Ring ring
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 64 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Đường Khuyết hỏi:

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Lần nào có phải lại có người đưa cho ngươi mười vạn lượng, kêu ngươi đến đây giết người ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta luôn luôn chỉ nhận giết người tin chắc có thể giết, sau khi giết người nhất định phải có thể thoái lui nguyên vẹn.


Chàng cười lạnh, nói tiếp:


- Người có thể giết rất nhiều, chỗ giết người cũng không ít, ta còn chưa muốn chết, tại sao lại phải đến Đường Gia Bảo Phố giết người của Đường gia ?


Đường Khuyết cười lớn:


- Có lý.


Quách Tước Nhi lại hét lớn:


- Nhưng hắn đến đây không phải là có hảo tâm đâu.


Đường Khuyết thốt:


- Ồ ?


Quách Tước Nhi nói:


- Hắn giết người, người ta đương nhiên cũng muốn giết hắn, hắn đến đây nhất định là vì muốn tránh gió, ngươi nếu nghĩ hắn thật là bằng hữu của Đường Ngọc, có lòng hảo tâm muốn đưa Đường Ngọc về, ngươi đã lầm rồi, ngươi nếu lưu giữ hắn lại, nhất định sẽ rước phiền lên người.


Đường Khuyết mỉm cười:


- Ngươi thấy ta có phải là người sợ phiền toái không ?


Quách Tước Nhi ngây người, thở dài, cười khổ:


- Không.


Đường Khuyết nói:


- Kỳ thật các ngươi vốn đáng lẽ là hảo bằng hữu.


Quách Tước Nhi giận dữ hét:


- Ta tại sao lại đi giao kết bằng hữu với hung thủ sát nhân ?


Đường Khuyết nheo mắt, cười nói:


- Bởi vì ngươi cũng chỉ bất quá là một tên trộm vặt, tịnh không hay ho gì hơn hắn.


Quách Tước Nhi không nói gì, lại vẫn hung hăng trừng mắt nhìn Vô Kỵ.


Vô Kỵ không lý gì tới gã.


Đường Khuyết cười lớn, dùng đôi bàn tay mập mạp trắng nõn nắm tay Vô Kỵ:


- Không cần biết ngươi vì sao mà đến đây, đã đến rồi, ta tuyệt không để ngươi đi.


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao ?


Đường Khuyết đáp:


- Bởi vì ta thích ngươi.


Hắn nheo mắt cười cười:


- Cho dù ngươi đến đây giết người, chỉ cần người ngươi giết không phải là ta, không quan hệ gì.


Tay hắn vẫn còn đặt trên tay Vô Kỵ, lúc đó chợt có đao quang lóe lên, đâm thẳng vào sau lưng Vô Kỵ.


Đao rút ra từ trong giày của Tiểu Bảo.


Gã một mực chằm chằm nhìn Vô Kỵ một cách oán hận, giống như một bà vợ ghen tuông đang nhìn tình nhân của chồng.


Gã dụng toàn lực đâm một đao.


Tay Vô Kỵ bị nắm chặt.


Vô Kỵ căn bản không quay đầu lại, bỗng đá ngược một cước, Tiểu Bảo bị đá bay bổng lên.


Sau lưng chàng xem chừng còn có mắt.


Đường Khuyết lại cười lớn:


- Sát thủ phải cần mười vạn lượng mới chịu xuất thủ sát nhân quả nhiên có chút tài nghệ.


Vô Kỵ lạnh lùng thốt:


- Người muốn mười vạn lượng mới chịu xuất thủ sát nhân, không những cần có tài nghệ, còn phải có quy củ.


Đường Khuyết hỏi:


- Quy củ gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Có người muốn đánh bể mũi ta, ta nhất định đánh bể mũi hắn.


Đường Khuyết hỏi:


- Có người muốn giết ngươi, ngươi nhất định cũng phải giết hắn ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta không giết hắn.


Đường Khuyết hỏi:


- Tại sao ?


Vô Kỵ hững hờ đáp:


- Bởi vì ta chưa từng giết người miễn phí.


Tiểu Bảo ôm mũi, lau máu, khản giọng nói:


- Nhưng ta nhất định phải giết ngươi.


Gã xông qua:


- Ngươi nhớ lấy, sớm muộn gì cũng có một ngày ta giết chết ngươi.


Gã xông ra ngoài bỏ đi.


Quách Tước Nhi chợt cười, cười lớn:


- Lý Ngọc Đường, Lý Ngọc Đường, xem ra không cần biết ngươi trốn ở đâu, cũng có người muốn giết ngươi, người như ngươi có thể sống lâu mới là quái sự.


Vô Kỵ lạnh lùng nhìn gã, gằn từng tiếng:


- Ngươi là ngoại lệ.


Quách Tước Nhi hỏi:


- Ngoại lệ gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta chưa từng giết người miễn phí, nhưng vì ngươi, ta lại rất có thể phá lệ một lần.


Quách Tước Nhi không cười nữa, cũng lạnh lùng nhìn chàng chằm chằm, cũng lạnh lùng thốt:


- Ngươi cũng là ngoại lệ.


Vô Kỵ thốt:


- Ồ ?


Quách Tước Nhi nói:


- Ta chưa từng ăn cắp đồ miễn phí, nhưng vì ngươi, ta lúc nào cũng có thể phá lệ một lần.


Vô Kỵ cười lạnh:


- Ngươi có thể ăn cắp cái gì của ta ?


Quách Tước Nhi đáp:


- Ăn cắp cái đầu ngươi.


Hai người đồng thời quay mình, chừng như ai cũng không chịu nhìn đối phương thêm một lần nữa.


Nhưng giữa tích tắc bọn họ chuyển mình, hai người đều len lén trao đổi một ánh mắt.


Giữa tích tắc đó, Quách Tước Nhi thoáng lộ xuất một nụ cười giảo hoạt, tràn ngập mừng vui, cũng tràn ngập tán thưởng.


Vô Kỵ quả thật đáng để tán thưởng.


Vở kịch này chàng diễn thật không tệ, mới thấy đã diễn một mạch luôn tuồng.


Giữa tích tắc đó, thứ thoáng lộ trong ánh mắt Vô Kỵ chỉ có cảm kích.


Chàng không thể không cảm kích.


Không có Quách Tước Nhi, chàng căn bản vô phương diễn xuất vở kịch đó, cả vai diễn cũng là nhờ Quách Tước Nhi an bài cho chàng.


Chàng thấy được vai diễn đó rất đẹp mắt, ít ra có thể làm đẹp mắt Đường Khuyết.


Đường Khuyết chính đang cần một người lúc nào cũng có thể đi giết người cho hắn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Niềm tin không lý do

Niềm tin không lý do

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ

29-06-2016
Yêu thương nửa vời

Yêu thương nửa vời

Sao không đủ can đảm để nói ra tình cảm của minh? Biết đâu lần gặp này là lần

24-06-2016
Mầm của quá khứ

Mầm của quá khứ

(khotruyenhay.gq) Ta đau đớn hay hạnh phúc, cũng là cái mầm của quá khứ mà

28-06-2016
Phận phù du

Phận phù du

Phải, con người có số, có phận, nhưng cũng do bản thân không vượt lên số phận ấy,

24-06-2016
Chụp ảnh gia đình

Chụp ảnh gia đình

"Cũng cần có thời gian cho mấy vết thương bớt sưng. Để còn chụp hình. Níu được

24-06-2016
15 giờ

15 giờ

Chiều đó mưa. Và tôi biết Sora vẫn còn trinh. Nhưng, tôi vẫn không hôn cô

28-06-2016