Snack's 1967
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 2 đánh giá )

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh - Chương 22 - Phong ba huân dục sinh

↓↓

- Đúng như vậy đó. Ngọc Lan chỉ xem Tống huynh như đại ca thôi.

bạn đang xem “Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Kim Tiêu chỉ vào ngực mình :


- Còn Ngọc Lan có xem Ngạn Kim Tiêu như đại ca không?


Nàng nạt ngang :


- Không.


- Vậy nàng xem Ngạn Kim Tiêu là gì nào?


- Kẻ thù.


Kim Tiêu trố mắt :


- Kẻ thù.


Kim Tiêu vuốt cằm :


- Hây... Vậy Kim Tiêu làm gì mà Ngọc Lan lại xem Kim Tiêu như kẻ thù chứ?


- Ngươi còn hỏi nữa. Ngươi đã dụ Ngọc Lan vào kỹ lâu Dương Châu, sau đó còn đột nhập vào sảnh phòng trong lúc Ngọc Lan đang tắm. Ngươi không phải là kẻ thù của Ngọc Lan thì còn ai nữa chứ.


- Hây... Hóa ra là vậy, còn ta cứ nghĩ khác.


- Ngươi nghĩ sao?


- Sau những chuyện đó nàng sẽ để mắt đến Ngạn Kim Tiêu, bởi nhận ra rằng Ngạn Kim Tiêu và nàng chung một số phận với nhau.


Chân diện Ngọc Lan đỏ bừng, nàng nhìn Kim Tiêu im lặng không phản bác lại lời của chàng.


Ngọc Lan nhỏ giọng từ tốn nói :


- Kim Tiêu nói Kim Tiêu và Ngọc Lan cùng một sô phận, thế sao Kim Tiêu cứ bỡn cợt Ngọc Lan hoài vậy.


- Ta có bỡn cợt gì đâu.


- Kim Tiêu nói nhăn nói cuội, Ngọc Lan với Tống Thừa Ân huynh.


Kim Tiêu nhìn sửng nàng :


- Nàng không còn quan niệm đến Tống đại ca nữa à?


- Ngọc Lan xem Thừa Ân huynh như đại ca của mình.


- Nàng không có ý niệm gì khác à?


- Ngoài ý niệm đó ra không có ý niệm gì khác cả.


Kim Tiêu xoa tay, vuốt cằm :


- Xem chừng nàng đã thay đổi rồi, không biết cái gì khiến Ngọc Lan thay đổi như vậy nhỉ?


- Ngọc Lan thay đổi gì?


- Tự nàng hiểu đâu cần Ngạn Kim Tiêu giãi bày. Đúng không nào, mà thôi bỏ qua chuyện đó đi. Ta muốn biết vì sao nàng lại giả trang làm một gã quái nhân hóm hỉnh rồi hẹn ta đến đây. Lại còn dụng những cánh hoa huệ như một tin vật. Bộ nàng muốn làm Tà Nhân Vô diện ư? Nói thật nhé, nàng có muốn làm Tà Nhân Vô Diện cũng không được đâu.


Tà Nhân Vô Diện võ công cực kỳ cao siêu, y lắc bàn tay đã có thể lấy mạng ta và nàng rồi, nên đâu ai giả trang được. Với lại y chẳng bao giờ xuất đầu lộ diện bằng chân diện thật của y cả. Vậy nàng có mục đích gì khi làm những chuyện này?


- Buộc Ngạn Kim Tiêu phải đến gặp mặt Ngọc Lan.


Ngạn Kim Tiêu gượng cười rồi từ tốn nói :


- Vậy Kim Tiêu đã đến, nàng có điều gì để nói với Kim Tiêu?


Ngọc Lan nhìn thẳng vào mắt chàng :


- Kim Tiêu biết vì sao Ngọc Lan bất ngờ tập kích Kim Tiêu không?


- Hổng biết. Biết thì không thèm hỏi. Điều gì mình đã biết thì hỏi làm cái con khỉ gì.


Nghe chàng thốt ra câu này, chân diện Ngọc Lan sa sầm :


- Kim Tiêu nói chuyện với Ngọc Lan như vậy à?


- Chứ nói sao bây giờ. Vậy sao nàng tự dưng tập kích Kim Tiêu. Bộ Ngọc Lan thù Kim Tiêu lắm à. Vẫn bất đắc dĩ Kim Tiêu mới làm như vậy thôi mà.


Ngọc Làn lườm Ngạn Kim Tiêu :


- Vẫn bất đắc dĩ Ngọc Lan muốn thử Kim Tiêu có võ công không đó. Không ngờ Ngạn Kim Tiêu lại là một cao thủ thượng thừa, nghe lão Từ Quảng thuật lại những chuyện tại dịch quán, Ngọc Lan không tin. Bây giờ thì tin rồi.


- Nàng muốn thẩm chứng võ công của Ngạn Kim Tiêu để làm gì?


Ngọc Lan chấp tay sau lưng, nhìn Kim Tiêu. Nàng đi quanh Ngạn Kim Tiêu. Kim Tiêu nhìn theo Ngọc Lan. Nàng đi đến đâu Kim Tiêu quay người theo đến đó.


Ngọc Lan trang trọng nói :


- Cái đêm Ngạn Kim Tiêu đột nhập vào sảnh phòng của Ngọc Lan cũng là đêm Đồng Tử Trình Nhuật bi giết, phải Kim Tiêu giết Đồng Tử Trình Nhuật không?


Kim Tiêu lắc đầu :


- Không phải.


- Đêm đó chỉ có mình Ngạn Kim Tiêu đột nhập vào Đổng phủ, nếu không phải Kim Tiêu thì còn ai khác chứ? Nếu như Ngạn Kim Tiêu giết Đồng Tử Trình Nhuật, đích thị Kim Tiêu là Tà Nhân Vô Diện rồi.


Kim Tiêu chỉ bóp lỗ mũi.


Ngọc Lan dừng bước cau mày nhìn Kim Tiêu :


- Kim Tiêu làm cái gì vậy.


- Bịt lỗ mũi.


- Sao ngươi lại bịt lô mũi?


- Kim Tiêu vừa ngửi được mùi xú khí bay vào mũi mình. Nàng nhìn quanh xem có con chuột chết nào không mà lại tự dưng có xú khí xông vào mũi Ngạn Kim Tiêu.


Ngọc Lan nheo mày.


- Ngọc Lan nào ngửi được mùi gì?


- Khứu giác của nàng bị nghẹt rồi đó.


Ngọc Lan rít một hơi rồi lắc đầu :


- Đâu có mùi gì.


- Không có ư? Sao Kim Tiêu lại vừa ngửi được.


Nhìn Ngọc Lan, Kim Tiêu mỉm cười :


- Nàng tìm xem. Ta không dám bỏ tay ra khỏi lỗ mũi mình.


Ngọc Lan nhìn quanh thủy xá.


Nàng lắc đầu :


- Trên thủy xá này thì làm gì có chuột chứ.


Nhìn lại Ngọc Lan, Kim Tiêu nói :


- Nếu không có chuột chết thì mùi xú khí đó khởi phát từ đâu nhĩ?


Ngọc Lan nhíu mày :


- Ngọc Lan có ngửi được gì đâu.


Kim Tiêu bỏ tay khỏi mũi mình.


- Thôi ta hiểu rồi.


Ngọc Lan tò mò :


- Kim Tiêu hiểu gì?


- Có lẽ tại Kim Tiêu nghe những lời nàng vừa mới thốt ra vừa rồi. Nàng cho ta là kẻ giết Đồng Tử Trình Nhuật, rồi còn cho ta là Tà Nhân Vô Diện nên liền có xú khí trong lỗ mũi của Kim Tiêu.


Mặt Ngọc Lan đanh lại :


- Kim Tiêu nói Ngọc Lan không hiểu gì cả.


- Nàng nghiệm một chút sẽ hiểu thôi.


Chân diện Ngọc Lan trang trọng hẳn lên, rồi từ từ đỏ rần. Nàng chỉ Kim Tiêu :


- Ngươi...


- Cũng ngươi nữa...


- Ngươi cho miệng Ngọc Lan thúi ư... Hay lời nói của Ngọc Lan thúi chứ gì?


Kim Tiêu nhìn nàng :


- Đó là nàng nghĩ chứ tuyệt nhiên Kim Tiêu hổng có nói nghe. Tự mình suy diễn nghĩ ra thì mình chịu đừng vu cho người đó nhé. Nàng hay có tật vu oan giá họa cho Kim Tiêu lắm đó.


Ngọc Lan dặm chân :


- Không... Rõ ràng Kim. Tiêu nghĩ như vậy mà.


- Ta nghĩ như vậy hồi nào. Tại Ngọc Lan cà mà, tại nàng suy nghĩ lung tung. Vậy sao nàng lại nghĩ ta là người sát tử Đồng Tử Trình Nhuật và còn gắn luôn cho ta là Tà Nhân Vô Diện nữa.


Kim Tiêu chỉ vào mặt mình.


- Nàng nhìn rõ đi, cái mặt của ta thế nào?


Kim Tiêu phùng má cho Ngọc Lan thấy rồi nói :


- Có giống Tà Nhân Vô Diện không?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bến xe cuối đường

Bến xe cuối đường

(khotruyenhay.gq)...Hình như Hương thích anh. Chuyện đó thật là lạ! *** “Này cô, cô

28-06-2016
Camera

Camera

Bài Giáo dục công dân dạy thấy bạn sai phải nhắc nhở. Nhưng đó là lí thuyết, còn

28-06-2016
Sinh viên bây giờ

Sinh viên bây giờ

Sinh viên bây giờ ai chả nói tiếng Anh thành thạo... *** Tình cờ trên chuyến bay từ

24-06-2016
Bồi hồi nghĩ về tết

Bồi hồi nghĩ về tết

Dù có sự khác nhau về vùng miền, về phong tục, tập quán của từng địa phương đi

23-06-2016
Tháng 2 mùa yêu!

Tháng 2 mùa yêu!

Tháng hai rất chậm bởi những dãy phố ngày thường tấp nập huyên náo, bỗng một ngày

29-06-2016
Đồi Lâm Hinh

Đồi Lâm Hinh

Cuộc sống vốn có nhiều việc tốn công vô ích... *** "Ù uôi, Hạ gì mà mát

24-06-2016