Insane
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 87 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

- Tái kiến.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đường Khuyết ngây người:


- Tái kiến là sao ?


Vô Kỵ đáp:


- Ý tứ của "tái kiến" là ta muốn mời ngươi đi ra.


Đường Khuyết hỏi:


- Tại sao ta phải đi ?


Vô Kỵ đáp:


- Bởi vì ta và ngươi không còn gì để nói nữa.


Đường Khuyết hỏi:


- Tại sao không còn gì để nói nữa ?


Vô Kỵ cười lạnh:


- Ngươi rõ ràng biết ta là hảo bằng hữu của Đường Ngọc, nhưng ngươi cái gì cũng đều lừa gạt ta, qua mặt ta, khiến cho ta cảm thấy mình như là một ngốc tử, ta còn có gì để nói nữa ?


Chàng càng nói càng tức, lại nói lớn:


- Tái kiến.


Lần này chàng tự bỏ đi, đứng lên đi ra, không quay đầu lại, bỏ đi về phía cửa lớn.


Đường Khuyết vốn đang ngồi trên giường, nhìn bộ dạng có vẻ cả một bước cũng không thèm cất.


Nhưng đợi đến khi Vô Kỵ đi đến ngưỡng cửa, Đường Khuyết không ngờ đã đứng chặn cửa.


Cho dù Đường Khuyết có ốm hơn một chút, đứng chặn cửa, Vô Kỵ cũng không có cách nào đi lọt qua.


Vô Kỵ thốt:


- Ý tứ của hai chữ "tái kiến" ngươi cũng nên hiểu rõ.


Đường Khuyết đáp:


- Ta hiểu rõ phi thường.


Vô Kỵ thốt:


- Ngươi đã không chịu đi, ta chỉ còn nước đi.


Đường Khuyết nói:


- Ngươi ngàn vạn lần không thể đi, nếu ngươi đi, ta sẽ thảm lắm.


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao ?


Đường Khuyết đáp:


- Bởi vì Lão Tổ Tôn của bọn ta sai ta nhất định phải đem ngươi về.


Chưởng môn nhân đương thời của Thục Trung Đường Môn là Đường Kính, "Phước Thọ Song Toàn" Đường đại tiên sinh, Đường Kính.


Vị lão tiên sinh đó bình sinh chưa từng đi lại trong giang hồ, cũng chưa từng làm qua chuyện khiến cho người ta cảm thấy vĩ đại, nhưng lại uy trấn giang hồ, danh động thiên hạ.


Thứ người đó đương nhiên là người có phước khí, hơn nữa nhất định có thể trường thọ.


Lão cưới ba vị phu nhân, sinh ra ba đứa con trai, con trưởng là Đường Khuyết, con út là Đường Ngọc.


Còn có một người gần đây danh khí lớn nhất trong giang hồ, Đường Ngạo.


Hai năm nay, danh khí của Đường Ngạo cơ hồ còn vang vọng hơn cả Đường Nhị tiên sinh năm xưa.


Hiện tại Vô Kỵ lại đã dần dần tin rằng người đáng sợ nhất trong Đường gia huynh đệ tịnh không phải là Đường Ngạo, mà là Đường Khuyết.


Đường Khuyết thốt:


- Người ta bình sinh sợ nhất là Lão Tổ Tôn của bọn ta.


Vô Kỵ nói:


- Ngươi sợ, ta không sợ.


Đường Khuyết bỗng hỏi:


- Ngươi có phải là hảo bằng hữu của Đường Ngọc ?


Vô Kỵ đáp:


- Đương nhiên.


Đường Khuyết hỏi:


- Tổ mẫu của hảo bằng hữu của ngươi muốn gặp ngươi, ngươi làm sao có thể không đi chứ ?


Vô Kỵ chung quy đã thở dài:


- Nếu thật là lão nhân gia muốn ta đi, chỉ còn nước phải đi.


Chàng đương nhiên phải đi, chàng vốn muốn đi, mục đích của chàng là muốn đến Đường Gia Bảo Phố.


Hồi nãy chàng chỉ bất quá là dục cầm cố túng, dục tiến tiên thoái, trước mặt người như Đường Khuyết, đương nhiên phải dùng một chút thủ đoạn. Cho nên chàng còn muốn vùng vằng:


- Nhưng ta tuyệt không thể đi với bộ dạng như vầy.


Đường Khuyết hỏi:


- Sao vậy ?


Vô Kỵ đáp:


- Bởi vì hiện tại cả ta cũng cảm thấy mình là một ngốc tử, một ngốc tử không biết một cái gì hết.


Đường Khuyết cuối cùng đã minh bạch ý tứ của chàng:


- Ngươi có phải muốn ta đem chuyện này kể đầu đuôi cho ngươi nghe ?


Vô Kỵ không nói gì.


Ý tứ của không nói gì thông thường là mặc nhận.


Đường Khuyết hỏi:


- Cỗ quan tài đó có phải là ngươi mua ở tiệm quan tài "Lão An Ký" không ?


Vô Kỵ đáp:


- Không sai.


Đường Khuyết hỏi:


- Ông chủ của tiệm quan tài "Lão An Ký" có phải là một người Liễu Châu họ Thôi không ?


Vô Kỵ đáp:


- Không sai.


Đường Khuyết hỏi:


- Lão có phải không những đặc biệt sai hai đứa con của lão đem quan tài đến khách sạn nơi ngươi trú ngụ, mà còn giúp ngươi khiêng người đặt vào quan tài không ?


Vô Kỵ hỏi:


- Chuyện đó làm sao ngươi biết được ?


Đường Khuyết đáp:


- Nói thật cho ngươi biết, bọn họ đều không phải họ Thôi, mà là họ Đường. Thôi lão bản đó là bà con xa với ta, bọn họ đều biết Đường Ngọc, ngươi vừa đi, bọn họ đã dùng phi cáp truyền thư báo tin cho ta biết.


Vô Kỵ xem chừng đã ngẩn người.


Kỳ thật những chuyện đó chàng đã biết từ sớm, vị Thôi lão bản đó cũng giống như lão Vương mập bán đồ ăn, đều là người của Đường gia tiềm phục ở đó.


Cho nên chàng mới cố ý đến đó mua quan tài, cố ý để cho bọn chúng nhìn thấy Đường Ngọc.


Nhưng hiện tại chàng nhất định phải giả như kinh ngạc phi thường. Hiện tại chàng mới biết mình nhất định cũng là một thiên tài diễn kịch, cả chính chàng cũng cơ hồ tin mình.


Đường Khuyết chợt hỏi:


- Ngươi có biết vị lão tiên sinh đột nhiên bỏ chạy hồi nãy là ai không ?


Vô Kỵ lắc đầu.


Hiện tại chàng còn đang dưới tình huống kinh ngạc, cả nói cũng nói không ra hơi, cho nên chỉ có lắc đầu.


Đường Khuyết thốt:


- Lão họ Tôn.


Vô Kỵ hiện tại đã có thể nói chuyện, chàng nói:


- Có rất nhiều người họ Tôn.


Đường Khuyết thốt:


- Nhưng vào thời của tổ mẫu bọn ta, người danh tiếng vang vọng nhất trong giang hồ là họ Tôn.


Vô Kỵ nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Chiếc chìa khóa cửa

Chiếc chìa khóa cửa

Tốt nghiệp đại học, anh ở lại thành phố công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt

01-07-2016
Nhà có hai cửa sổ

Nhà có hai cửa sổ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Truyện kinh dị số 1") Nhà

28-06-2016
Vì đơn giản là yêu

Vì đơn giản là yêu

Ngân tiến tới cánh cổng sắt của trường, đứng nhìn chăm chú, ngó nghiêng xung quanh,

24-06-2016
Tản mạn mùa thu

Tản mạn mùa thu

Tháng chín. Thu đã vào độ chín. Lá vàng xao xác ngõ quê. Sắc vàng đặc trưng của mua

24-06-2016