Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Chàng cảm thấy nếu mình ở đây ăn uống no nê, lại để Mật Cơ đói cồn cào bao tử, là chuyện không thể làm, chàng thật không có cách nào ăn vào.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chàng tịnh không sợ Đường Khuyết đến, hiện tại Đường Ngọc còn chưa chết, Đường Khuyết tuyệt không dám khinh cử vọng động.


Chàng chỉ sợ Mật Cơ cảm thấy quá tịch mịch.


Bọn họ bình thủy tương phùng, chàng sao lại có thể đột nhiên biến thành quan tâm tới nàng như vậy ?


Đó có phải vì chính chàng cũng quá tịch mịch ?


Có lẽ bọn họ đều đã quen tịch mịch, nhưng lúc hai người tịch mịch tương ngộ, giống như hai vì lưu tinh đâm sầm vào nhau giữa khung trời, khó tránh khỏi phát ra ánh sáng, phát ra sức nóng, phát ra hỏa hoa.


Cho dù hỏa hoa đó trong phút chốc sẽ tan biến, lại đã chiếu sáng người ta, chiếu sáng chính mình.


Sau đó, chuyện sau này có ra sao đi nữa, có ai biết được ?


Hiện tại trong khách sạn đã yên tĩnh, khách lữ đồ thông thường ngủ rất sớm.


Gian phòng đặt quan tài ở kề bên, cách một bức tường.


Vô Kỵ đẩy cửa bước vào, thắp đèn lên, ánh đèn chiếu rọi lên quan tài đen bóng, cũng chiếu rọi lên cái mền bông trắng như tuyết trên giường.


Chàng bỗng cảm thấy tim mình đang đập mạnh.


Người trong quan tài có biết chàng đã đến không ?


Chàng bước qua, gõ gõ vào nắp quan tài, phảng phất như gõ cửa.


Chàng hy vọng Mật Cơ có thể lấy y phục che lấy thân thể.


"Cạch cạch".


Nàng cũng gõ nhẹ trong quan tài hai lần, biểu thị nàng biết chàng đã đến.


Chàng mở nắp quan tài ra.


Tim chàng thình lình ngưng hẳn.


Trong quan tài chỉ có một người.


Tuy chỉ có một người, lại đã chật hẳn cái quan tài rộng rãi đó.


Người trong quan tài không ngờ chính là vị công tử mập mỗi ngày ít nhất phải ăn năm con gà.


Hắn đang ăn gà, nhai cái đầu gà còn thừa.


Trong tay hắn còn cầm một cái chân gà, nhìn Vô Kỵ cười ngây ngô:


- Ta hiện tại mới biết nằm trong quan tài còn thoải mái hơn cả ngồi trên xe.


Vô Kỵ cũng cười.


Nếu trước đây một năm, chàng nhất định sẽ rất kinh hoàng, thậm chí còn có thể giật mình nhảy dựng lên.


Hiện tại chàng lại chỉ bất quá cười cười.


Nếu có người muốn làm cho mình giật mình, phương pháp tốt nhất để mình đối phó hắn là nhìn hắn cười cười.


Bởi vì cười không những có thể giúp mình bình tĩnh, người muốn hù mình nhìn thấy mình không ngờ còn có thể cười, không chừng trái lại sẽ bị mình hù giật mình.


Chỉ cần mình có thể vận dụng đúng, cười cũng là một vũ khí hữu hiệu.


Hiện tại Vô Kỵ đã học được cách lợi dụng thứ vũ khí đó.


Cái làm người ta bực là vị công tử mập kia cũng tinh thông thứ vũ khí đó.


Hắn cũng đang cười.


Nụ cười của hắn nhìn phảng phất hơi ngu xuẩn, không động lòng người như nụ cười của Vô Kỵ.


Bởi vì thịt trên mặt hắn quá nhiều, mắt mũi miệng mồm đều bị thịt đè che, làm cho hắn nhìn có vẻ vĩnh viễn mang bộ dạng mặt nhăn mày nhó lục thần vô chủ.


May là Vô Kỵ hiện tại đã không còn có thể bị bộ dạng đó lừa gạt nữa.


Hắn mỉm cười:


- Ngươi nhất định không tưởng được ta không ngờ lại nằm trong cỗ quan tài này.


Vô Kỵ đáp:


- Ta thật không tưởng được.


Chàng cũng mỉm cười, lại nói:


- Người như ngươi có thể chui vào quan tài quả thật không phải là chuyện dễ.


Công tử mập nói:


- May là gần đây ta hơi ốm.


Vô Kỵ thốt:


- Ta thấy ngươi nhất định đã ốm đi không ít, ốm như vậy sao coi được chứ.


Công tử mập nói:


- Kỳ thật ta còn nên ốm thêm chút nữa.


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao ?


Công tử mập nhăn nhó thở than:


- Bởi vì ta tuy chui vào được, lại không ra được.


Vô Kỵ nhìn hắn, tỏ vẻ đồng tình:


- Ngươi đương nhiên không muốn nằm cả đời trong quan tài.


Công tử mập lập tức lắc đầu:


- Ta không muốn.


Vô Kỵ thốt:


- Ngươi nhất định muốn mau mau nghĩ ra cách.


Công tử mập nói:


- Ta xem ngươi hình như không thể kéo ta lên.


Vô Kỵ thừa nhận:


- Ta không thể.


Công tử mập nói:


- Bởi vì ngươi sợ ta có thể thừa cơ ám toán ngươi.


Vô Kỵ cũng thừa nhận:


- Một người hành sự cẩn thận một chút luôn luôn là tốt.


Công tử mập hỏi:


- Ngươi có thể nghĩ giùm ta cách nào không ?


Vô Kỵ đáp:


- Có thể.


Công tử mập hỏi:


- Cách nào ? Ngươi mau nói đi.


Vô Kỵ đáp:


- Cái chân gà đó, ngươi sẽ ăn hết liền, đợi đến lúc ngươi không còn gà để ăn, sẽ bị ốm đói.


Chàng nhìn hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, thần tình có vẻ rất quan tâm:


- Chiếu theo thể hình hiện tại của ngươi, tối đa chỉ cần nhịn đói cỡ bảy tám ngày là có thể đi ra.


Công tử mập lại giật mình ngẩn người, biểu tình trên mặt chừng như lúc nào cũng có thể khóc lên:


- Nhịn đói bảy tám ngày là bị chết đói rồi.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi làm không được ?


Công tử mập đáp:


- Ta làm không được, tuyệt đối làm không được, đói một ngày là ta muốn điên lên rồi.


Hắn giương mắt ra vẻ đáng thương tội nghiệp nhìn Vô Kỵ:


- Hồi nãy ngươi còn nói bọn ta là bằng hữu, ngươi nhất định phải cứu ta.


Vô Kỵ lắc lắc đầu, thở dài:


- Ta cũng rất muốn cứu ngươi, chỉ tiếc ta cũng không nghĩ ra biện pháp.


Chàng bỗng lại vỗ tay cười lên:


- Ta nghĩ ra rồi, còn có một cách.


Công tử mập hỏi:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Thiên sứ của mẹ

Thiên sứ của mẹ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Luôn ở bên cạnh

Luôn ở bên cạnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Chú Tư

Chú Tư

Nghe đến hai chữ SIDA chú Tư bỗng loạng choạng, chân tay run lẩy bẩy rồi ngã chúi

25-06-2016
Không khóc ở Hà Nội

Không khóc ở Hà Nội

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất.

27-06-2016
Trăng Lạnh

Trăng Lạnh

Con đường nhỏ dẫn vào xóm lao động nghèo buổi chiều mưa thật lầy lội.

24-06-2016
Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé... *** Lời cuối cùng đó anh nói với em tại phi trường như đặt

28-06-2016
Âm Láy Ma Quỷ

Âm Láy Ma Quỷ

Nếu bạn muốn tìm một cuốn truyện mà bạn không thể cưỡng lại sức hút của nó,

19-07-2016 72 chương
Khúc nhạc trong tôi

Khúc nhạc trong tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") "Dẫu

25-06-2016