Ring ring
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 47 đánh giá )

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh - Chương 33 - Vân liễm thiên mạt

↓↓
Đại yến được bày ra trên đại sảnh dịch quán Đổng phủ, tất cả mọi người đều có mặt. Kim Tiêu nhìn qua một lượt mọi người rồi định nhãn nhìn về phía Tống Thừa Ân. Chàng điểm nụ cười mỉm giả lả rồi nói :


- Chư vị trưởng bối, Tống huynh, Đổng thúc thúc và cả Đổng đại ca nữa. Đại yếu hôm nay do Ngạn Kim Tiêu thiết đãi mọi người. Vì sao có buồi đại yến này, cái gì cũng phải có nguyên nhân cả, Kim Tiêu thiết đãi đại yến bởi vì Kim Tiêu vừa có một báu vật vô giá, mà từ cỗ chí kim chưa một ai trong chúng ta tận mục sở thị.


Thừa Ân nhìn Kim Tiêu :


- Kim Tiêu hãy nói báu vật đó đi.

bạn đang xem “Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Lúc này chưa phải lúc?


Chàng nhướng mày nhìn Thừa Ân.


- Sau buổi đại yến này, tất cả mọi người sẽ được chiêm ngưỡng báu vật vô giá đó.


Kỹ Thượng lên tiếng :


- Ngạn Kim Tiêu úp úp mở mở như thế khiến mọi người tò mò.


Kim Tiêu cười khẩy rồi nói :


- Uống rượu đi rồi Kim Tiêu sẽ nói.


Kim Tiêu bưng chén rượu đưa đến trước mặt mọi người :


- Mời mọi người.


Thiên Hựu đạo trưởng, Giác Viễn đại sư và tất cả mọi người cùng bưng chén :


- Mời Ngạn công tử.


Kim Tiêu dốc chén rượu uống cạn.


Tất cả mọi người cùng dốc rượu uống cạn. Mọi người vừa đặt chén xuống thì lần lượt đổ sầm xuống bàn.


Thừa Ân chau mày nhìn Kim Tiêu :


- Ngươi là ai?


Vừa nói Tống Thừa Ân vừa vận công qui nạp độc tửu toan phun ra nhưng Kim Tiêu nhanh hơn điểm vào Tịnh huyệt của Thừa Ân.


Thừa Ân đứng phỗng ra như tượng :


- Ngươi có phải là Ngạn Kim Tiêu không?


- Đích thị là Ngạn Kim Tiêu rồi.


- Là Ngạn Kim Tiêu, sao đệ lại điểm huyệt ta.


- Ngạn Kim Tiêu muốn phân biệt rành rẽ ai là Tà Nhân Vô Diện, còn ai không phải là Tà Nhân Vô Diện.


Kim Tiêu đặt tay lên vai Thừa Ân :


- Huynh còn nhớ trước đây đệ nói điều gì không?


- Thừa Ân đáu thể nào nhớ hết những lời của Ngạn Kim Tiêu.


- Huynh không nghe thì Ngạn Kim Tiêu nhắc lại cho huynh nhớ. Kim Tiêu từng nói Tà Nhân Vô Diện có thể dụng bí thuật dị dung hóa trang thành tất cả mọi người. Nhưng có có một người y không thể nào dị dung được.


- Ai?


- Những hòa thượng Thiếu Lâm tự. Nếu y dụng dị dung thuật hóa trang thành các hòa thượng thì cũng phải cạo đầu trọc. Một khi cạo đầu trọc thì y chỉ có thể làm hòa thượng được mà thôi. Chắc chắn điều đó y không bao giờ muốn.


Thừa Ân cau mày :


- Chẳng lẽ...


Thừa Ân bỏ lửng câu nói giữa chừng.


Kim Tiêu cướp lời Thừa Ân :


- Trước khi Kim Tiêu cho mọi người thấy Ngọc ấn để đánh động Tà Nhân Vô Diện thì muốn mọi người thảy đều trở thành hòa thượng tất.


- Ngươi cạo đầu tất cả à?


- Ngoại trừ những vị cao tăng Thiếu Lâm. Bởi họ đâu còn tóc để mà cạo.


Thừa Ân lắc đầu :


- Làm như vậy, Ngạn Kim Tiêu đã mạo phạm và thất lễ với người võ lâm.


- Thất lễ là tiểu tiết còn đại tiết chính là vạch bộ mặt Tà Nhân Vô Diện. Đệ đã quyết định rồi, một khi Tà Nhân Vô Diện biết Ngọc ấn đang trong tay Kim Tiêu thì sẽ mò đến. Kim Tiêu dễ dàng nhận ra gã thôi. Tống đại ca không muốn điều đó à?


- Ngạn Kim Tiêu cạo cả đầu Thừa Ân.


- Không loại trừ, Tà Nhân Vô Diện đã từng dị dung giống tạc như Tống huynh.


- Ngươi...


- Tống huynh vì tóc của mình hay muốn trả thù của tân nương Dương Đình Tuyết Anh. Tống huynh còn bất kể mạng sống cần gì đến mái tóc chứ. Đây là kế sách độc của Nghiêm Thục đó.


Chàng xoa tay.


- Các môn khách của Đổng gia thì đã bỏ đi cả rồi, không còn bao nhiêu người. Sau khi cạo đầu xong, thì Đổng gia sẽ là lãnh địa nội bất xuất ngoại bất nhập. Còn bất cứ ai muốn vào làm môn khách thảy đều cạo đầu.


- Thiên hạ sẽ cười vào mũi chúng ta.


- Cười thì cười mặc kệ họ. Người thứ nhất sẽ là Tống huynh.


- Tại sao ta lại là người thứ nhất.


- Bởi Tống huynh có mục đích hẳn hòi.


Thừa Ân buông tiếng thở dài :


- Được! Ngạn Kim Tiêu muốn làm gì thì làm.


Kim Tiêu ôm quyền :


- Đa tạ Tống đại ca đã cho Kim Tiêu được thực thi kế sách này.


Kim Tiêu nói rồi rút ngọn truy thủ dưới ống giày thoăn thoắt cạo đầu Tống Thừa Ân.


Chân diện Thừa Ân nghiêm hẳn lại với sắc đỏ tím. Kim Tiêu vừa cạo vừa nói :


- Tống huynh thấy đệ có tài cạo đầu thiên hạ không?


- Ta không còn biết nói với ngươi thế nào nữa.


- Hây... vì đại cuộc ta có thể hy sinh tính mạng mình mà tiếc gì một mái tóc.


Kim Tiêu cạo xong đầu Thừa Ân thì giải huyệt. Bước lại một bộ, niễng đầu ngắm Thừa Ân, Kim Tiêu nói :


- Không chừng Tống huynh đẹp ra hơn với cái đầu hòa thượng này.


Thừa Ân thở hắt ra một tiếng rồi phun bụm rượu có mê độc ra ngoài. Kim Tiêu đặt ngọn trủy thủ vào tay Thừa Ân.


- Kim Tiêu nhờ huynh giúp cho những người này.


- Ta không biết ngươi còn định giở trò gì nữa đây.


- Như thế này thì Tà Nhân Vô Diện không còn hóa trang được thành ai nữa cả.


Tống Thừa Ân nhìn chàng :


- Ngươi cũng cạo đầu luôn chứ?!


- Không.


- Sao lại không?


- Đệ không cạo đầu vì đệ là mồi nhử Tà Nhân Vô Diện mà. Nếu y hóa trang thành Kim Tiêu, nhất định đệ sẽ nhận ra ngay.


Kim Tiêu chìa hữu thủ đến trước, nghiêm giọng nói :


- Giữa lòng bàn tay Ngạn Kim Tiêu có một dấu xăm kỳ lạ. Gã Tà nhân kia không có được dấu xâm này đâu.


- Vậy còn Đổng Kỹ Thượng?


Kim Tiêu nhíu mày rồi nói :


- Đổng huynh là một thi nhân không có võ công, nhưng Tà Nhân Vô Diện vẫn có thể dị dung thành Đổng huynh. Cạo luôn.


- Ngạn Kim Tiêu không chừa một ai à?


Kim Tiêu gật đầu :


- Ngoại trừ một mình Ngạn Kim Tiêu.


- Còn Ngọc Lan tiểu thư?


Kim Tiêu giả lả nói :


- Kim Tiêu đã cạo đầu Ngọc Lan rồi.


Thừa Ân lắc đầu :


- Ta không còn gì để nói.


- Mau giúp Kim Tiêu đi, kẻo mê dược hết công hiệu thì lỡ việc hết.


Thừa Ân buông tiếng thở dài rồi nói :


- Thừa Ân không biết chuyện này sẽ đi đến đâu.


- Tống huynh yên tâm. Kim Tiêu có thừa xảo ngôn để nói với mọi người mà.


* * * * *


Khi mọi người tỉnh lại, tất cả đều ngơ ngác bởi đập vào mắt họ là một cảnh tượng quái đảng có một không hai. Tất cả mọi người đều bị cạo đầu chẳng khác nào những hòa thượng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Nụ hôn cuối cùng

Nụ hôn cuối cùng

Gặp gỡ nhau đôi khi là do định mệnh, gắn bó bên nhau không phải là do định mệnh,

24-06-2016
Ba năm...

Ba năm...

Tình yêu học trò chỉ là tương tư, nay thích một người, mai thích người khác. Nhưng

25-06-2016
Kẹo Kéo

Kẹo Kéo

- Tôi giống kẹo kéo hả? - ... - Vì sao? - Giản dị, nhưng ngọt và dính! *** Cửa hàng

29-06-2016
Viết cho bố của con

Viết cho bố của con

Cuộc sống xa bố từ nhỏ khiến cho con tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đương

24-06-2016
Lời xin lỗi nho nhỏ

Lời xin lỗi nho nhỏ

Tự dưng Trâm đi ngang qua tôi trên phố đông người, thản nhiên không hề biết. Tôi hơi

28-06-2016
Làm bạn cũng được...

Làm bạn cũng được...

Làm bạn cũng được mà, có thể chém gió hàng giờ, có thể lắng nghe chuyện của nhau,

24-06-2016
Do you believe in love?

Do you believe in love?

Trời lạnh tanh. Em đến sớm mà anh đã ngồi đó từ bao giờ, tay cầm hờ cốc café

24-06-2016
Một câu chuyện

Một câu chuyện

Tiết Văn. Cô giáo kể một câu chuyện: "Ngày xưa, có một người làm công việc thu

01-07-2016