Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 45 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 54 - Một điểm thông

↓↓

Cuộc ly tán giữa họ sắp sửa thành hình và chẳng biết ai sẽ vào bụng cá trước?

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hồ Bất Sầu là con người trầm tĩnh nhất trong bọn cũng phải biến sắc mặt.Y trầm giọng hỏi bâng quơ:


- Tại sao thế này? Tại sao?


Còn ai biết tại sao?


Bè đi biển dây đứt, thân gỗ rời rã, đương nhiên là do áp lực của những lượn sóng to giập nhồi, chứ còn tại sao nữa?


Nhưng Già Tinh đại sư nhắm mất lại, lạnh lùng đáp:


- Tại ta đấy! Ta chặt đứt dây!


Thủy Thiên Cơ túm lấy lão lên hét lớn:


- Ngươi điên phải không? Ngươi chán sống rồi phải không?


Già Tinh đại sư gật đầu:


- Ta bất cần sanh mạng nữa!


Vạn lão phu nhân run run giọng:


- Ngươi sợ ta không trao giải dược cho ngươi phải không? Cho nên, ngươi đinh ninh là phải chết rồi hành động điên cuồng như vậy phải không?


Già Tinh đại sư buông gọn:


- Ừ!


Vạn lão phu nhân kêu lên:


- Trời! Ta lừa ngươi, gạt ngươi chứ nào phải là chuyện thật? Loại Ô mai đó ta ăn hằng ngày, ta ăn hàng chục hàng trăm, làm gì có độc mà ngươi sợ quá đỗi như thế chứ?


Già Tinh đại sư lạnh lùng:


- Có độc cũng chẳng sao, không độc cũng thế thôi!


Vạn lão phu nhân hấp tấp hỏi:


- Vậy tại sao ngươi hành động như thế?


Già Tinh đại sư vụt mở mắt ra, nhìn trừng chiếc bao chứa dựng những bí kíp của Tử Y Hầu. Ánh mắt của lão sáng rực.


Lão buông từng tiếng một:


- Ta không làm chủ những vật đó, thì những vật đó phải theo ta về đáy biển sâu?


Vạn lão phu nhân run cả tay, cả chân, hét lên:


- Điên! Điên... Ngươi điên mất rồi!


Hồ Bất Sầu quát lớn:


- Tất cả giữ sự yên tịnh. Chúng ta sẽ...


Già Tinh đại sư bật cười cuồng dại:


- Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu ! Giữ sự bình tịnh để làm gì? Ngươi học hết võ công của Tử Y Hầu để làm gì? Để làm gì chứ? Hồ Bất Sầu!


Lão rít lên:


- Để theo ta, nằm yên dưới lòng biển lạnh?


Bỗng lão đứng lên nhào tới Hồ Bất Sầu.


Hồ Bất Sầu đánh ra một chưởng chặt hai cánh tay của đại sư.


Già Tinh đại sư rút tay về, rồi chụp tới như độc xà táp chuột, Hồ Bất Sầu cũng biến chiêu đánh vào mạch môn của lão.


Trong phút giây, song phương trao đổi bảy tám chiêu, chiêu nào cũng độc cũng nhanh.


Thủy Thiên Cơ và Vạn lão phu nhân kinh hãi đến xanh mặt. Họ như quên cái chết đến nơi, theo dõi cuộc đấu qua từng chiêu một.


Qua một lúc lâu, Hồ Bất Sầu chẳng gây thương tổn gì được cho Già Tinh đại sư mà đại sư cũng chẳng làm chi nổi Hồ Bất Sầu.


Đội nhiên có tiếng rắc rắc, bựt vang lên.


Chiếc bè rã thành bốn năm phần. Thủy Thiên Cơ kêu lên thất thanh:


- Hồ Bất Sầu!


Sóng biển tràn tới cuốn nàng đị..


Trong lúc dở nổi dở chìm, nàng mường tượng nghe tiếng gọi:


- Thủy Thiên Cơ..... Tiếng gọi đó hòa với tiếng sóng vỗ ầm ầm cùng tiếng cười cuồng dại của Già Tinh đại sư.


Thủy Thiên Cơ cố vùng vẫy, cố lướt mình qua sóng, tiến đến chỗ tiếng gọi phát ra, nhưng làm sao nhận định phương hướng chính xác trong trường hợp đó.


Sóng biển dìm nàng xuống, nàng lại vọt mình trồi lên, rồi nhờ biết ít nhiều thủy tính, nàng nổi phình phình trên mặt biển.


Trên mặt biển, những thân gỗ, những đường dây, những vật dụng mang theo từ hải đảo còn trôi lềnh bềnh, trào lên hụp xuống theo sóng dập nhồi.


Nhưng chẳng có một người nào.


Thủy Thiên Cơ bật khóc. Nàng khóc, chẳng phải nàng lo ngại cho sanh mạng của Già Tinh đại sư hoặc Vạn lão phu nhân.


Nàng khóc, chẳng phải nàng lo ngại cho sinh mạng của chính nàng.


Nàng lo ngại cho Hồ Bất Sầu.


Chợt nàng phát hiện ra đối với người ngoài, nàng quan tâm quá nhiều, quan tâm hơn chính nàng. Phát hiện ra điều đó, nàng cũng chưa tin là vậy.


Nhưng, sự thật là như vậy, hiện tại nàng lo cho Hồ Bất Sầu quá độ.


Nàng vớ một thân gỗ, nàng theo đó, mặc cho sóng vỗ đưa đi đâu thì đưa, nàng gào lên:


- Hồ Bất Sầu! Hồ Bất Sầu!.... Ngươi ở đâu?


Kêu lên làm gì?


Tiếng nói của con người ở biển khơi có gió lộng, có sóng gầm, còn ai nghe lọt?


Có thể chính người gào thét còn không nghe âm thinh của mình, huống chi người mà mình hướng vọng?


Và người mình hướng vọng đó, ở gần hay ở xa, hay đã chìm dưới đáy biển sâu rồi?


Đôi mắt nàng mờ dần, không còn trông thấy gì rõ rệt nữa.


Đôi mắt mơ hồ, do nước biển từ bên ngoài bắn vào, hay do lệ thảm từ bên trong tràn ra.


Nàng gào to quá, nhiều quá, giọng nói của nàng trở nên khàn khàn, giọng nói nhỏ dần.


Và cuối cùng nàng chẳng trông thấy gì cả, dù là mờ mờ...


Nàng hôn mệ..


Chẳng rõ nàng hôn mê được bao lâu bỗng nàng tỉnh lại, nàng nghe như có bàn tay ai đó, nắm mớ tóc của nàng rồi một giọng nói hơi trầm nhưng có phần ấm dịu, vang lên văng vẳng bên tai nàng:


- Tỉnh lại! Tỉnh lại cô nương! Tại hạ Ở đây sát một bên đây...


Thủy Thiên Cơ mở bừng đôi mắt.


Hồ Bất Sầu thật sự Ở bên cạnh nàng. Thì ra nàng không nằm mộng, trong phút giây, nàng cảm thấy khích động vô cùng...


Không một danh từ nào diễn tả đúng niềm khích động đó, có hàm chứa biết bao tình cảm.


Bất chấp hắn như thế nào, nàng ôm chầm hắn, rên rỉ:


- Đừng đi nữa nhé ! Đừng đi đâu nữa nhé! Vĩnh viễn ở cạnh ta!


Vĩnh viễn! Chúng ta không thể rời nhau nữa!....


Hồ Bất Sầu nghe mặn nơi miệng.


Nước biển hay nước mắt?


Y không nói tiếng gì. Y không nói được mà cũng chẳng cần phải nói gì. Hai người đã ôm chặt được vào một thân cây. Sóng biển đưa thân cây chập chờn theo sóng nước. Tình dù nồng, ý dù thắm, nghĩa phải keo sơn.


Song, để làm gì trong cảnh này? Một khung cảnh tàn khốc, tử thần đang chớp cánh lượn trên dầu sóng, vầng vầng theo gió, chực chờ họ.


Tuy nhiên biết chẳng làm được gì hơn, cả hai đành để mặc cho nước đẩy gió đùa.


Dù không quên được, họ cũng cố quên, bắt buộc phải quên cái nguy quanh mình.


Họ để cho nguồn lòng cuộn chảy, hai nguồn lòng kết hợp thành giòng, và tâm hồn họ theo giòng tâm tư đó mà bay tận phương trời xa, nơi mà sắc huy hoàng của tình yêu nghinh đón họ.


Nhưng sức người có hạn.


Họ không chi trì nổi với biển động, gió đùa, sức bám víu vào sự sống dần dần kém giảm. Tay họ đau, thân họ đau, từ đau đến tê đi chẳng mấy chốc.


Biết đâu trong phút giây bất lực nào đó, họ buông tay?


Gió thản nhiên hét, biển thản nhiên gào, bất chấp hai cuộc đời vừa lên hương yêu đương.


Hồ Bất Sầu và Thủy Thiên Cơ còn chi trì được bao lâu nữa?


Những ngày trên đảo, họ trông ánh dương quang đẹp làm sao.


Thật ra thì chỉ có Thủy Thiên Cơ trông thấy ánh dương quang mà thôi chứ Hồ Bất Sầu nhốt mình trong phòng kín thấy gì được?


Giờ đây họ Oán hận ánh dương quang vô cùng.


Nóng quá! Nhất là khi họ đẫm mình trong nước mặn. Nắng chiều, nước khô, chất mặn vừa kết tinh, vừa rít gây cái cảm giác khó chịu phi thường.


ác thịt khó chịu, đôi mắt cũng hoa luôn. Đầu óc cũng hỗn loạn luôn.


Cả hai tưởng chừng có thể buông tay trong phút giây nào đó. Thà buông tay mà chìm lỉm cho xuống đáy biển, thà chết cho rồi chứ bám víu vào sự sống một cách bấp bênh khác nào bám vào tuyệt vọng, thì tội gì phải đầy đọa thân xác, tội gì phải kéo dài sinh mạng thêm mấy phút?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Biến mất trong màn mưa

Biến mất trong màn mưa

(khotruyenhay.gq) Những thứ đàn ông như ông, chỉ đi săn người rồi hút máu như con dơi,

29-06-2016
Cuộn báo đi lạc

Cuộn báo đi lạc

Chúng tôi có một con chó cái dễ thương giống Labrador với bộ lông màu nâu sậm. Nó

30-06-2016
Bài kiểm tra nhớ đời

Bài kiểm tra nhớ đời

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho

01-07-2016
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Con nhớ...

Con nhớ...

Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là

29-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru