Disneyland 1972 Love the old s
Ảo ma bộ pháp - Trần Thanh Vân

Ảo ma bộ pháp - Trần Thanh Vân


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 34
5 sao 5 / 5 ( 38 đánh giá )

Ảo ma bộ pháp - Trần Thanh Vân - Chương 29 - Long tranh - Hổ đấu - Đạo ma tranh cường

↓↓

Hô hố cười, lão nhăn nhở nói :

bạn đang xem “Ảo ma bộ pháp - Trần Thanh Vân” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Xuẩn tiểu tử! Ta dại gì mà phải làm thế chứ? Như thế này lại không hơn à? Khà khà....


Đánh cũng dở mà không đánh thì cơn tức giận này không có chỗ phát ra, cũng dở. Người Cao Nhẫn như hừng hực lửa, Cao Nhẫn phải chửi lên :


- Thật là đê tiện! Bỉ ổi! Lại dùng chính con mình làm thuẫn để che thân mình!


Khuôn mặt lão Quân chủ tái xám, lão nói :


- Tiểu tử, ngươi không hơn được ta đâu, đừng giở giọng khinh mạn đối với ta, nếu không phải trên tay ngươi là một lợi khí sắc bén, ngươi còn sống được đến bây giờ à?


Đáp ứng ngay, Cao Nhẫn đút tiểu đao vào bọc :


- Nào! Đến đây! Với đôi nhục chưởng này, ta hầu tiếp lão vài trăm chiêu! Nào! Ra tay đi!


Lắc đầu, lão vừa cười vừa nói :


- Ta đã sống đến từng tuổi này, há dễ lại mắc lừa một đứa con nít là ngươi sao?


- Lão nói vậy là sao?


- Ngươi đối chưởng với ta, đến khi túng cùng, ngươi lại dùng lợi khí để bức bách ta. Đến lúc đó, ta còn nói được sao? Ha ha... ta không phải là tên ngố đâu. Ngươi đừng mong lừa gạt được ta!


Thấy lão cứ mồm năm miệng mười, trong khi thanh tiểu đao của lão cứ chong chong vào cổ Nam Cung Ngọc. Để giải quyết chóng vánh, Cao Nhẫn hỏi :


- Chứ lão muốn ta phải làm sao đây?


Mắt lóe sáng xảo quyệt, lão hồ ly mới nói :


- Đấy là ngươi hỏi ta đấy nhé. Đừng có bảo là ta buộc ngươi.


- Lão muốn gì thì nói nhanh đi nào! - Cao Nhẫn cấp bách nói.


Lừa được Cao Nhẫn vào tròng, lão Quân chủ đắc ý :


- Được! Thế này nhé. Ngươi và ta hoán đổi võ khí với nhau, rồi hai ta đánh tiếp, thế nào?


Chưa kịp đáp, Cao Nhẫn đã nghe Võ Lâm Thần Toán đứng ngoài nhắc :


- Tiểu đệ! Đừng mắc bẩy lão!


Lão Quân chủ cũng nghe, nhưng lão vẫn đứng yên chăm chăm nhìn Cao Nhẫn. Thấy Cao Nhẫn lộ vẻ bất quyết, chích ngọn tiểu đao vào cổ Namù Cung Ngọc, lão hỏi :


- Thế nào? Quyết định nhanh lên. Ta không đợi được nữa đâu!


Cao Nhẫn suy tính :


- Có lợi khí sắc bén cũng có lợi, nhưng không thể bỏ mặc Nam Cung Ngọc được. Hơn nữa, kiếm pháp của mình đây, sử bằng trường kiếm, uy lực sẽ lại tăng hơn nhiều! Trao cho lão cũng được, nhưng mà...


Chợt thấy hành động của lão và lời hối thúc của lão, bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của Võ Lâm Thần Toán, Cao Nhẫn nói :


- Được, ta không cần phải đổi với thanh tiểu đao của lão, mà ta chỉ đổi với...


Mừng rỡ, lão Quân chủ hỏi nhanh :


- Sao, ngươi muốn đổi với võ khí nào của ta?


Lắc đầu, Cao Nhẫn đáp :


- Ta không cần bất kỳ võ khí nào của lão! Nếu lão đã hỏi thì ta nói vậy, ta chỉ đổi thanh tiểu đao của ta với con gái lão. Lão trao con gái lão cho ta, ta trao tiểu đao của ta cho lão!


Lão phải cố hết sức mới nén được nổi vui mừng của lão, lão gật đầu, đáp ứng ngay yêu cầu của Cao Nhẫn :


- Được! Ta chấp thuận! Nào ném qua đây cho ta!


Đến lượt Cao Nhẫn cười, cười xong, Cao Nhẫn nói :


- Lão cho ta là trẻ lên ba chăng? Đưa cho lão, lão không buông tha cho con lão thì ta làm sao đây? Không được đâu lão già giả dối kia!


Luống cuống, lão nói ngay :


- Thế thì ngươi muốn ta phải làm sao đây?


Gật đầu, Cao Nhẫn trả miếng :


- Trao con gái lão cho ta, ta sẽ ném tiểu đao qua.


Tay lão đã muốn đẩy ngay Nam Cung Ngọc qua, nhưng lão chợt nghĩ lại, lão nói :


- Nếu ngươi nuốt lời, không ném qua thì sao?


Cao Nhẫn bật cười lên, xong nói :


- Lão suốt đời giả dối, lọc lừa! Lão nghĩ ai cũng lừa lọc, dối gạt như lão sao?


Bán tín, bán nghi, nửa tin, nửa ngờ, lúng túng, lão nói :


- Ta... ta làm sao... làm sao tin được ngươi?


Châm biếm nhìn lão, Cao Nhẫn chỉ nhếch miệng cười, không đáp.


Túng thế, lão nói :


- Thôi được, ta tính thế này, từ chỗ ta lại ngươi chừng hai trương. Ta buông con ta ra, nó sẽ đi lại phía ngươi, được chừng một trượng, ngươi sẽ ném tiểu đao cho ta, thế nào? Vậy được chứ?


Tin người thì phải tin, nhưng đề phòng vẫn phải đề phòng, Cao Nhẫn gật đầu đáp :


- Lão không được giỡ trò, bằng không ta quyết không tha mạng lão đâu.


Gật đầu, không ra đáp ứng, lão nói thêm :


- Ta bắt đầu đây! Tiểu tử hãy chuẩn bị ném tiểu đao qua nhé!


Tả thủ lão từ từ buông ra, sau khi đã giải trọng huyệt bị cầm chế, hữu thủ của lão dần dần hạ xuống và Nam Cung Ngọc từ từ đi về phía Cao Nhẫn.


Một bước. Hai bước. Nửa trượng. Bảy thước. Tám thước. Chín thước.


Vừa đúng một trượng, lão Quân chủ thét :


- Ném!


Miệng lão thét lên, hữu thủ lão cũng vung lên. Cao Nhẫn nghe tiếng thét của lão đồng lúc với tiếng thét thất thanh của Võ Lâm Thần Toán :


- Coi chừng!


Cao Nhẫn không biết coi chừng là phải coi chừng gì? Nhưng để chắc ăn hơn, Cao Nhẫn ném tiểu đao chếch về phía tả của lão Quân chủ, xa cách lão cũng trên một trượng. Đoạn Cao Nhẫn bước nhanh đến định đón Nam Cung Ngọc thì chỉ kịp đỡ Nam Cung Ngọc trong vòng tay vì Nam Cung Ngọc đã khuỵu người xuống, không hơn mốc một trượng là mấy bước. Miệng mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh nào!


Đỡ Nam Cung Ngọc lên, Cao Nhẫn nhìn thấy vùng ngực của Nam Cung Ngọc đang rịn ra một giòng máu đỏ tươi. Nhìn nơi xuất phát ra giòng máu đó, Cao Nhẫn giận đến sôi gan vì đã kịp thấy giòng máu chảy ra từ một thanh tiểu đao.


Thanh tiểu đao của lão Quân chủ, khi lão hô 'ném' là vung tay ném thanh tiều đao cắm phập vào lưng Nam Cung Ngọc. Lão quyết giết con lão! Lão đang tâm xuống tay với chính giọt máu của lão! Lão...


Lão đang cười khanh khách. Đôi tay mân mê nắm tiểu đao. Đôi mắt, đôi mắt tham vọng đang bừng sáng. Lão đang thỏa mãn.


Diễn biến sự việc từ nãy đến giờ, quần hùng đều đã thấy rõ, nghe rõ.


Người bất đồng với lão càng căm ghét lão hơn. Người mù quáng theo lão, tin ở vẻ ngoài của lão bây giờ họ lại hối hận, hối hận vì đã có mắt mà như mù, có tai mà như điếc. Hối hận vì trước đây đã không nghe lời cảnh tỉnh của Cao Nhẫn, không nghe sự cảnh cáo của Cao Nhẫn.


Chỉ có một số ít người, rất ít, thì lại như trơ trơ trước lời nói của lão Quân chủ, trước lời chế nhạo, mạt sát của Cao Nhẫn, và họ càng thêm thích thú trước hành động của lão, trước việc lão giết người, giết chết chính con gái của lão.


Tình hình như thế này, lão Quân chủ cớ gì lại thỏa mãn? Dã tâm của lão đã lộ ra, khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của lão đã bị lột trần ra, thỏa mãn là thỏa mãn làm sao chứ?


Cao Nhẫn không nhận ra được tình hình này! Không nghe được giọng cười của lão, không thấy được ánh mắt đầy tham vọng, thèm thuồng của lão, mà Cao Nhẫn chỉ còn nhìn thấy máu. Toàn là máu! Máu từ thất khếu của nhũ mẫu rỉ ra! Máu từ ngũ tạng lục phủ của Minh huynh trào ra! Máu từ vết thương giữa bụng của Võ Lâm Thần Khất chảy ra!


Máu từ ngực của Nam Cung Ngọc rịn ra!


Lúc này Cao Nhẫn chỉ muốn thấy máu, máu của đối phương, máu của kẻ thù, máu của chính lão Quân chủ. Lão Quân chủ... lão đâu rồi...


- Lão đâu rồi!


Cao Nhẫn bật thét lớn, mọi người đều giật mình, lão Quân chủ cũng giật mình mà ngưng cười, đôi mắt ngừng cái nhìn đầy tham vọng. Bây giờ lão nhìn Cao Nhẫn mà kinh ngạc, mà thương hại.


Vì thương hại, lão lên tiếng nói :


- Tiểu tử ngốc, ta đây, ta đang đứng đây, bây giờ ngươi còn làm gì được ta, mọi người làm gì được ta, võ lâm làm gì được ta! Ha ha ha...


Mọi người giờ đây hết giận mình, họ lại ngơ ngác, ngơ ngác đến ngỡ ngàng. Họ ngơ ngác nhìn lão Quân chủ. Lão đã phát cuồng rồi sao?


Sao lão lại nói "võ lâm không làm gì được lão?" Vậy là sao? Cao Nhẫn cũng ngỡ ngàng nhìn lão, cũng ngơ ngác tự hỏi điều mà mọi người đang tự hỏi.


Dứt tràng cười, lão lại nói :


- Tiểu tử, ngươi có biết không, ước vọng của ta nay đã nhờ ngươi mà đạt được. Ngươi nói sao đây? Ta... ta thật thương hại cho ngươi! Cao vọng của ta, từ khi có ngươi, ta cứ ngỡ rằng cao vọng của ta sẽ là ảo vọng. Nào ngờ, giờ đây ngươi đã chấp cánh cho ta, cho mộng ước của ta bay cao, bay cao vút tận trời xanh. Vậy thử hỏi ta không thương hại ngươi sao được?


Vậy là lão không cuồng! Lão vẫn tỉnh, nhưng lời của lão nói sao khó hiểu! Sao lại chấp cánh cho lão? Chấp là chấp làm sao?


Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Cao Nhẫn, lão lại bật cười lên lão nói :


- Ngươi không hiểu? Chẳng trách nào thần vật trong tay ngươi, ngươi lại không biết sử dụng, ta bảo ngươi là tiểu tử ngốc quả là không sai! Ha ha....! Giờ đây, giờ đây ta là tay đại cao thủ. Ha ha ha... Võ lâm bây giờ trong lòng bàn tay ta. Ta muốn ai chết thì ngươi đó chết, ta muốn người đó sống là kẻ đó được sống. Ngươi hiểu chưa? Bây giờ ngươi hiểu chưa? Ha ha ha...


Cao Nhẫn đặt Nam Cung Ngọc xuống, nàng đã chết mà không một lời trối lại, nhưng Cao Nhẫn nhìn ánh mắt nàng, đọc được lời nàng muốn nói: "Báo thù".


Cao Nhẫn vuốt mắt nàng, thầm nói: "Nam Cung Ngọc cô nương hãy an nghỉ, tại hạ nhất định sẽ báo thù!"


Cao Nhẫn đứng dậy, không nhiều lời, nói với lão Quân chủ :


- Lão đã đạt được điều lão muốn, vậy thì mời!


Nhặt một thanh trường kiếm của một người nào đó để gần bên, Cao Nhẫn đứng yên. Chân đã lập bộ, tay đã cần trường kiếm, nội lực đã vận lên khắp toàn thân, ý chí đã sẵn sàng. Cao Nhẫn đợi.


Đưa mắt nhìn vị thế của Cao Nhẫn, lão Quân chủ gật đầu khen :


- Giỏi, giỏi lắm! Đúng là một bậc tài hoa tuyệt thế! Rất tiếc, rất tiếc người tài hoa thường vắn số. Được, ngươi chuẩn bị đi nhé, xem thần đao Tử Quang đây!


Hai tay lão lại chắp vào nhau, tiểu đao mà lão gọi là thần đao Tử Quang nằm giữa hai bàn tay, mắt lão khép hờ và hay tay lão vụt vung ra. Đã hiểu được cử chỉ này của lão, Cao Nhẫn không đợi lâu, trường kiếm tức thì vũ lộng, Đệ nhất thức Hàng Tà đã phát ra, lao nhanh về phía lão Quân chủ.


Không như những lần trước đón, lần này lão vẫn đứng yên, lão không có hành động nào chứng tỏ lão sẵn sàng đối chiêu với Cao Nhẫn! Lão vẫn an tường, thản nhiên.


Và lúc này, kiếm chiêu của Cao Nhẫn đã bị thần đao Tử Quang chận lại, biết thần đao Tử Quang cực kỳ sắc bén, Cao Nhẫn tránh ngay, không để trường kiếm của mình chạm vào thần đao.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Rồi mây sẽ bay qua

Rồi mây sẽ bay qua

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Mây bay

25-06-2016
Tuổi thơ tôi

Tuổi thơ tôi

Tuổi thơ tôi là thế đấy! Thèm lắm được một lần quay trở lại tuổi

29-06-2016
Tôi và những giấc mơ

Tôi và những giấc mơ

"Tôi là người có thể thâm nhập vào giấc mơ người khác. Và bạn biết đấy, mộng

24-06-2016
Vết sẹo cuộc đời

Vết sẹo cuộc đời

Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn

23-06-2016
Son môi đắng

Son môi đắng

"Rằng em không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người, vì em cũng đang lạc

24-06-2016
Cô Tư

Cô Tư

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin

24-06-2016
Hóa đơn

Hóa đơn

Ngày kia Peter nghĩ : mình cũng viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những

01-07-2016