Vô Kỵ lại giải thích:
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Hôm nay bọn ta không đi, để cho nó thoải mái một ngày.
Kỳ thật chàng bất tất phải giải thích, Đường Ngọc cũng nghe thấy được.
Chàng tịnh không hoài nghi bằng hữu của mình, chỉ bất quá là tội nghiệp thớt ngựa tốt đó.
Nhưng hôm nay chàng tại sao lại không đi ?
Vô Kỵ thốt:
- Bọn ta nhất định phải lưu lại đây thêm một ngày, bởi vì có người tối hôm nay muốn đến đây.
Biểu tình của chàng lại có chút khẩn trương:
- Ta nhất định không thể không gặp người này.
Người đó đương nhiên là người rất trọng yếu, cuộc gặp mặt lần này đương nhiên có chuyện rất trọng yếu muốn thương nghị.
Người đó là ai ?
Chuyện đó là chuyện gì ?
Đường Ngọc cũng không hỏi.
Vô Kỵ lại đột nhiên hỏi y:
- Ngươi có muốn biết người ta phải gặp là ai không ?
Đường Ngọc đáp:
- Ta muốn biết.
Vô Kỵ hỏi:
- Vậy tại sao ngươi không hỏi ?
Đường Ngọc đáp:
- Bởi vì đó là chuyện riêng của ngươi, không có quan hệ gì đến ta.
Y cười cười, lại nói:
- Hà huống, nếu quả ngươi muốn nói cho ta biết, ta không hỏi ngươi cũng nói.
Vô Kỵ cũng cười, đối với sự thấu hiểu của bằng hữu, chàng không những thưởng thức mà còn cảm thấy rất thỏa mãn.
Chàng đột nhiên lại hỏi:
- Sáng sớm ngươi có uống rượu được không ?
Đường Ngọc đáp:
- Bình thường ta không uống, nhưng nếu quả có bằng hữu muốn uống, ta một ngày mười hai canh giờ đều có thể phụng bồi.
Vô Kỵ nhìn y, thở dài:
- Có thể kết giao với bằng hữu như ngươi, thật là may mắn cho ta.
Đường Ngọc lại cười, bởi vì y thật không nhịn được cười, cơ hồ quả thật muốn cười đến bể bụng.
May là y hay cười, hơn nữa cười luôn luôn ôn nhu thân thiết, cho nên ai cũng không có cách nào nhìn ra trong tâm y đang nghĩ gì.
oo Có rượu, có người, lại không có người uống rượu, bọn họ thậm chí cả một chút ý muốn uống rượu cũng không có.
Vô Kỵ thốt:
- Ta tịnh không phải thật sự muốn tìm ngươi đến uống rượu.
Đường Ngọc mỉm cười:
- Ta thấy được.
Trong nụ cười của y tràn đầy vẻ thấu hiểu và hòa nhập:
- Ta cũng thấy ngươi nhất định có chuyện gì muốn nói với ta.
Vô Kỵ cầm chén rượu trong tay, tuy cả một giọt rượu cũng không uống, lại một mực quên đặt xuống bàn.
Đường Ngọc thốt:
- Vô luận trong lòng ngươi có gì phiền não, đều có thể nói cho ta biết.
Vô Kỵ lại trầm mặc một hồi rất lâu mới từ từ nói:
- Ta nghĩ ngươi nhất định biết quan hệ giữa ta và Đại Phong Đường.
Đường Ngọc tịnh không phủ nhận:
- Hiệp danh của lệnh tôn đại nhân, ta từ bé đã nghe qua.
Vô Kỵ thốt:
- Ngươi đương nhiên cũng nghe người ta nói qua Đại Phong Đường là tổ chức ra sao.
Đường Ngọc đáp:
- Ta biết tổng Đường chủ của Đại Phong Đường là Vân Phi Dương Vân lão gia tử, còn có ba vị Đường chủ khác, lệnh tôn đại nhân là một trong số.
Những chuyện đó người trong giang hồ đều biết, y tận lực không để Triệu Vô Kỵ phát hiện y đối với Đại Phong Đường còn biết nhiều hơn nhiều so với người khác.
Nói không chừng y còn có thể nghe từ miệng Triệu Vô Kỵ nhũng chuyện y vốn không biết.
Vô Kỵ thốt:
- Kỳ thật tổ chức của Đại Phong Đường còn rộng lớn bao quát, càng phức tạp hơn xa trong tưởng tượng của người ta, chỉ bằng vào bốn người bọn họ tuyệt đối không có cách chiếu cố được.
Chàng quả nhiên không để Đường Ngọc thất vọng, nói tiếp:
- Thí dụ mà nói, Đại Phong Đường tuy cũng có thu nhập, nhưng chi tiêu càng lớn, Vân lão gia, Tư Không Hiểu Phong, Thượng Quan Nhẫn, tiên phụ lại đều không phải là người rành việc quản lý tiền nong, nếu quả không có người khác ngấm ngầm chủ lý tài vụ, lo việc chi thu, Đại Phong Đường căn bản không có cách nào chi trì nổi.
Chuyện đó chính là chuyện Đường Ngọc hứng thú nhất.
Vô luận làm gì đều cần tiền, Đại Phong Đường đã không chịu giống như bang phái khác, không chịu nhúng tay vào hai chuyện dễ dàng kiếm tiền nhất là sòng bạc và kỹ viện, đương nhiên phải tìm tài nguyên khác.
Kiếm tiền tịnh không phải dễ, quản lý tiền bạc lại càng không dễ.
Đám hào kiệt giang hồ coi tiền như rơm rác, đương nhiên không phải là chuyên gia trong nghề đó.
Bọn chúng cũng đã sớm phán đoán, trong bóng tối nhất định có người khác chủ trì tài vụ của Đại Phong Đường.
Vô Kỵ thốt:
- Trong giang hồ tuyệt đối không có bất cứ người nào biết thân phận họ tên của y, cả trong Đại Phong Đường người biết cũng không nhiều, bởi vì lúc y đáp ứng làm những chuyện đó, đã ước định ba việc với Vân lão gia tử.
Bất cứ người nào cũng đều không thể can thiệp vào sự vụ và sổ sách của y.
Bất cứ một ai cũng đều không thể vay mượn.
Thân phận của y tuyệt đối bảo mật.
Vô Kỵ thốt:
- Sau khi Vân lão gia tử đáp ứng ba điều kiện của y, y mới chịu tiếp nhận củ khoai lang nóng phỏng tay đó.
Đường Ngọc lẳng lặng lắng nghe, bộ dạng bề ngoài tuyệt đối không để lộ chút hứng thú nào.
Vô Kỵ thốt:
- Bởi vì y vốn tịnh không phải là người trong võ lâm, nếu quả người khác biết quan hệ giữa y và Đại Phong Đường, nhất định sẽ có phiền hà cho y.
Đường Ngọc thở dài:
- Có lẽ không chỉ là phiền hà, nếu ta là đối đầu của Đại Phong Đường, ta nhất định sẽ bất chấp tất cả, trước hết sẽ dồn người đó vào tử địa !
Câu nói đó thật nói rất đúng nơi đúng lúc.
Người có thể nói ra lời đó, biểu thị trong tâm thoáng đãng, tuyệt không thể làm chuyện đó.
Vô Kỵ thở dài:
- Nếu quả y có ý gì khác, lại rất có hại đối với Đại Phong Đường, cho nên ...
Biểu tình của chàng càng khẩn trương hơn, hạ thấp giọng:
- Cho nên ta hôm nay không thể không đặc biệt cẩn thận.
Đường Ngọc hỏi:
- Người muốn đến đây hôm nay là y ?
Vô Kỵ đáp:
- Trước khi trời tối, y nhất định sẽ đến.
Đường Ngọc tuy luôn luôn nhẫn nhịn, nhưng hiện tại tự y cũng cảm thấy tim y đang đập mạnh.
Nếu quả có thể loại trừ được người đó, chẳng khác gì đã chém cụt một chân của Đại Phong Đường.
Người đó đêm hôm nay sẽ đến.
Đối với Đường Ngọc mà nói, đó là một dụ hoặc rất lớn.
Nhưng y luôn luôn tự cảnh cáo mình, bề mặt tuyệt không thể để lộ một chút biểu tình gì.
Vô Kỵ thốt:
- Y tuy không phải là người trong võ lâm, lại là một danh nhân, tiêu hiệu tiền trang suốt vùng Quan Trung tối thiểu có một nửa đều có lai vãng qua lại với y, cho nên người ta đều coi y như Thần Tài.
Chương trước | Chương sau