Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 26 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 1 - Ngày lành hoàng đạo

↓↓

- Rồi sau đó?

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Sau đó ta mới biết hai tiểu cô nương đó căn bản không phải là tiểu cô nương.


Hương Hương càng không hiểu :


- Không phải là tiểu cô nương thì là gì?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Là nam nhân.


Hương Hương ngẩn người.


Triệu Vô Kỵ thốt :


- Trong giang hồ có bang thái hoa tặc kêu là "Nhất Oa Phong", chuyên môn thích cải trang thành tiểu cô nương.


Hương Hương hỏi :


- Vậy hai tiểu cô nương đó đều là thái hoa tặc?


Triệu Vô Kỵ gật đầu cười khổ :


- May là hai mẹ con đó cuối cùng đã nhận ra ta không phải là đồng bọn của đám thái hoa tặc.


Hương Hương nói :


- Bọn họ đương nhiên cũng không thể buông tha chàng như vậy.


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Bọn họ cho ta hạn kỳ ba tháng, kêu ta bắt hai tên thái hoa tặc đó đem về.


Hương Hương thốt :


- Hiện tại hạn kỳ đã đến.


Triệu Vô Kỵ nói :


- Mau đến quá.


Hương Hương hỏi :


- Chàng có tìm ra người cho bọn họ chưa?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Còn chưa.


Hương Hương nhìn chàng, lắc đầu thở dài :


- Trên thế gian này có thứ người chừng như luôn luôn thích đem sâu bọ thảy trong đầu tóc mình, chàng tại sao lại khơi khơi là thứ người đó chứ?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Chỉ có một hai con bọ cũng không quan hệ gì.


Hương Hương hỏi :


- Trong đầu tóc chàng còn có gì nữa?


Triệu Vô Kỵ thở dài :


- Chừng như còn có năm sáu con bò cạp, bảy tám con độc xà.


Hương Hương không hỏi nữa.


Nàng đã kinh hãi đến mức thanh âm cũng tê dại.


Nàng đã nhìn thấy một đống độc xà!


Độc xà đang nằm bên trong một cái bao bố rách to tướng, thò đầu qua kẽ rách, le lưỡi đỏ lưởng.


Cái bao rách đang nằm trên lưng một người.


Một người hình dạng kỳ quái, không những mũi khuyết đi một nửa, tai cũng bị nhai cắn đến mức không còn giống tai nữa, trong đôi mắt đầy những tia máu li ti, chẳng khác gì lưỡi đỏ loét của độc xà.


Trên người hắn lại khơi khơi khoác một áo bào đỏ đỏ xanh xanh, ngũ nhan lục sắc, càng làm cho hắn hiển lộ vẻ quỷ bí khủng bố khôn tả.


Có độc xà trường bò trên vai hắn, quấn lấy cổ hắn, le lưỡi liếm mặt hắn, hắn lại chừng chư cả một chút cảm giác cũng không có.


Hương Hương lại là người có cảm giác, Hương Hương gần như muốn ói mửa liền tại chỗ.


- Người đó cũng là chủ nợ của chàng?


- Ừm.


- Chàng thiếu hắn cái gì?


- "Thiếu hắn năm con rắn" - Trong miệng Triệu Vô Kỵ xem chừng cũng đăng đắng - "Năm con rắn độc nhất".


Hương Hương có chút không tin :


- Chàng đã cứu hai tên thái hoa tặc, đó là sự sai lầm của chàng. Còn độc xà như vậy chàng có giết bao nhiêu cũng là đáng, tại sao còn phải đền cho hắn?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Bởi vì hắn là Độc Bồ Tát.


Hương Hương hỏi :


- Độc Bồ Tát?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Hắn tuy đầy mình đều là độc, nhưng tâm của hắn lại giống như bồ tát.


Hương Hương hỏi :


- Bồ tát cũng nuôi rắn?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Người khác nuôi rắn là để hại người, hắn nuôi rắn lại vì để cứu người.


Chàng biết Hương Hương không hiểu, cho nên lại giải thích :


- Chỉ có thuốc dùng độc dịch và máu của độc xà luyện thành mới có thể giải được độc của độc xà.


Hương Hương lại hỏi :


- Chàng nợ hắn năm con độc xà gì?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Năm con độc xà đó là dị chủng, hắn lặn lội nơi cùng sơn ác thủy tìm kiếm cả ba năm trời mới bắt về được năm thứ độc vật đó.


Hương Hương hỏi :


- Bắt chúng về một lượt có ích lợi gì?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Dùng độc dịch của năm thứ độc xà đó có thể hợp thành một thứ thuốc giải được bách độc, nhưng lại nhất định phải đang lúc bọn chúng còn sống để cho bọn chúng tự phun ra độc dịch mới hữu dụng.


Hương Hương thốt :


- Tôi nghe nói độc xà chỉ có lúc cắn người mới có thể tự phun ra độc dịch.


Triệu Vô Kỵ nói :


- Không sai.


Hương Hương hỏi :


- Vì muốn thâu tóm độc dịch của năm thứ độc xà đó, lẽ nào hắn chịu để cho bọn chúng đi cắn người?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Hắn chỉ còn cách đó.


Hương Hương hỏi :


- Hắn để bọn chúng đi cắn ai?


Triệu Vô Kỵ đáp :


- Cắn chính hắn.


Hương Hương lại ngẩn người.


Triệu Vô Kỵ thốt :


- Lúc ta nhìn thấy hắn, năm con độc xà đó đang cắn người hắn.


Hương Hương hỏi :


- Lúc đó chàng làm gì?


Triệu Vô Kỵ cười khổ :


- Nàng nói thử coi, ta còn có thể làm gì khác chứ, ta cả nghĩ cũng không nghĩ, bạt kiếm chém đứt năm con độc xà đó, mỗi một con đều chém thành bảy tám đoạn.


Hương Hương cũng không khỏi cười khổ :


- Xem ra kiếm pháp của chàng thật không tệ.

Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Không phải là tình yêu

Không phải là tình yêu

Cô và anh gặp nhau là duyên, nhưng cuối con đường thì chỉ có thể là lựa chọn của

23-06-2016
Nhật ký

Nhật ký

 Cuộc sống cứ trôi qua theo ngày tháng rộng dài và những trang nhật ký này nối những

01-07-2016
Cụ già ven đường

Cụ già ven đường

Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt,

23-06-2016

XtGem Forum catalog