Polaroid
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 88 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 10 - Hổ tử 2

↓↓

- Ta bảo đảm ngươi tuyệt đối cũng tìm không ra cơ hội nào tốt hơn.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vô Kỵ hỏi :


- Nhưng ta làm sao biết có thể tin lời nói của ngươi không?


Thượng Quan Nhẫn thốt :


- Ngươi không biết được.


Vô Kỵ nói :


- Chỉ tiếc hiện tại ta xem chừng không còn đường chọn lựa khác.


Thượng Quan Nhẫn thốt :


- Không sai chút nào.


Vô Kỵ chằm chằm nhìn lão, trong lòng tự hỏi mình: "Ta có phải thật không còn đường chọn lựa không?"


Đáp án cơ hồ tuyệt đối khẳng định.


Phải.


Phụ thân chàng vì tín nhiệm người đó cho nên mới chết trong tay người đó.


Chỉ cần chàng còn có đất chọn lựa, chàng tuyệt không thể tín nhiệm người đó.


Chỉ tiếc chàng không còn.


Ngoài cửa gió khêu, ánh đèn dìu dặt, chiếu trên mặt Linh Linh, kiếm quang sâm hàn cũng đang chiếu trên mặt nàng.


Sắc mặt nàng đột nhiên biến thành một thứ màu trắng thảm gần như trong suốt.


Nàng không thể chứng kiến Vô Kỵ bị phụ thân mình lừa gạt nữa, nàng không thể để Vô Kỵ chết.


Nàng càng không thể nhìn phụ thân mình chết dưới kiếm của người khác.


Chỉ tiếc nàng khơi khơi lại vô năng vô lực.


Lưỡi kiếm nằm trong tay Vô Kỵ, khoảng cách phảng phất dần dần rời xa khỏi yết hầu của nàng, nàng chợt hét lớn :


- Xin, xin hãy tha.


Nàng chợt phóng tới tống yết hầu thẳng vào lưỡi kiếm.


Máu tươi phún trào, nàng ngã quỵ.


--- Một mối gút chết chóc, chỉ có "chết" mới có thể tháo gỡ.


Nàng cũng không còn đường lựa chọn.


*****


Không còn đường chọn lựa! Không còn nề hà!


Cảnh giới bi thảm nhất trong đời người không phải là sinh ly, không phải là tử biệt, không phải là thất vọng, không phải là thất bại.


Tuyệt không phải.


Cảnh giới bi thảm nhất trong nhân sinh là lúc không còn đường chọn lựa, không còn nề hà.


Chỉ có người đích thân trải qua hoàn cảnh đó mới biết thứ thống khổ đó đáng sợ làm sao.


Vô Kỵ hiểu.


Nhìn thấy Linh Linh tự đưa yết hầu thẳng vào lưỡi kiếm trong tay chàng, nhìn thấy máu tươi phún trào từ yết hầu của Linh Linh, chàng cũng cảm thấy một nỗi đau xót tương đồng, phảng phất cũng giống như bị người ta đâm một kiếm.


Một kiếm đó không đâm vào yết hầu chàng, một kiếm đó đâm tận sâu xa trong tâm chàng.


--- Xin, xin hãy tha.


Nàng cầu xin phụ thân nàng tha Vô Kỵ? Hay là xin Vô Kỵ tha phụ thân nàng?


Không ai biết.


Nhưng lực lượng của câu nói đó lại to tát hơn xa lực lượng của bất cứ một thanh bảo kiếm nào.


Nàng chỉ hy vọng có thể dùng cái chết của mình đánh đổi lấy lòng nhân ái và khoan thứ trong lòng hai người.


Đối với nàng mà nói, chết, căn bản không là gì.


Nàng chỉ hy vọng có thể để cho bọn họ biết, giữa sinh tử tịnh không nghiêm trọng như trong tưởng tượng của bọn họ.


Giữa tích tắc đó, toàn thân Vô Kỵ đã bị tình cảm vĩ đại của nàng làm chấn động.


Giữa tích tắc đó, chàng cơ hồ đã quên tất cả, thậm chí cả thù hận thâm nhập cốt tủy cũng đã quên luôn.


Giữa tích tắc đó, Thượng Quan Nhẫn chỉ cần nhấc tay là đã có thể giết được chàng.


Kỳ quái là Thượng Quan Nhẫn khơi khơi vẫn còn muốn cho chàng một lần cơ hội.


Đợi đến khi chàng sực tỉnh khỏi cơn chấn động đó, chàng chợt phát hiện cơ hội trong mộng tưởng của mình không ngờ đã hiện ra ngay trước mắt.


Linh Linh ngã quỵ, gục dưới đất.


Thượng Quan Nhẫn xông tới, cúi người lo cho nàng.


Lưng của lão quay về phía Vô Kỵ.


Lưng lão rộng, vô luận là ai đâm một kiếm tới đều tuyệt không thể đâm hụt.


Người trẻ tuổi đều thích nằm mộng, đủ thức đủ dạng mộng đẹp.


Vô Kỵ còn trẻ.


Trong mỹ mộng đẹp nhất của chàng, là nhìn thấy tình huống này.


--- Trong tay chàng có kiếm, thù nhân của chàng đang quay lưng lại về phía chàng, đợi cho chàng đâm một kiếm xuống.


Nhưng mộng cảnh đó thật quá hoang đường, mộng đẹp luôn luôn khó tránh khỏi hoang đường.


Chàng chưa bao giờ kỳ vọng mộng cảnh đó thành hiện thực, không tưởng được hiện tại mộng cảnh đã thành hiện thực.


Thù nhân của chàng đang quay lưng về phía chàng.


Trong tay chàng đang có kiếm, cơ hội này chàng làm sao có thể bỏ qua được?


Làm sao mà bỏ qua được?


Mọi khổ nạn chàng đã chịu đựng, mọi bi thống cừu hận trong lòng chàng đều tuyệt không cho phép chàng bỏ qua cơ hội này.


Kiếm quang lóe lên, kiếm đã xuất thủ.


Kỳ quái là một kiếm đó tịnh không đâm xuống.


May là một kiếm đó không đâm xuống.


May là ông trời không bạc đãi chàng, không để cho một kiếm đó của chàng đâm xuống.


Máu trên yết hầu Linh Linh còn chưa đông khô.


Một kiếm của chàng không đâm xuống tịnh không hoàn toàn là vì nguyên nhân đó.


Tư Không Hiểu Phong từng giao cho chàng một tượng Bạch Ngọc Lão Hổ, muốn chàng trước khi giết Thượng Quan Nhẫn, đưa lão hổ đó hoàn trả cho Thượng Quan Nhẫn.


Một kiếm của chàng không đâm xuống cũng tịnh không hoàn toàn là vì nguyên nhân đó.


Chàng luôn luôn là người rất thủ tín, chàng đã đáp ứng Tư Không Hiểu Phong, nhưng giữa tích tắc đó, chàng căn bản đã quên đi chuyện đó.


Một kiếm của chàng không đâm xuống chỉ là vì chàng là Triệu Vô Kỵ.


Cũng không biết có bao nhiêu nguyên nhân mới khiến cho Triệu Vô Kỵ biến thành một người như hiện tại.


Cũng không biết có bao nhiêu nguyên nhân mới khiến cho một kiếm của chàng không đâm xuống.


Có nhân tất có quả, có quả tất có nhân.


Nhân quả tuần hoàn, báo ứng bất sảng.


Đó tuy là đạo lý của Phật đường, nhưng trên thế gian có rất nhiều chuyện cũng đều như vậy.


Một kiếm đó tuy không đâm xuống, khoảng cách từ lưỡi kiếm tới đại huyết quản nơi ót trái của Thượng Quan Nhẫn vẫn không tới một tấc.


Thượng Quan Nhẫn đương nhiên có thể cảm thấy được kiếm khí sâm hàn tê buốt da thịt.


Nhưng lão hoàn toàn không có phản ứng gì.


Vô Kỵ nắm chặt cán kiếm, mỗi một đường gân đều vồng lên xanh lè.


Chàng tận lực không nhìn Linh Linh đang ngã gục, gằn từng tiếng :


- Thượng Quan Nhẫn, ngươi quay đầu lại, nhìn thẳng ta, ta muốn để ngươi thấy rõ ta là ai.


Thượng Quan Nhẫn không quay đầu lại, lạnh lùng thốt :


- Ta đã sớm nhìn rõ ngươi, từ lúc ngươi mười tuổi ta đã nhìn ngươi rõ rõ ràng ràng, hiện tại hà tất phải nhìn nữa.


Vô Kỵ động dung :


- Ngươi biết ta là ai?


Thượng Quan Nhẫn thốt :


- Từ khi ngươi vừa bước bước đầu tiên vào Đường Gia Bảo Phố, ta đã biết ngươi là ai.


Lão bỗng thở dài :


- Triệu Vô Kỵ, ngươi căn bản không nên đến.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
P.H.Ố

P.H.Ố

Ngày cuối năm chẳng hăm hở đi đâu như ngày đầu. Nằm im trong phòng thấy cái lạnh se

23-06-2016
Hotboy dự bị

Hotboy dự bị

Cường – theo bọn con gái trong lớp nhận xét thì có khuôn mặt ưa nhìn, tuy chiều cao

28-06-2016
Yêu tinh rừng sâu

Yêu tinh rừng sâu

Từ nhỏ tôi vốn khác người, không thích nghe kể truyện cổ tích mà chỉ thích chuyện

30-06-2016
Con vào dạ, mạ đi tu

Con vào dạ, mạ đi tu

"Mạ" là Mẹ. Con vào dạ, mạ đi tu là khi "cấn thai" vào lòng tự nhiên người mẹ nào

24-06-2016
Mầm non không lớn

Mầm non không lớn

Vậy đấy, rốt cuộc ở ngoài kia ta tranh đấu vì điều gì, ta mải miết khẳng định

23-06-2016
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương