pacman, rainbows, and roller s
Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 146 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 23 - Luận người bên chén rượu

↓↓

Trước mặt nàng, chàng hoàn toàn là một con người bình dị, những gì đã học được trong mấy năm qua, chẳng chút tâm hưởng nào dối với nàng và có thể là sẵn sàng bò, sẵn sàng khóc, theo sự sai sử của nàng như thuở nào trên chiếc thuyền buồm ngũ sắc.

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Mặt thoáng ửng đỏ, mắt khẽ chớp chớp chàng cúi đầu thốt:


- Trong bao nhiêu năm nay, ngươi luôn luôn tưởng nhớ đến ta, thức, ngươi cũng nhớ ta, ngủ ngươi nằm mộng thấy ta.


Đáng lẽ chủ từ phải ngược lại, thay vì tiếng ta là tiếng ngươi, và tiếng ngươi là tiếng ta, nhưng tiểu công chúa đã bảo chàng là phải nói y những gì nàng đã nói kia mà!


Tiểu công chúa dậm chân:


- Không! Không! Trăm ngàn lần không đúng! Ngươi tưởng nhớ đến ta mà, nào phải ta tưởng nhớ đến ngươi đâu, ngốc tử?...


Phương Bửu Ngọc ngẩng mặt lên như sững sờ:


- Ngươi bảo là ta nói y những gì ngươi vừa nói kia mà? Ta lập y như vậy, nào có thay đổi tiếng gì đâu? Thế tại sao lại chẳng đúng?


Tiểu công chúa cắn răng trừng mắt:


- Tiểu tặc! Tiểu qủy! Đáng ghét lắm! Ngươi vờ ngốc, vờ đủ vẻ...


Đột nhiên nàng nhào tới, vòng tay ôm quanh cổ chàng nghiêng đầu cắn mạnh vào vai chàng.


Sáu năm trước, trên con thuyền buồm ngũ sắc nàng đã cắn Phương Bửu Ngọc chẳng biết bao nhiêu lần.


Giờ đây chàng cảm giác khác, giờ đây, chàng cảm giác khác.


Năm xưa, chàng nghe đau nhưng lòng bình thản, năm nay, chàng không nghe đau nhưng lòng đê mệ..


OoO Ánh sao sáng hơn trước chiếu vào phòng, ánh sao soi rọi hai bóng người còn quyện vào nhau như vĩnh viễn không rời nhau.


Thời khắc trôi qua...


Lâu lắm Phương Bửu Ngọc thốt:


- Trong mấy năm qua ngươi tao ngộ như thế nào? Nói đi, nói cho ta biết đi nào! Ta muốn cùng ngươi chia sẻ nổi niềm ưu sầu thống khổ, hoan lạc... tất cả!


Tiểu công chúa thở dài:


- Hoan lạc? Ngươi mỉa mai ta? Trong bao nhiêu năm qua, chính ngươi mới hưởng điều hoan lạc! Chính ngươi nên nói cho ta nghe mới phải.


Phương Bửu Ngọc lắc đầu:


- Ta hỏi ngươi trước mới phải, nói cho ta nghe đi!


Tiểu công chúa lấc đầu:


- Ta muốn nghe ngươi nói trước.


Chàng cho biết là trong những năm qua, trừ lúc ngủ thì thôi, còn ra ngày cũng như đêm bất cứ thời khắc nào, bất luận ở tại địa phương nào, chàng chuyên tâm học võ, nghiên cứu võ đạo, học đốt giai đoạn, học một ngày phải bằng kẻ khác học năm, mười ngày...


Chàng nói, nói những gì mênh mang, bao la chàng nói những chuyện trên trời, dưới đất, nhưng chẳng bao giờ nhắc đến nàng. Như vậy là trong những năm qua, hình bóng của nàng chẳng khi nào hiện ra trong tâm trí chàng đù chỉ một giây một phút.


Cố ý mà nói chăng? Thực sự mà quên nàng chăng?


Tiểu công chúa xô chàng ra hừ một tiếng:


- Ta biết! Ta biết! Ngươi thì chuyên học võ, ngươi chẳng nhớ đến ta!


Phương Bửu Ngọc cười khổ:


- Làm sao ta quên được ngươi?


Tiểu công chúa khoát tay:


- Ta không tin! Trừ khi nào ngươi...


Phương Bửu Ngọc hấp tấp thốt:


- Nếu ta nói dối ngươi, thì...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu thương nửa vời

Yêu thương nửa vời

Sao không đủ can đảm để nói ra tình cảm của minh? Biết đâu lần gặp này là lần

24-06-2016
Sáng ba tối bốn

Sáng ba tối bốn

Ở Tống Quốc có một người rất thích nuôi khỉ, nên người ta đặt cho anh ta cái tên

24-06-2016
Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la

25-06-2016
Thời gian để sống

Thời gian để sống

"- Đó là một ca khó. - ... - Anh ta muốn tự tử." *** Một buổi chiều mưa bão nọ, có

27-06-2016