Snack's 1967
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 71 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 4 - Chôn sống, độc dược và ám khí

↓↓

Gió buốt từng cơn cào cấu, giống như những mũi tên bén nhọn bắn lên người nàng, toàn thân nàng phát run.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nhưng nàng không một chút oán thán, cũng không kêu khổ.


Đường Lực nhìn nàng, chợt nói :


- Bọn ta nhất định phải lên đến đỉnh.


Phượng Nương đáp :


- Ta biết.


Đường Lực thốt :


- Ngươi nhất định không lên nổi.


Phượng Nương cúi đầu :


- Ta... ta có thể cố.


Đường Lực nói :


- Không cần thử.


Thiên Thiên thốt :


- Để ta cõng chị ta.


Đường Lực nói :


- Không được.


Thiên Thiên hỏi :


- Tại sao lại không được.


Đường Lực đáp :


- Bởi vì ta đã nói qua, bọn ngươi có chết cũng không chết được.


Ở chỗ này, không cần biết từ đâu rơi xuống, chắc chắn phải chết.


Thiên Thiên thốt :


- Lẽ nào ngươi muốn để chị ta lại đây?


Đường Lực đáp :


- Ả có thể kiếm người khác cõng.


Thiên Thiên hỏi :


- Kiếm ai?


Đường Lực đáp :


- Ngoại trừ ngươi ra, tùy tiện ả muốn kiếm ai cũng được.


Đường Mãnh xen lời :


- Để ta.


Đường Lực cười lạnh, không lý gì tới gã, lại hỏi Phượng Nương :


- Ngươi muốn ai cõng ngươi?


Phượng Nương không nghĩ ngợi :


- Ngươi.


Mây mù mê mông, đứng ngoài mấy thước là không nhìn thấy bóng.


Phượng Nương phủ phục trên lưng Đường Lực, chợt hỏi :


- Ngươi có biết ta tại sao lại chọn ngươi không?


Đường Lực đáp :


- Không biết.


Phượng Nương thốt :


- Bởi vì ta biết ngươi tịnh không phải là người xấu.


Đường Lực nói :


- Ta xấu.


Phượng Nương hỏi :


- Vậy ngươi tại sao lại phải cứu ta?


Đường Lực trầm mặc, qua một hồi rất lâu mới hỏi :


- Ngươi thật muốn biết?


Phượng Nương đáp :


- Thật.


Thanh âm của Đường Lực băng lãnh :


- Ta cứu ngươi chỉ là vì ta đã bị người ta thiến, căn bản không thể đụng đến ngươi, cho nên ta cũng không muốn nam nhân khác đụng đến ngươi.


Phượng Nương ngây người.


Nàng có nằm mộng cũng không tưởng được một nam nhân có thể đem chuyện đó nói ra.


Đường Lực lạnh lùng thốt :


- Nếu quả ta còn làm được, hiện tại ngươi đã bị ta cưỡng gian rồi.


Phượng Nương không biết nữ nhân khác nghe mấy lời đó sẽ có phản ứng gì.


Trong tâm nàng chỉ có một sự thương cảm và đồng tình mà ai ai cũng vô phương liệu giải nổi, đó vốn là cảm tình cao quý nhất của nhân loại.


Nàng đang lúc không biết nên nói gì để an ủi gã, phía trước mặt đã sáng rõ bằng phẳng.


Bọn họ chung quy đã lên đến đỉnh Thiên Đài Phong.


Một mảng đất đá bằng phẳng, một cánh rừng, một vách đá dựng đứng, một bia đá trên mặt có khắc ba chữ lớn :


"Phi nhân gian".


Đây là nhân gian hay là trên trời?


Là trên trời hay là quỷ vực?


Không cần biết đây là đâu, đều tuyệt không phải là nhân gian, bởi vì phóng tầm mắt nhìn bốn phía đều không nhìn thấy tới một bóng người.


Đường Lực đặt Phượng Nương xuống, dùng đôi mắt như độc xà chăm chăm nhìn Khúc Bình :


- Còn có đường để đi nữa sao?


Khúc Bình đáp :


- Không có.


Đường Lực hỏi :


- Ngươi có phải đang dẫn bọn ta đi tìm Triệu Vô Kỵ?


Khúc Bình đáp :


- Phải.


Đường Lực hỏi :


- Triệu Vô Kỵ ở đâu?


Khúc Bình chỉ bia đá "Phi Nhân Gian" :


- Ở đó.


Bên cạnh bia đá không thấy ai, ở đó vốn không phải là nhân gian.


Khúc Bình nói :


- Đằng sau còn có huyệt động bí mật. Triệu Vô Kỵ đang trốn trong đó.


Đường Lực hỏi :


- Hắn tại sao lại trốn đến chỗ này?


Khúc Bình đáp :


- Bởi vì hắn sợ.


Đường Lực hỏi :


- Sợ cái gì?


Khúc Bình đáp :


- Hắn biết chỉ cần hắn còn sống, nhất định phải báo thù, nếu không bất cứ người nào cũng đều không thèm nhìn hắn.


Trong giang hồ, thù hận bất cộng đái thiên, làm con không thể không báo phục.


Khúc Bình thốt :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Bức tranh không có mắt

Bức tranh không có mắt

Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công

01-07-2016
Về miền đất thương

Về miền đất thương

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình

23-06-2016
Vụ cá cược ngày ấy

Vụ cá cược ngày ấy

Thời gian dù có mang những tháng năm đi nhanh qua khung cửa cũng chẳng thể nào cuốn đi

24-06-2016
Hà Nội chờ

Hà Nội chờ

"Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có

28-06-2016