- Ta nhận làm gì? Hừ, ngươi không muốn giết người, lại không muốn tha người, bắt bọn gian tặc xấu xa này lại không có cách nào sai sử ngươi gọi ta ba tiếng "Hảo tỷ tỷ" ta sẽ dạy ngươi một cách.
bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Chu Bá Thông cả mừng liên tiếp kêu ba tiếng: "Hảo tỷ tỷ", mỗi tiếng lại vái một vái. Hoàng Dung bĩu môi cười một cái, chỉ Bành Liên Hổ nói:
- Ngươi mò trên người y xem.
Chu Bá Thông theo lời lục soát lấy trong người Bành Liên Hổ ra một cái nhẫn độc châm, hai bình thuốc giải. Hoàng Dung nói:
- Y từng dùng cái đó đâm sư điệt Mã Ngọc của ngươi, ngươi châm lên người họ mấy cái đi.
Bọn Bành Liên Hổ nghe thấy rất rõ, sợ tới mức hồn bất phụ thể, khổ nỗi huyệt đạo đã bị điểm không động đậy gì được, chỉ thấy trên người liên tiếp đau nhói, ai cũng đã bị Chu Bá Thông châm cho mấy cái. Hoàng Dung nói:
- Thuốc giải trong tay ngươi, ngươi bảo họ làm chuyện gì xem họ có dám chống lại hay không?
Chu Bá Thông cả mừng, nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, cọ trên người ra rất nhiều cáu ghét, trút thuốc giải vào đó vê thành viên tròn, đưa Khưu Xử Cơ nói:
- Ngươi áp giải bốn thằng giặc xấu xa này xuống cung Trùng Dương núi Chung Nam giam cấm hai mươi năm. Nếu trên đường mà chúng ngoan ngoãn thì cho mỗi đứa uống một viên linh đan diệu dược của ta, nếu không thì cứ để cho chúng bị chất độc phát tác, cái đó gọi là mình làm mình chịu, không cần nhân từ.
Khưu Xử Cơ khom người vâng dạ. Hoàng Dung cười nói:
- Lão Ngoan đồng, mấy câu mới rồi của ngươi nói rất hợp tình hợp lý, một năm không gặp nhau, ngươi đã tiến bộ rất nhiều.
Chu Bá Thông vô cùng đắc ý, giải huyệt cho bọn Bành Liên Hổ, nói:
- Các ngươi tới cung Trùng Dương ở yên hai mươi năm ở đó cho ta, nếu thành thật sửa lỗi thì sau này còn có thể làm được người tốt, nếu không chịu học cho tốt, hừ hừ, các Đạo gia phái Toàn Chân ta ai cũng là tay lão thủ giết người không chớp mắt, lóc thịt chẳng cau mày, sẽ biến bốn thằng gian tặc xấu xa các ngươi thành thịt băm, mọi người chia nhau ăn, xem các ngươi còn tác quái được nữa không?
Bọn Bành Liên Hổ đâu dám nói nhiều, luôn miệng vâng dạ. Khưu Xử Cơ nhịn cười, hướng Chu Thông vái lạy từ biệt, cầm kiếm áp giải bốn người xuống núi.
Hoàng Dung cười nói:
- Lão Ngoan đồng, ngươi học cách giáo huấn kẻ khác lúc nào vậy? Khúc đầu nói nghe còn có lý, tới đoạn sau càng nói lại càng chẳng ra lời lẽ gì nữa.
Chu Bá Thông ngẩng lên trời cười lớn, chợt thấy trên đỉnh núi cao bên trái có ánh sáng trắng chớp lên, rõ ràng là ánh binh khí lớn lên dưới nắng, kêu lên:
- Ủa, lại là cái gì thế này?
Quách Hoàng hai người cùng ngẩng đầu thì đã không thấy ánh sáng đâu nữa. Chu Bá Thông chỉ sợ Hoàng Dung hỏi y về việc Cừu Thiên Nhận, bèn nói:
- Ta đi xem thử.
Rồi sãi chân như bay, vọt lên đỉnh núi.
Quách Hoàng hai người đều đầy bụng có lời muốn nói, lúc ấy tìm vào một sơn động, kể chuyện từ khi chia tay đến nay. Lần ấy nói chuyện đến lúc mặt trời lặn xuống núi, vẫn còn chưa hết. Quách Tĩnh mang lương khô trong túi ra, chia cho Hoàng Dung cùng ăn.
Nàng vừa ăn vừa cười, nói:
- Lão tặc Âu Dương Phong ép ta dạy Cửu âm chân kinh cho y, thiên kinh văn của ngươi viết thì lại đảo lộn lên xuống, ta giải thích bừa cho y một trận, y tưởng là thật, đã khổ luyện mấy tháng rồi. Ta nói công phu thượng thặng này phải chổng ngược đầu mà luyện, y quả nhiên đầu dưới chân trên luyện công, cố gắng vận khí cho kinh mạch trong cơ thể nghịch hành. Bản lĩnh của lão xấu xa này quả thật không kém, đã luyện được bốn kinh Âm duy, Dương duy, Âm kiều, Dương kiều nghịch hành như ý. Nếu kinh mạch toàn thân y đều nghịch hành, không biết sẽ biến ra thành cái gì nữa?
Nói tới đó cười khúc khích. Quách Tĩnh cũng cười nói:
- Chẳng trách gì ta thấy y trồng cây chuối đi trên đường, công phu này quả thật không dễ luyện.
Hoàng Dung nói:
- Ngươi tới Hoa sơn, chắc muốn tranh danh hiệu Thiên hạ đệ nhất võ công phải không?
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, tại sao cô lại trêu ghẹo ta như thế? Ta là muốn thỉnh giáo Chu đại ca một cách để quên hết võ công mình đã học được.
Lúc ấy bèn nói lại những điều mình suy nghĩ trong thời gian vừa qua.
Hoàng Dung nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
- Ờ, quên được cũng tốt.
Võ công chúng ta càng luyện càng giỏi, nhưng trong lòng thì càng không sung sướng, lại không bằng lúc trẻ con không biết gì, không lo không nghĩ.
Nàng nào nghĩ tới một người lớn lên thì có rất nhiều điều phiền não, có rất nhiều điều buồn khổ, không có hên quan gì tới việc võ công cao hay thấp. Nàng lại nói:
- Nghe Âu Dương Phong nói ngày mai đã tới kỳ luận kiếm trên Hoa sơn, cha ta nhất định sẽ lên núi, ngươi đã không muốn giành danh hiệu Thiên hạ đệ nhất thì chúng ta nên nghĩ một cách giúp cha ta độc quán quần hùng.
Quách Tĩnh nói:
- Dung nhi, không phải ta không nghe lời cô, nhưng ta nghĩ Hồng ân sư làm người quả thật hơn cha cô nhiều.
Hoàng Dung vốn đang ngồi cạnh y, nghe y nói cha mình không tốt, tức giận đẩy y ra. Quách Tĩnh ngẩn người, Hoàng Dung chợt cười nói:
- Ờ, ờ, Hồng ân sư đối xử với chúng ta vốn cũng không xấu. Vậy thì thôi, chúng ta giúp cả hai người, được không?
Quách Tĩnh nói:
- Cha cô và Hồng ân sư đều là bậc quân tử quang minh lỗi lạc, nếu biết chúng ta ngấm ngầm bày cách giúp đỡ, nhất định sẽ không thích.
Hoàng Dung nói:
- Được rồi, ta có ý giở trò, là kẻ tiểu nhân gian ác phải không?
Nói xong sa sầm mặt. Quách Tĩnh nói:
- Bậy quá, ta ngu ngốc như thế, ăn nói lỡ lời, lại khiến cô tức giận.
Bất giác trên mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Hoàng Dung phá ra cười, nói:
- Sau này ta không biết phải tức giận ngươi bao nhiêu nữa.
Quách Tĩnh không hiểu, gãi đầu ngơ ngác nhìn nàng. Hoàng Dung nói:
- Nếu quả thật ngươi không bỏ rơi ta nữa, hai chúng ta về sau cứ ở chung với nhau. Ta đang nghĩ không ra là ngươi sẽ nói thêm bao nhiêu câu ngốc nghếch nữa.
Quách Tĩnh cả mừng, nắm chặt tay nàng luôn miệng nói:
- Tại sao ta lại bỏ cô chứ? Tại sao ta làm như thế chứ?
Hoàng Dung nói:
- Công chúa nhà người ta không cần ngươi, tự nhiên ngươi chỉ còn cách phải đối xử tốt với con nha đầu khốn cùng này thôi.
Quách Tĩnh bị câu nói của Hoàng Dung khơi gợi tâm sự, nhớ tới việc mẹ chết thảm trên đại mạc, buồn rầu không nói gì. Lúc ấy trăng non vừa lên, ánh bạc như nước, chiếu xuống hai người. Hoàng Dung thấy mặt y có vẻ khác lạ, biết mình đã lỡ lời vội nói qua chuyện khác:
- Tĩnh ca ca, chuyện cũ đừng ai nhắc tới nữa. Ta ở cùng với ngươi một chỗ, trong lòng rất vui mừng. Ta cho ngươi hôn một cái được không?
Quách Tĩnh đỏ bừng mặt, lại không dám hôn nàng. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cười, tự biết không hay, lại đổi qua chuyện khác, nói:
- Ngươi nói sáng mai luận kiếm thì ai sẽ thắng?
Quách Tĩnh nói:
- Chuyện đó thật rất khó nói, không biết Nhất Đăng đại sư có tới không?
Hoàng Dung nói:
- Đại sư xuất gia lánh đời không tranh giành với người, quyết không giành giật cái hư danh này đâu.
Quách Tĩnh gật đầu nói:
- Ta cũng nghĩ thế. Cha cô, Hồng ân sư, Chu đại ca, Cừu Thiên Nhận, Âu Dương Phong năm người ai cũng có tài riêng, nhưng không biết Hồng ân sư đã khỏe hẳn chưa? Võ công có được như xưa không?
Nói tới đó cảm thấy lo lắng. Hoàng Dung nói:
- Theo lẽ mà nói vốn là Lão Ngoan đồng võ công cao cường nhất, nhưng nếu y không dùng công phu Cửu âm chân kinh thì lại không bằng bốn người kia.
Hai người trò chuyện, Hoàng Dung dần thấy mệt mỏi, dựa vào lòng Quách Tĩnh ngủ thiếp đi. Quách Tĩnh cũng đang thiu thiu, chợt nghe bước chân vang lên, hai bóng đen một trước một sau từ sau núi chạy mau ra.
Hai người này y phục rít gió, chạy rất mau lẹ, nhìn thân hình bộ pháp thì người chạy trước là Lão Ngoan đồng Chu Bá Thông, người đuổi sau là Cừu Thiên Nhận.
Quách Tĩnh không biết Cừu Thiên Nhận dùng rắn độc uy hiếp thủ thắng, không kìm được ngạc nhiên, nghĩ thầm lúc ở Tây Vực Cừu Thiên Nhận đã bị Chu đại ca đuổi chạy bán sống bán chết, tại sao bây giờ tình thế lại đảo ngược. Bèn khẽ lay Hoàng Dung, nói khẽ vào tai nàng:
- Cô xem kìa!
Hoàng Dung ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng chỉ thấy Chu Bá Thông lách đông lòn tây, thủy chung không dám đứng lại, nghe y kêu lên:
- Lão tặc họ Cừu kia, ở đây ta có mai phục người bắt rắn giúp đỡ, ngươi còn không chạy mau đi!
Cừu Thiên Nhận cười nói:
- Ngươi cho ta là đứa trẻ con ba tuổi à?
Chu Bá Thông kêu lớn:
- Quách huynh đệ, Hoàng cô nương mau ra giúp ta.
Quách Tĩnh đang định nhảy ra, Hoàng Dung đã dựa vào lòng y, hạ giọng nói:
- Đừng động đậy!
Chu Bá Thông chạy quanh mấy vòng, không thấy Quách Hoàng hai người ra, kêu lên:
- Tiểu tử thối tha, nha đầu quỷ quyệt, các ngươi mà còn không ra, thì ta sẽ chửi mười tám đời tổ tông các ngươi đấy.
Hoàng Dung đứng lên cười nói:
- Ta cứ không ra, ngươi có bản lĩnh cứ chửi.
Chu Bá Thông thấy Cừu Thiên Nhận mỗi tay cầm một con rắn độc ngẩng đầu thè lưỡi phun phì phì, sợ tới mức nhũn chân ra, vội cầu khẩn.
- Hoàng cô nương, ra mau đi, ra mau đi, để ta chửi mười tám đời tổ tông của ta được không?
Cừu Thiên Nhận thấy Quách Hoàng hai người đứng một bên, trong lòng ngấm ngầm hoảng sợ, nghĩ thầm phải nhân cơ hội bỏ chạy cho sớm, nếu không ba người giáp công thì mình quyết không thể thoát thân, đến giờ Ngọ ngày mai đơn đả độc đấu tranh hùng quyết thắng thì không sợ gì họ. Lúc ấy hai chân điểm một cái, sấn mau lên, nhấc hai con rắn độc dí vào mặt Chu Bá Thông.
Chu Bá Thông vội vung tay áo đỡ, né qua một bên, đột nhiên trên đỉnh đầu có một tiếng động khẽ chỉ thấy trên cổ mát lạnh, một con vật sống đã từ cổ áo rơi xuống lưng, giãy giụa trong lưng, vừa trơn vừa mềm. Lần này thì y sợ tới mức hồn phi phách tán, kêu lớn:
- Chết ta rồi, chết ta rồi?
Lại không dám đưa tay lôi rắn độc trong áo ra, chỉ chạy nhảy cuống cuồng, chợt thấy dường như con rắn đã cắn vào lưng mình một cái, nghĩ thầm phen này không sao sống được nữa, toàn thân cứng đờ, ngã huỵch xuống đất. Quách Hoàng hai người cả kinh, nhất tề phi thân tới cứu.
Cừu Thiên Nhận thấy Chu Bá Thông đột nhiên thảm hại không sao chịu nổi vô cùng ngạc nhiên, đang định tìm đường xuống núi, chợt thấy trong rặng cây dày có một bóng đen phóng ra, cười nhạt nói:
Chương trước | Chương sau