Pair of Vintage Old School Fru
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 53 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 7 - Hổ sơn hành

↓↓

Tên trộm vặt đó thốt:

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Nhưng ta lại trộm được.


Vô Kỵ nói:


- Nguyên lai ngươi không những là trộm vặt, mà còn là thần thâu.


Tên trộm vặt đó thốt:


- Ta vốn là.


Vô Kỵ hỏi:


- Nhưng những vật đó xem chừng không đáng giá ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Ta vốn chỉ trộm những vật không đáng tiền.


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao vậy ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Bởi vì những thứ đó người ta mời ta đi trộm.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi đi trộm vặt gì cũng là vì người ta đến mời ngươi ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Không những phải đến mời ta, hơn nữa còn phải trả ta năm vạn lượng.


Vô Kỵ hỏi:


- Năm vạn lượng gì ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Năm vạn lượng bạc, trả trước.


Vô Kỵ hỏi:


- Tại sao phải trả trước ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Bởi vì tín dụng của ta rất tốt, một khi thu tiền, không cần biết người ta muốn ta trộm cái gì, bảo đảm nhất định có thể trộm được.


Vô Kỵ thốt:


- Ta nhớ trước đây hình như cũng có người như vậy.


Tên trộm vặt đó hỏi:


- Ai ?


Vô Kỵ đáp:


- Tư Không Trích Tinh.


Tên trộm vặt đó cười.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi cũng biết người đó Tên trộm vặt đó đáp:


- Ta không những biết lão, mà còn quen lão.


Y cười há hốc miệng:


- Ta chính là đồ đệ của lão.


Giang sơn đời nào cũng có người tài vào ra, trong võ lâm cũng giống như vậy, mỗi một thời đại đều có danh hiệp của thời đó, sừng sững như núi, phong nhã như gió.


Tây Môn Xuy Tuyết.


Thiên hạ vô song kiếm khách, thiên hạ vô địch kiếm, cô độc cao ngạo, bạch y như tuyết.


Diệp Cô Thành.


Thiên Ngoại Phi Tiên Bạch Vân Thành Chủ ước hẹn tử chiến với Tây Môn Xuy Tuyết trên đỉnh Tử Cấm Thành, chưa đánh đã danh động thiên hạ.


Lão Thực Hòa Thượng.


Một vị hòa thường chưa từng nói láo, ăn bánh bao nguội, mặt quần áo rách.


Hoa Mãn Lâu.


Đôi mắt tuy đã mù, lòng lại ngời sáng như trăng trong.


Mộc Đạo Nhân.


Đánh cờ hạng nhất, kiếm pháp hạng ba, danh đồ Võ Đang vừa cuồng vừa thẳng.


Bọn họ tuy đều là danh hiệp một thời, nhưng hiệp danh của bọn họ lại tuyệt đối có thể lưu truyền đến ngàn đời sau.


Ngoại trừ bọn họ ra, đương nhiên còn có Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng bốn hàng lông mày.


Lục Tiểu Phụng nghèo không ai bằng được, giàu không ai sánh nổi.


Người duy nhất trong giang hồ có thể dùng hai ngón tay kẹp một kiếm "Thiên Ngoại Phi Tiên" của Diệp Cô Thành là Lục Tiểu Phụng.


Bằng hữu duy nhất của Tây Môn Xuy Tuyết là Lục Tiểu Phụng.


Người Mộc Đạo Nhân bội phục nhất là Lục Tiểu Phụng.


Người Hoa Mãn Lâu tôn kính nhất là Lục Tiểu Phụng.


Lão Thực Hòa Thượng vừa thấy Lục Tiểu Phụng là muốn bỏ chạy.


Nhưng Lục Tiểu Phụng vừa thoáng thấy Tư Không Trích Tinh là đã nhức đầu.


Lục Tiểu Phụng tặng cho Tư Không Trích Tinh cái tên vĩ đại:


Thâu Vương Chi Vương, Thâu Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ - Vua của các vua trộm, trộm khắp thiên hạ không ai bì được.


Tư Không Trích Tinh muốn trộm cái gì, là đều trộm được.


Thân người Tư Không Trích Tinh cao to, bụng thon ngực nở, lại khơi khơi đầy mình tiểu xảo công phu thiên hạ vô song.


Lục Tiểu Phụng từng so tài nhào lộn với lão, ai thua là phải đi đào trùn, kết quả người đi đào trùn là Lục Tiểu Phụng, đào ả mười ngày mười đêm, toàn thân dính đầy bùn đất.


Bây giờ tên trộm vặt này không ngờ lại nói y là đồ đệ của Tư Không Trích Tinh.


Vô Kỵ thốt:


- Thất kính thất kính.


Tên trộm vặt nói:


- Không cần khách khí, không cần khách khí.


Vô Kỵ hỏi:


- Quý tính ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Họ Quách.


Vô Kỵ hỏi:


- Đại danh ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Tước Nhi.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi là Thâu Vương Chi Vương thời nay, Thâu Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ Quách Tước Nhi ?


Tên trộm vặt đó đáp:


- Là ta.


Vô Kỵ thốt:


- Thất kính thất kính.


Tên trộm vặt đó đáp:


- Không cần khách khí, không cần khách khí.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi đến đây làm gì ?


Quách Tước Nhi đáp:


- Cũng không có gì đặc biệt, chỉ bất quá đến trộm một vật.


Vô Kỵ hỏi:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Gió lạnh miền Nam

Gió lạnh miền Nam

"An có thể... chạm tóc Kỳ được không?" *** Hết tiết học đầu tiên mới thấy An

25-06-2016
Có một loài hoa trắng

Có một loài hoa trắng

Mọi chuyện đến quá nhanh khiến tôi khó xử, tôi không biết mình có đủ dũng khí để

26-06-2016
Sớm mùa hè tươi đẹp

Sớm mùa hè tươi đẹp

Và một cách lẩn thẩn, tôi, lần đầu tiên, cảm thấy không hoàn toàn hạnh phúc với

24-06-2016
Nơi mùa xuân chưa đến

Nơi mùa xuân chưa đến

Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt

24-06-2016
Răng của chúng mình

Răng của chúng mình

"Không phải tự nhiên mà tôi nghĩ chị đã không yêu chính chị. Có yêu ngón tay đứt

24-06-2016