Disneyland 1972 Love the old s
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 61 đánh giá )

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh - Chương 15 - Giải câu thừa tế hội

↓↓

- Đại ca lo cho muội đó.

bạn đang xem “Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Đại ca thấy rồi đó, đâu còn ai.


Kỹ Thượng gật đầu :


- Xá muội cẩn thận.


Kỹ Thượng quay bước trở ra đóng sầm cửa lại.


Mặc dù Kỹ Thượng đã đóng cửa nhưng Ngọc Lan vẫn nhấn đầu Kim Tiêu xuống bồn tắm. Kim Tiêu bị nàng nhấn đầu ngợp thở không chịu nổi buộc cắn Ngọc Lan một cái.


Ngọc Lan rú lên :


- A...


Nàng đứng sửng lên.


Kim Tiêu đứng lên theo nàng. Thể pháp của Ngọc Lan gần như nằm trọn trong hai còn ngươi của Kim Tiêu.


Sắc diện Ngọc Lan với những nét ngượng ngùng, vừa thẹn vừa giận.


Nàng bối rối quay lưng lại Kim Tiêu.


Kim Tiêu không khỏi ngượng ngừng, bối rối với tình cảnh này.


Giọng của Đổng Kỹ Thượng lại cất lên :


- Xá muội, có chuyện gì vậy?


Ngọc Lan miễn cưỡng nói :


- Không có chuyện gì muội chỉ thấy một con gián thôi.


- Trong biệt lầu của muội có cả gián nữa à?


- Muội cũng không biết, nhưng quả thật có một con gián. Huynh biết rồi đó, muội rất ghét gián. Con gián khốn kiếp này làm cho muội sợ.


- Võ công của muội cao cường thâm hậu thế mà sợ một con gián à?


- Đại ca bảo mọi người rời khỏi đây đi để muội còn ra ngoài.


- Được, đại ca sẽ cho mọi người rời khỏi đây. Nếu phát hiện ra điều gì khác thường muội nhớ báo với lão Từ.


- Muội sẽ đánh động mọi người truy tìm gã thích khách khốn nạn, bỉ ổi xấu xa và đê tiện kia.


Kim Tiêu bước ra khỏi bồn tắm, nhón chân đến bên cửa sổ. Chàng ghé mắt nhìa ra ngoài, thấy bọn môn khách lần lượt rút lui, cuối cùng chẳng có một người nào.


Chàng miễn cưỡng nói :


- Đa tạ Ngọc Lân tiểu thư, Kim Tiêu sẽ bồi đáp sau này.


Kim Tiêu vừa toan mở cửa sổ rời khỏi phòng tắm, nhưng Ngọc Lan lại gọi.


- Kim Tiêu chưa đi được đâu.


- Nàng muốn Kim Tiêu ở lại đây nữa à. Lại muốn Kim Tiêu trầm mình vào bồn nước nàng tấm ư?


Mặt Ngọc Lan đanh lại :


- Ngươi phủi ơn bổn cô nương như vậy à. Ngọc Lan sẽ la lên đó. Ngọc Lan đánh động mọi người xem ngươi có trốn được đi đâu không?


- Kim Tiêu biết tình cảnh của mình, nàng muốn ta làm gì.


- Ra ngoài kia đợi bổn cô nương.


- Rủi huynh trưởng của nàng quay lại thì sao?


- Đại ca của ta không quay lại đâu. Ngọc Lan biết tính khí của Đổng đại ca huynh y rất hởi hợt.


- Kim Tiêu tin nàng.


Chàng bước đến cửa, cẩn thận mỡ cửa,và bỏ ra bên ngoài. Đúng như Ngọc Lan nói, bên ngoài chẳng có lấy một bóng người nào.


Kim Tiêu bước đến lấy chiếc chăn choàng qua vai mình. Chàng không phải đợi lâu, Ngọc Lan từ trong sảnh phòng bước ra. Nàng vận bộ trang phục ở nhà.


Ngọc Lan tiến thẳng đến trước mặt Ngạn Kim Tiêu. Nàng không nói một lời nào mà thẳng tay tát vào mặt chàng một cái.


Bốp...


Nhận trọn một cái tát của Ngọc Lan, Kim Tiêu thối lại một bộ.


- Ôi cha...


Kim Tiêu vừa xoa má, vừa nói :


- Sao Ngọc Lan lại đánh Kim Tiêu?


Nàng chìa mặt tới :


- Tại sao ngươi cắn bổn tiểu thư chứ. Ngươi lại cắn ngay bắp chân của Ngọc Lan nữa. Ngươi trả ân cho bổn tiểu thư như thế à?


Kim Tiêu bối rối :


- Ơ... Ơ... Nếu như Kim Tiêu không cắn nàng thì ta đã là con cá chết sình trong bồn nước của nàng rồi. Thử hỏi coi, Ngạn Kim Tiêu có sống được không khi nàng nhấn đầu xuống nước chứ. Ta là người chứ đâu phải là cá mà thở được trong nước. Thôi được rồi, xem như cái tát này của Ngọc Lan, Kim Tiêm trả nợ nàng cái cắn vừa rồi đó.


Ngọc Lan nghiêm mặt trang trọng nói :


- Tại sao ngươi lại thích cắn?


- Hành tung của Ngạn Kim Tiêu giống như một thích khách. Nếu không phải thích khách, sao Kim Tiêu phải ẩn nấp vào biệt lầu của Ngọc Lan.


Ngọc Lan vừa nói vừa bất ngờ vươn trảo thộp lấy yết hầu Ngạn Kim Tiêu :


- Kim Tiêu không giải thích được, ta sẽ giết ngươi.


- Nàng đừng giết Kim Tiêu. Kim Tiêu sẽ giải thích mà.


- Nói!


- Nàng phải buông trảo ra trước đã. Nếu nàng bóp chặt thanh quản chẳng may vô tình giết chết Kim Tiêu, thì nàng giúp đỡ cho Kim Tiêu cũng như không. Xác chết lại chẳng thể nào giải thích được.


Ngọc Lan rút trảo lại.


Ngọc Lan nghiêm giọng nói :


- Nếu như Ngạn Kim Tiễu ngoa ngôn đừng trách bổn tiểu thư đó.


Vừa nói Ngọc Lan vừa lườm Ngạn Kim Tiêu.


Nàng bất ngờ đổi giọng :


- Ngạn Kim Tiêu lạnh lắm à?


- Ướt sủng như thế này không lạnh sao được.


Ngọc Lan mỉm cười, nàng soạn một bộ trang phục của mình rồi nói :


- Kim Tiêu vào trong sảnh phòng thay trang phục Kim Tiêu nhăn mặt :


- Ta vận trang phục nữ nhân à?


- Chứ phục trang nam nhân ở đây làm gì có. Hay Kim Tiêu muốn chịu lạnh.


Kim Tiêu lắc đầu.


- Ta không muốn đâu.


Kim Tiêu ôm mớ trang phục vào sảnh phòng. Khi chàng quay trở ra thì thấy Ngọc Lan ngồi bên bàn. Nàng đã bày sẵn một tịnh rượu cùng hai chiếc chung bằng ngọc.


Ngọc Lan bụm miệngnện tiếng cười khi nhìn Kim Tiêu.


Kim Tiêu bước đến bên bàn :


- Nàng cười Kim Tiêu đó à?


- Kim Tiêu vận trang phục giống Ngọc Lan quá.


- Nàng nói Kim Tiêu giống cái gì?


- Giống một gã thái giám.


- Không, không, Ngạn Kim Tiêu không phải là thái giám đâu. Kim Tiêu đâu muốn biến thành thái giám. Thái giám thì còn gì là Ngạn Kim Tiêu nữa. Giống như mấy con gà trống thiến, ục à ục ịch nhưng chẳng nên tích sự gì.


Đôi lưỡng quyền của Ngọc Lan ửng hồng, nàng lườm Kim Tiêu :


- Kim Tiêu đừng nói sàm nữa.


- Tại nàng nói Kim Tiêu mới nói chứ. Nàng không nói ta đâu có nói làm gì.


Ngọc Lan chỉ chiếc đôn đối diện :


- Ngồi xuống đi.


Kim Tiêu nặn nụ cười giả lả, rồi Ngọc Lan chiếc rượu ra hai chén. Nàng vừa chuốc rượu vừa nói :


- Bây giờ thì nói cho Ngọc Lan biết, vì sao Ngạn Kim Tiêu bỗng dưng trở thành thích khách của Đổng gia mà bị mọi người truy đuổi. Nếu ngươi là thích khách, thì người Kim Tiêu muốn lấy mạng là ai. Nói cho Ngọc Lan biết.


- Tại sao nàng cứ khăng khăng cho ta là thích khách.


- Đổng huynh không bao giờ vu oan cho người. Đổng đại ca và ngươi đâu có biết ngươi mà vu oan cho ngươi.


- Hây... có sự hiểu lầm thôi.


- Nếu đây là hiểu lầm, Kim Tiêu phải giải trình cho Ngọc Lan rõ. Nhất nhất không được ngoa ngôn với Ngọc Lan đó.


- Kim Tiêu thành thật với nàng mà. Nếu như nàng không giúp Ngạn Kim Tiêu, chẳng biết bây giờ ta đã như thế nào, chắc chắn không còn được ngồi đây đối ẩm với nàng.


Ngọc Lan lườm Kim Tiêu nhưng lại mỉm cười.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Lời nguyện cầu

Lời nguyện cầu

Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số

01-07-2016
"Sáng rồi, bà ngủ đi"

"Sáng rồi, bà ngủ đi"

Phát hiện đồng hồ báo thức đã hết pin, trời lại lạnh, anh không muốn ra ngoài mua

30-06-2016
Bài toán tình yêu

Bài toán tình yêu

Nhỏ thấy chưa, anh cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi

29-06-2016
Lá cuối năm

Lá cuối năm

Đời người cũng giống như chiếc lá. Mỗi năm Tết lại đến một lần. *** Đó là

23-06-2016
Hạnh phúc của em

Hạnh phúc của em

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

26-06-2016