Insane
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 147 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Quách Tước Nhi, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng thấy được điểm đó, cho nên mới an bài một vai diễn như vậy cho Vô Kỵ.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hiện tại Vô Kỵ đương nhiên cũng tin lời nói của Đường Khuyết, ở đây quả thật có một bằng hữu đang đợi chàng.


May là bằng hữu đó tịnh không phải là bằng hữu của Đường Khuyết, mà là bằng hữu của chàng.


Bằng hữu như vậy chỉ cần có một người cũng đủ rồi.


Vô Kỵ chưa từng nghĩ đến ở đây chàng còn có bằng hữu, hơn nữa lại là một hảo bằng hữu.


oo SSaaiii LLaầ à à mm Tiểu lâu đó tịnh không thể coi là nhỏ, trên lầu không ngờ có bốn gian phòng, bốn gian phòng đều không thể coi là chật hẹp gì.


Đường Khuyết đưa Vô Kỵ vào căn phòng thứ nhất bên trái:


- Ngươi thấy gian phòng này ra sao ?


Trong phòng có giường chiếu rộng rãi mềm mại, trên giường đã sắp dọn sạch sẽ gọn gàng, ngoài song cửa một màu xanh rờn, không khí trong ngần tươi mát.


Vô Kỵ đáp:


- Rất tốt.


Đường Khuyết hỏi:


- Ngươi có muốn ở lại đây không ?


Vô Kỵ đáp:


- Muốn.


Đường Khuyết thốt:


- Ta cũng rất muốn để ngươi ở lại đây, ngươi cao hứng ở bao lâu thì cứ ở bấy lâu.


Vô Kỵ nói:


- Vậy thì rất tốt.


Đường Khuyết thốt:


- Chỉ tiếc còn có một điểm không tốt mấy.


Vô Kỵ hỏi:


- Điểm gì ?


Đường Khuyết không trả lời, hỏi ngược:


- Ngươi trú ở khách sạn, chưởng quầy của khách sạn có phải cũng hỏi quý tính đại dạnh của ngươi ? Từ đâu đến ? Đến đây có công cán gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Phải.


Đường Khuyết hỏi:


- Ta có bao giờ hỏi ngươi chưa ?


Vô Kỵ đáp:


- Chưa.


Đường Khuyết hỏi:


- Ngươi có biết tại sao ta còn chưa hỏi không ?


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao ?


Đường Khuyết đáp:


- Bởi vì ta không thể cho ngươi cơ hội luyện tập.


Vô Kỵ hỏi:


- Luyện tập cái gì ?


Đường Khuyết đáp:


- Luyện tập nói láo.


Hắn lại nhíu mày:


- Nói láo nhiều lần, cả chính mình cũng sẽ tin, hà huống là người khác.


Vô Kỵ nói:


- Có lý.


Đường Khuyết thốt:


- Cho nên những chuyện đó bọn ta chỉ có thể hỏi ngươi một lần, không cần biết ngươi có nói láo hay không, bọn ta nhất định có thể nhìn ra.


Vô Kỵ hỏi:


- Bọn ngươi ?


Đường Khuyết đáp:


- Ý tứ "bọn ta" là ngoại trừ ta ra còn có những người khác.


Vô Kỵ hỏi:


- Những người khác đó là ai ?


Đường Khuyết đáp:


- Là những người chỉ cần nhìn là biết ngươi có nói láo hay không.


Hắn lại dùng bàn tay vừa mập vừa trắng đó nắm chặt tay Vô Kỵ:


- Kỳ thật ta biết ngươi tuyệt không nói láo, nhưng ngươi nhất định phải thông qua ải này mới có thể ở lại đây.


Vô Kỵ hỏi:


- Các ngươi chuẩn bị khi nào hỏi ?


Đường Khuyết đáp:


- Bây giờ.


Hai chữ đó vừa nói xong, hắn đã điểm vào huyệt đạo của Vô Kỵ.


Vô Kỵ để hắn nắm chặt tay là đã chuẩn bị để hắn điểm huyệt.


Vô Kỵ nhất định phải để Đường Khuyết nghĩ chàng đã hoàn toàn tín nhiệm hắn, đã tuyệt đối tín nhiệm hắn.


- - Một người trong lòng mình không có gian trá mới có thể đi tín nhiệm người khác.


Chàng nhất định phải để Đường Khuyết nghĩ trong tâm chàng thản nhiên.


- - Nếu quả mình muốn người ta tín nhiệm mình, trước hết phải để người ta nghĩ mình tín nhiệm người ta.


Chàng nhất định phải làm cho Đường Khuyết tín nhiệm chàng, nếu không chàng căn bản không có cách nào sinh tồn ở đây.


oo Ánh đèn sáng chóa chiếu thẳng vào mặt Vô Kỵ.


Bốn bề một màn hắc ám.


Chàng không nhìn thấy gì hết, chỉ có thể nghe thấy trong bóng tối có tiếng hô hấp nhè nhẹ, hơn nữa tuyệt đối không chỉ có một người.


Chàng không biết những người đó là ai, cũng không biết Đường Khuyết đã dẫn chàng đến đâu.


Chàng cũng không biết những người đó đang chuẩn bị dùng cách nào để tra hỏi chàng.


Trong bóng tối lại có tiếng bước chân vang lên, có thêm vài người từ bên ngoài đi vào.


Có một người hững hờ nói bốn chữ:


- Ta đã đến trễ.


Người đó tịnh không phải muốn giải thích tại sao mình đến trễ, càng hoàn toàn không có ý xin lỗi.


Người đó xem chừng nghĩ người ta đều nên đợi người đó.


Thanh âm của người đó trầm lắng, lãnh đạm, tràn đầy tự tin, hơn nữa còn mang theo một thứ kiêu ngạo khó tả.


Nghe thấy thanh âm người đó, máu huyết toàn thân Vô Kỵ tựa hồ xông hết lên đỉnh đầu, toàn thân phảng phất như bị lửa thiêu.


Chàng đương nhiên nhận ra thanh âm của người đó.


Cho dù có đày chàng xuống địa ngục vạn kiếp không hồi phục, cho dù có bằm toàn thân chàng nát nhừ như bùn sình, thiêu thành tro tàn, chàng cũng tuyệt không thể quên được người đó.


Thượng Quan Nhẫn !


Ngươi đó là Thượng Quan Nhẫn.


Thượng Quan Nhẫn chung quy đã xuất hiện.


Vô Kỵ tuy còn chưa nhìn thấy lão ta, lại đã có thể nghe được hơi thở của lão ta.


Thù hận bất cộng đái thiên, huyết lệ vĩnh viễn chảy không hết, tuyệt không có bất cứ một ai có thể tưởng tượng được nỗi khốn khổ và khó chịu đó ...


Hiện tại thù nhân đã ở chung một phòng, chỉ cách một làn hơi, chàng lại chỉ còn nước ngồi yên đó như một tử thi, cả động cũng không thể động.


Chàng tuyệt không thể động.


Chàng nhất định phải dùng tận lực khống chế lấy mình. Hiện tại thời cơ còn chưa đến, hiện tại chàng chỉ cần động là chết không chỗ chôn thân.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Người thợ làm bánh

Người thợ làm bánh

Một người thợ làm bánh có bốn người giúp việc, một người chuyên múc nước, một

24-06-2016
Tự ti

Tự ti

Người ta hay nói mỗi lần tự ti hãy nhìn vào những người thuộc "cấp dưới" của mình

24-06-2016
Không chỉ là kỉ niệm

Không chỉ là kỉ niệm

Dù điều gì mang chúng ta đến với nhau không quan trọng, quan trọng là chúng ta nhận ra

25-06-2016