Duck hunt
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 123 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 10 - Hổ tử 2

↓↓

Kim lão đại đáp :

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Bởi vì ta còn phải để cho ngươi biết rõ một chuyện.


Vô Kỵ hỏi :


- Chuyện gì?


Kim lão đại hỏi :


- Ngươi có biết ta là ai không?


Vô Kỵ đáp :


- Ta chỉ biết ngươi họ Kim, hình như có rất nhiều người gọi ngươi là Kim lão đại.


Kim lão đại nói :


- Ngươi nhìn mặt ta xem.


Vô Kỵ nhìn cả nửa ngày cũng nhìn không ra trên mặt lão có gì đáng để người ta nhìn.


Kim lão đại hỏi :


- Ngươi nhìn sắc mặt ta có gì khác biệt với người khác không?


Điểm đó Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận, sắc mặt lão quả thật rất kỳ quái.


Mặt lão nhìn có vẻ làm màu lam, giống như một tấm vải bố lam giặt rửa gần phát trắng.


Kim lão đại nói :


- Kỳ thật sắc mặt của ta vốn không có gì khác với mặt người khác.


Vô Kỵ hỏi :


- Hiện tại sao lại biến thành như vậy?


Kim lão đại đáp :


- Là bị người ta đánh.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi thường bị người ta đánh?


Kim lão đại đáp :


- Mười năm nay, mỗi một hai tháng đều phải bị đánh một hai lần.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi không tránh né?


Kim lão đại đáp :


- Không.


Vô Kỵ hỏi :


- Người ta đánh ngươi, sao ngươi không tránh né?


Kim lão đại đáp :


- Bởi vì ta không muốn né.


Vô Kỵ hỏi :


- Lẽ nào ngươi tình nguyện chịu bị đánh?


Kim lão đại cười lạnh :


- Ta vốn cam tâm tình nguyện, nếu không có ai có thể đánh được ta chứ?


Người khác muốn đánh lão, lão không ngờ lại tình nguyện chịu đòn, cả né cũng không né.


Đó là đạo lý gì đây?


Vô Kỵ lại không hiểu, nhịn không được phải hỏi :


- Tại sao vậy?


Kim lão đại chợt hỏi :


- Ngươi có biết người xuất thủ đánh ta là ai không?


Vô Kỵ đáp :


- Không biết.


Kim lão đại nói :


- Để ta cho ngươi coi.


Trên người lão vận trường sam vải bố lam đã giặt rửa bạc trắng, giống như sắc mặt của lão vậy.


Lão bỗng cởi trường sam ra.


Thân người lão vốn không dễ nhìn gì, sau khi cởi y phục càng không dễ nhìn.


Vai lão đặc biệt rộng, xương cốt đặc biệt to lớn, y phục vừa cởi xuống, chỉ còn dư lại xương bọc da.


Nhưng Vô Kỵ lại không thể không thừa nhận, lớp da của lão quả thật có rất nhiều chỗ đáng để người ta xem.


Toàn thân trên dưới, trái phải trước sau, chỗ nào cũng có vết thương.


Đủ thức đủ dạng vết thương, đao thương, kiếm thương, thương thương, quyền thương, chưởng thương, ngoại thương, nội thương, ám khí thương, bầm xanh, tím đỏ...


Chỉ cần là thẹo mình có thể nghĩ tới, trên người lão không thiếu cái nào.


Kỳ quái nhất là, bên cạnh mỗi một vết thương đều có xăm một hàng chữ rất nhỏ.


May là nhãn lực của Vô Kỵ luôn luôn không tệ, mỗi một chữ đều có thể nhìn thấy rõ ràng.


Bên cạnh một dấu chưởng đỏ đục có xăm chữ :


Năm Giáp Thìn, mười ba tháng ba, Thôi Thiên Vận.


Năm nay là năm Ất Tỵ, dấu chưởng đó đã lưu hạ cách đây một năm, nhưng vết máu ứ còn chưa tan.


Kim lão đại chỉ dấu chưởng, hỏi Vô Kỵ :


- Ngươi có biết đây là chưởng lực gì không?


- Đó là Chu Sa chưởng.


- Ngươi có biết Thôi Thiên Vận là ai không?


- "Ta biết" - Vô Kỵ đáp - "Ngoại trừ "Nhất Chưởng Phiên Thiên" Thôi Thiên Vận ra, em chừng không có người thứ hai có thể luyện Chu Sa chưởng đến mức đó".


Kim lão đại cười lạnh :


- Đó có lẽ chỉ vì những năm gần đây người luyện Chu Sa chưởng không có nhiều.


Vô Kỵ thừa nhận.


Thứ chưởng lực đó luyện thập phần gian khổ, sử dụng thực hiệu lại không mấy to tát.


Đám hậu khởi trong giang hồ không thèm quy nạp một loại "công phu ngu đần" như vậy, cho nên gần đây đã dần dần thụt lùi.


Bởi vì thứ chưởng lực đó đánh trên thân thể người ta tuy có thể trí mệnh, nhưng ai cũng không thể đứng như tượng gỗ đợi đối phương vận khí tác thế, đánh qua một chưởng.


Chỉ có Kim lão đại là ngoại lệ.


Vô Kỵ thốt :


- Người có thể chịu một chưởng đó mà không chết, trên thế gian đại khái cũng không có mấy ai.


Kim lão đại nói :


- Sau khi ta chịu một chưởng của lão ta, cũng đã nằm liệt giường nửa tháng.


Vô Kỵ hỏi :


- Ngươi biết rõ lão ta dùng Chu Sa chưởng, vẫn không tránh né?


Kim lão đại đáp :


- Không.


Vô Kỵ hỏi :


- Sao vậy?


Kim lão đại đáp :


- Bởi vì ta chịu một chưởng của lão, lão cũng phải chịu một chiêu của ta.


Lão lại giải thích :


- Võ công của Thôi Thiên Vận không tệ, biến hóa chiêu thức của ta nếu giao thủ với lão ta, ít ra phải bốn năm trăm chiêu mới có thể phân định cao hạ thắng bại.


Vô Kỵ thốt :


- Có lẽ bốn năm trăm chiêu cũng vị tất đã có thể phân thắng bại.


Kim lão đại nói :


- Ta đâu có thời gian nhàn nhã đấu lâu dài với lão ta.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Chú hề

Chú hề

Người ta nói rằng người lạc quan là người cô độc vì họ lúc nào cũng tỏ ra vui

28-06-2016
Nhẹ nhàng như mây

Nhẹ nhàng như mây

Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc

25-06-2016
Có duyên không phận

Có duyên không phận

Một con dao, một dòng máu đỏ, một cái xác ôm một người. Tiếng gió rít mạnh mùa

27-06-2016
Hạnh nhân đắng

Hạnh nhân đắng

Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình

24-06-2016