn hai mươi ba lượng bạc tiền chi tiêu, mười lượng tiền phòng.


Đường Khuyết thốt :


- Xem ra căn phòng đó không nhỏ.


Đường Tam Quý đáp :


- Thật không nhỏ.


Đường Khuyết hỏi :


- Một mình làm sao lại cần căn phòng lớn như vậy?


Đường Tam Quý đáp :


- Hắn không phải một mình, còn có một nữ nhân ở chung với hắn.


Đường Khuyết hỏi :


- Là nữ nhân nào?


Đường Tam Quý đáp :


- Là một nữ nhân rất trẻ, rất đẹp, nói giọng Bắc phương.


Gã lại nói :


- Bọn chúng còn sai lão Vương mướn một a đầu tên là Quế Chi, năm nay đã mười tám, thân thể tròn trịa, hơn nữa hơi khờ.


Đường Khuyết nói :


- Con gái mười bảy mười tám có khờ đi nữa cũng nên hiểu chuyện.


Hắn nheo mắt cười cười, lại nói :


- Chuyện khác không hiểu, có chuyện vẫn nên hiểu.


Chuyện đó là chuyện gì? Cho dù hắn không nói ra, người ta cũng có thể nghĩ đến.


Đường Tam Quý nói :


- Cho nên tôi kêu Tiểu Ba đi, Tiểu Ba đối phó với con gái luôn luôn rất giỏi giang.


Đường Khuyết cười :


- Ngươi thật là biết chọn người.


Đường Tam Quý nói :


- Chưa đầy nửa tháng, a đầu đó đã mê tít Tiểu Ba, chuyện gì cũng nói ra hết.


Đường Khuyết hỏi :


- Ả nói sao?


Đường Tam Quý đáp :


- Ả nói vị cô nương kia tính khí rất khó chịu, vị công tử đó sợ nàng ta muốn chết.


Gã chầm chậm nói tiếp :


- Ả còn kể với Tiểu Ba vị công tử kia bình thời kêu tên vị cô nương kia là Thiên Thiên.


Thiên Thiên!


Tâm Vô Kỵ chìm hẳn.


Thiên Thiên quả nhiên cũng ở quanh đây, quả nhiên còn ở chung chỗ với Khúc Bình.


Đường Khuyết lại nheo mắt cười :


- Thiên Thiên, cái tên đó thật không tệ, cái tên đó thật hay cực kỳ.


Đường Tam Quý nói :


- Nhưng nữ nhân mang cái tên đó lại không có nhiều, tổng cộng tôi chỉ nghe nói có hai người.


Đường Khuyết hỏi :


- Hai người nào?


Đường Tam Quý đáp :


- Là con gái của bà dì vợ của tôi, cũng tên là Thiên Thiên.


Đường Khuyết hỏi :


- Còn người kia?


Đường Tam Quý đáp :


- Tôi nghe nói thiên kim của Triệu nhị gia của Đại Phong đường, muội muội của Triệu Vô Kỵ cũng tên là Thiên Thiên.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi có biết ta cũng có muội muội không?


Đường Tam Quý đáp :


- Tôi đương nhiên biết.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi có biết ta cũng rất sợ ả ta, cũng sợ muốn chết không?


Đường Tam Quý đáp :


- Ca ca sợ muội muội tịnh không phải là chuyện lạ, có rất nhiều người làm ca ca đều sợ muội muội.


Đường Khuyết thở phào, mỉm cười :


- Xem như vậy, chuyện này đáng lẽ đã rất rõ ràng rồi.


Trên mặt Khúc Bình cả một chút huyết sắc cũng không thấy được. Hiện tại hắn cũng đã biết mình đã phạm vào sai lầm trí mệnh không thể tha thứ.


Hắn đã đánh giá thấp đối thủ của hắn, đánh giá thấp Đường Tam Quý.


Đường Khuyết hỏi :


- Hiện tại ngươi có còn gì để nói nữa không?


Khúc Bình đáp :


- Ta không phải họ Triệu, ta không phải là Triệu Vô Kỵ.


Đường Khuyết thở dài :


- Xem như vậy, ta hình như chỉ còn nước đi mời vị Thiên Thiên tiểu thư đó đến.


Hắn quay mình về phía Đường Tam Quý :


- Ta nghĩ ngươi nhất định đã phái ngươi đi mời rồi.


Đường Tam Quý đáp :


- Tôi đã phái ngươi đi, nhưng...


Đường Khuyết hỏi :


- Nhưng làm sao?


Đường Tam Quý đáp :


- Người tôi phái đi thân thể chừng như đều không khỏe mấy, bỗng nhiên đều bị bệnh.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi đã phái người nào đi?


Đường Tam Quý đáp :


- Là đám huynh đệ trước đây của A Lực.


A Lực là Đường Lực.


Gã vốn cũng là một quản sự trực tiếp nghe lệnh Đường Khuyết, đội người hắn phụ trách, trong đám đệ tử bàng hệ của Đường gia, chỉ có bọn chúng là có thể lãnh ám khí.


Bọn chúng mỗi một người đều có kinh nghiệm phong phú, là những hảo thủ phản ứng linh mẫn, hơn nữa thân thể cũng rất khỏe mạnh.


Đường Khuyết hỏi :


- Bọn chúng sao lại có thể đột nhiên sinh bệnh? Sinh bệnh gì?


Đường Tam Quý đáp :


- Sinh một thứ bệnh rất kỳ quái, có người cổ đột nhiên gãy đoạn, có người yết hầu đột nhiên lủng lỗ, giống như bị người ta đâm xuyên vậy.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Trẻ con và người lớn

Trẻ con và người lớn

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? *** Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những

29-06-2016
Như là tương tư

Như là tương tư

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Would you wait

27-06-2016
Một lần ra phố

Một lần ra phố

Thế nhưng giờ đây dù đã hết sức cảnh giác, hắn bỗng hoảng hồn khi lần tìm mãi

29-06-2016
Cánh đồng

Cánh đồng

Có câu chuyện vui. À mà không biết là vui hay buồn. Rầm hay lễ gì đó nhà luộc gà

23-06-2016
Ngày về

Ngày về

Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng

25-06-2016