Thế là cả bọn vội rời phòng, hoàng hậu cũng vậy. Họ đi rất xa vì cơn hắt hơi xổ mũi vẫn tiếp tục hoành hành. Trong phòng chỉ còn lại một mình thiên tử. Chính Lan và Thi Mạn lập tức lao qua khung cửa sổ vào trong.
bạn đang xem “Âu Dương Chính Lan - Ưu Đàm Hoa” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Sùng Trinh kinh hãi nhưng vì nghĩ mình sắp chết vì bệnh hoạn, nên không sợ hãi nữa. Ông giương mắt nhìn hai người áo đen chờ đợi. Thi Mạn chạy ra gài chặt cửa chính, đứng trấn giữ, còn Chính Lan phục xuống nói:
- Khải tấu thánh thượng! Thảo dân là người của quan bố chánh sứ ty Tích Giang Lâm Hưng, được lệnh mang thiên niên Hà Thủ Ô về đây dâng thiên tử.
Sùng Trinh mừng rỡ, gượng ngồi lên rồi hỏi:
- Lâm bố chánh là bằng hữu thâm giao của đại học sĩ Trương Nguyên Khải, sao tráng sĩ không giao kỳ trân cho Trương khanh đem vào cung?
Chính Lan buồn rầu đáp:
- Khải tấu thánh thượng! Thảo dân theo lời Lâm bố chánh, đến tìm Trương đại học sĩ. Nhưng tiếc rằng họ Trương đã biến mất và trong nhà toàn là tay chân của Ngụy Trung Hiền. Lão đã cho người giả làm Trương học sĩ, đoạt lấy bảo vật rồi.
Sùng Trinh đau đớn nói:
- Lão cẩu tặc kia quả là ác độc, phen này mạng trẫm khó vẹn toàn.
Chính Lan nghiêm giọng:
- Muôn tâu! Thảo dân và chuyết thê đều tinh thông y đạo, dẫu không có thiên niên Hà Thủ Ô cũng sẽ tận lực chữa trị cho long nhan.
Sùng Trinh như người rơi xuống nước với được phao, phấn khởi đáp:
- Hay lắm, các khanh vào được chốn này chắc đều là bậc kỳ nhân, dị sĩ. Trẫm xin phó thác sinh mạng cho hai khanh.
Chính Lan đứng lên, gọi Thi Mạn đến bên long sàng. Hai người thăm mạch, hỏi han bệnh nhân đủ điều. Sùng Trinh nhìn rõ gương mặt kiều diễm của Liễu Thi Mạn, thoáng giật mình. Ông không ngờ chốn giang hồ lại có một mỹ nhân như vậy. Thi Mạn cau mày bảo:
- Tướng công, thiếp cho rằng thánh thượng có triệu chứng trúng độc.
Nàng đến bên chiếc kỷ nhỏ cạnh giường, bưng chén thuốc chỉ còn ít cặn lên ngửi và nếm thử. Thi Mạn nở nụ cười đắc ý:
- Tướng công, trong chén thuốc này chứa một chất độc có tên là Bế Tâm Hoa Tinh. Đối phương đã cho thánh thượng uống mỗi ngày một lượng rất nhỏ, gây triệu chứng suy tim. Đủ trăm ngày thì tâm mạch bế tắc.
Sùng Trinh giận dữ thều thào:
- Không ngờ Từ thái y cũng là tay chân của Ngụy Trung Hiền.
Ông run rẩy hỏi lại:
- Thế hai khanh có giải được chất độc này không?
Thi Mạn mỉm cười:
- Với linh đan của dân phụ và Thái Chân khí công của chuyết phu thì chất độc kia cũng chẳng đáng gì.
Nàng lấy ra bảy viên thuốc màu xanh, trao cho bệnh nhân. Chính Lan vội rót nước. Sùng Trinh nhăn mặt, cố nuốt những viên thuốc đắng như hoàng liên kia. Thi Mạn bảo Chính Lan:
- Tướng công mau dùng chân khí trục hết chất độc ra.
Nàng bước đến khung cửa sổ phía sau vẫy Thiết Xuyên và Tố Bình. Hai người kia mau mắn lao vào, cùng Thi Mạn trấn giữ cửa trước. Sùng Trinh nhận ra Tố Bình xinh đẹp không thua gì Thi Mạn, hiếu kỳ hỏi Chính Lan:
- Họ là ai vậy?
Chàng cười đáp:
- Nam là bằng hữu, nữ là tiện nội.
Sùng Trinh vui vẻ nói:
- Sao khanh không hề khai danh tánh và giới thiệu họ với trẫm cho dễ xưng hô?
Chính Lan đành nói tên cả bọn. Hai khắc sau, chất độc đã bị luồng chân khí hùng mạnh của Chính Lan trục hết ra ngoài cơ thể. Y phục Sùng Trinh ướt đẫm và vô cùng hôi hám. Nhưng ông nghe toàn thân thư thái, hơi thở điều hòa, sức khỏe sung mãn, liền hoan hỷ phán:
- Ơn cứu tử, trẫm chẳng dám quên. Khanh muốn được phong vương, trẫm cũng sẵn sàng chuẩn tấu.
Chính Lan nghiêm giọng:
- Bọn thảo dân vì giang sơn và bách tính nên mới liều thân vào đây. Chỉ mong thánh thượng sớm bình phục, chấn chỉnh triều cương, bảo vệ được sơn hà và tạo phúc cho lê thứ. Thánh thượng làm được như vậy là đã đến đáp được chút công lao của bọn thảo dân rồi.
Sùng Trinh cảm kích phán:
- Trẫm vô cùng mến mộ lòng trung quân ái quốc của chư khanh, nhưng Ngụy Trung Hiền nắm binh quyền trong tay, lại có rất nhiều cao thủ võ lâm dưới trướng, trẫm muốn tiêu diệt lão cũng khó.
Chính Lan mỉm cười:
- Bọn thảo dân sẽ bắt Ngụy Trung Hiền về cho thánh thượng xử tội. Xin long nhan chuẩn bị lực lượng để trấn áp vây cánh của lão ta, nếu không sẽ chẳng kịp trở tay.
Sùng Trinh vui mừng khôn xiết, mở ngăn tủ long sàng, lấy ra mảnh ngọc bài, trao cho Chính Lan:
- Âu Dương hiền khanh hãy giữ kỹ Thiên Tử ngọc bài này để điều động cấm quân của Ngũ Thành Binh Mã Ty, họ là lực lượng trung thành với quả nhân.
Chính Lan miễn cưỡng nhận lấy và cáo từ. Bỗng Thi Mạn cười khúc khích:
- Tướng công, thiếp nghĩ đến đoạn đường trở ra mà ngán ngẩm. Bơi qua hào nước lẫn nữa chắc bọn thiếp chết cóng mất.
Sùng Trinh vội phán:
- Để trẫm bảo Trần công công đưa các khanh ra bằng cửa Thần Võ, hà tất phải khổ cực như vậy?
Chính Lan trầm giọng:
- Nếu thánh thượng tin rằng bọn cấm quân giữ được bí mật thì chẳng sao.
Sùng Trinh cười mát:
- Họ đều là con cháu họ Chu, một lòng trung thành với trẫm.
Ông bước ra cửa, cao giọng gọi:
- Trần khanh!
Mười người lúc nãy chạy đến, thấy thiên tử đã hoàn toàn khang kiện, họ sửng sốt không nói lên lời.
Sùng Trinh mỉm cười:
- Trẫm đã đỡ nhiều, các khanh đang cảm lạnh không nên vào phòng, chỉ mình Trần khanh là đủ rồi. Lát nữa trẫm sẽ gọi sau.
Chín người kia đã hết hắt hơi sổ mũi nhưng chẳng dám kháng chỉ, quay bước trở ra. Lát sau, Trần công công xuất hiện ở cửa Thần Võ phía bắc tử cấm thành.
Lão ta cao giọng:
- Thánh thượng giáng chỉ. Truyền cho các ngươi phải nhắm mắt lại, khi nào ta cho phép mới được mở ra.
Trần công công chăm sóc Sùng Trinh từ thuở lọt lòng nên trở thành người thân tín nhất. Lời lão nói ra chính là kim ngôn của thiên tử. Vì vậy hơn trăm tên cấm quân đều vội nhắm nghiền mắt lại, dù lòng vô cùng thắc mắc.
Nửa khắc sau, Trần công công mới nói:
- Thôi đủ rồi, hãy mở mắt ra và quên chuyện này đi, nếu còn muốn sống.
* * *
Sáng hôm sau, bọn Chính Lan đi ngược trở lại hướng nam, đem xe chở thuốc giấu trong rừng, rồi ra quan đạo chờ đợi. Đến trưa thì đoàn nhân mã của Phi Ưng tiêu cục đến nơi. Bảy người trở thành tiêu sư theo họ vào thành.
Cửa thành thường ngày chỉ có cấm quân, nhưng hôm nay lại thêm mấy chục tên cẩm y thị vệ. Chúng giương đôi mắt cú vọ, quan sát từng lữ khách, thỉnh thoảng chặn lại tra xét. Nhưng chúng quá quen với Phi Ưng tiêu cục nên không hạch hỏi gì. Qua khỏi Thiên đàn, bọn Chính Lan tách ra đi về mé tả.
Đây là khu vực sầm uất nhất Bắc Kinh, tập trung hầu hết những cơ sở kinh doanh đồ sộ. Đường đi lót đá bằng phẳng, rộng đến ba mươi bước chân, ngang dọc thẳng thớn như ô bàn cờ.
Dinh thự của Cửu Thiên Tuế nằm ở đây chứ không phải trong cung, dù Ngụy Trung Hiền là thái giám. Trong suốt sáu năm tại vị, Minh Quang Tông đã giao hết chính sự cho họ Ngụy. Vì vậy uy quyền của lão ta chẳng thua gì thiên tử. Ngụy Trung Hiền công khai sử dụng long xa và nghi trượng của hoàng đế mà chẳng ai dám nói gì trừ các bậc trung thần trong Đảng Đông Lâm.
Họ Ngụy thích được nịnh hót. Một hôm có kẻ gọi lão là Ngụy Thiên Tuế, lão rất hoan hỷ, trọng thưởng cho người ấy. Hoàng đế là Vạn Tuế, còn Trung Hiền là Cửu Thiên Tuế, quả là hợp tình hợp cảnh. Từ đó, lão bắt mọi người phải xưng hô như thế.
Quang Tông băng hà, Hy Tông lên ngôi được một năm thì chết. Em Hy Tông là Tư Tông kế vị tức là Sùng Trinh. Biết tân vương muốn diệt trừ mình, Ngụy Trung Hiền không dám ở lại trong cung, ra ngoài cung mua cơ ngơi thật lộng lẫy và đồ sộ. Từ nơi này, lão điều khiển ba cơ quan mật vụ là Đông Xưởng, Tây Xưởng và Nội Xưởng. Cao thủ của tam xưởng tuyển lựa từ hàng ngũ cẩm y thị vệ và giới hắc đạo võ lâm, bản lãnh rất cao cường.
Sùng Trinh yếu thế, nhất thời không làm gì được Ngụy Trung Hiền, nếu vọng động khó mà toàn mạng. Ngược lại họ Ngụy là thái giám nên chẳng thể nào cướp ngôi vua. Trong lịch sử Trung Hoa, bọn hoạn quan nhiều lần lũng đoạn triều chính nhưng chưa có kẻ nào dám lên ngôi hoàng đế. Thứ nhất là sẽ bị cả thiên hạ chống lại. Thứ hai, thái giám không thể có con thì truyền ngôi cho ai?
Nhắc lại, bọn Chính Lan được Hách Thiết Xuyên hướng dẫn vào khu vực có phủ đệ của Ngụy Trung Hiền để quan sát tình hình. Họ Hách ở Sơn Tây gần với Bắc Kinh, thường lui tới nên khá thông thuộc đường lối. Nhưng Ngụy phủ nằm dựa góc phía tây nam của nội thành, chiếm một vùng rộng đến vài chục mẫu, tường cao ba trượng, được canh gác nghiêm mật, thật khó mà vào được.
Vô Nhân Kiếm Khách thở dài nghĩ đến vấn đề khác:
- Phòng ốc, biệt viện hàng trăm gian thế kia, biết họ Ngụy ở đâu mà tìm?
Quả đúng vậy, có vào được cũng chỉ vô ích mà thôi. Bảy người vừa đi vừa quan sát chẳng dám dừng lại vị sợ bị nghi ngờ. Cả bọn tìm khách điếm hạng trung nghỉ ngơi, chờ đêm xuống.
Trong bữa cơm chiều Chính Lan nghiêm giọng:
- Ngụy phủ phòng vệ sum nghiêm, nhân thủ đông đảo, chúng ta có vào cũng chẳng ích gì. Đêm nay, chư vị ở ngoài, mình ta vào là đủ. Nếu ta thất bại mọi người hãy trở lại Nam Kinh dọn nhà đi nơi khác ẩn dật.
Thi Mạn biến sắc:
- Sao lúc trước tướng công đồng ý cho bọn thiếp cùng chung hoạn nạn?
Chính Lan mỉm cười:
- Trước đây, ta định chặn đường tấn công Ngụy Trung Hiền khi lão rời phủ đệ vào triều dự chầu sáng. Nhưng nay Sùng Trinh hoàng đế cho biết họ Ngụy cáo ốm, đã lâu không vào cung nữa. Giết hổ tại hang chẳng dễ dàng gì, một mình ta còn có cơ hội thoát thân hơn.
Tố Bình nháy Thi Mạn rồi thản nhiên nói:
- Tướng công dạy rất phải, bọn thiếp xin tuân mệnh.
Thiết Xuyên trầm giọng:
- Giết Ngụy Trung Hiền thì công tử khó mà thoát ra được. Chi bằng bắt sống lão làm mộc che thân thì tốt hơn.
Chính Lan biết gã lo lắng cho mình. Chàng cảm động đáp:
- Hay lắm, tại hạ sẽ xách cổ Ngụy Trung Hiền chạy thẳng vào Tử Cấm Thành, giao cho thiên tử.
Bàn bạc một hồi lâu, cả bọn mới về phòng nghỉ ngơi. Theo thói quen, Chính Lan ngồi điều tức một lúc. Từ ngày rời miếu Thần Hổ đến nay, chàng không có dịp tọa công. Nay đã đến lúc sinh tử, chàng phải kiểm tra kinh mạch lần cuối để bước vào cuộc chiến. Dược lực của món Thất Xà Hà Thủ Ô hoàn toàn dung hoá, chân khí vô cùng sung mãn, cuồn cuộn từ đan điền tỏa đi khắp nơi.
Chính Lan thấy vậy, thử đưa nội lực đi theo đường lối khẩu quyết lớp thứ tám của Thái Chân tâm pháp. Chàng kinh ngạc nhận ra mình hoàn thành rất dễ dàng, liền luyện ngay sang lớp thứ chín. Hai khắc sau, quanh thân Chính Lan tỏa ra màn sương mỏng màu xanh biếc, và từ mũi chàng, hai luồng khí bắn ra dài hơn gang, rồi lại thu vào.
Thi Mạn, Tố Bình mừng rỡ ôm nhau nhưng chẳng dám gây tiếng động. Lát sau, Chính Lan xả công, nghiêm giọng hỏi họ:
- Phải chăng hai nàng đã cho ta uống nhánh thiên niên Hà Thủ Ô?
Thiên Tử khỏi bệnh, kỳ trân xem như bị Ngụy Trung Hiền đoạt mất, hai nàng chẳng cần phải dấu giếm nữa.
Tố Bình mỉm cười đáp:
Chương trước | Chương sau