Âm Dương thần chưởng - Trần Thanh Vân

Âm Dương thần chưởng - Trần Thanh Vân


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 17
5 sao 5 / 5 ( 107 đánh giá )

Âm Dương thần chưởng - Trần Thanh Vân - Hồi kết

↓↓

Khắp cả sân trường đều rung chuyển, cát bụi tung bay mịt mù lên không gian, muôn ngàn tia hồng, bạch chớp rực rồi biến mất.

bạn đang xem “Âm Dương thần chưởng - Trần Thanh Vân” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Người bịt mặt lui lại hai bước sửng sốt cả người lên. Hắn run giọng:


− Hồ Sơn! Ngươi đã luyện bí kíp "Cương nhu hóa thần công" Hồ Sơn khinh khỉnh:


− Phải! Ác tặc, đêm nay quả số trời đã định nên mới khiến xui ngươi dẫn xác tới đây gặp ta, đừng hòng cao chạy xa bay.


Bỗng Người bịt mặt cười sằn sặc:


− Hồ Sơn! Ngươi chớ ngông cuồng. Hãy thử nhận chiêu "Khai sơn phá thạch" của bản gia đây.


Thân hình Người bịt mặt trụ lại như quả núi, song chưởng chầm chậm cất lên, vận đủ mười hai thành công lực.


Đột nhiên từ chưởng trung của hắn hiện ra hai đóa nhật quang chiếu diệu mỗi lúc to lớn dần.


Hiểu ngay đối phương sắp ra chiêu thí mạng, chẳng chút chậm trễ, Hồ Sơn hơi thấp người đứng vững như tòa cổ thành. Tả, hữu chưởng giở lên đối diện.


Từ trong lòng chưởng của chàng liền xuất hiện hai luồng hồng bạch vô cùng huyền diệu chói lọi hào quang.


Hồ Sơn đang thi triển tuyệt chiêu "Âm Dương thái cực" vừa luyện xong trong tòa bí động.


Hai đàng tự hiểu chỉ một chiêu này là quyết định sự tồn vong của mình, nên đã vận toàn bộ nội lực cho chiêu thức sắp đánh ra.


Suýt đồng lượt, Hồ Sơn cùng Người bịt mặt quát to lên, bốn ngọn chưởng từ từ xô tới.


Hai đóa nhật quang lẫn hai luồng hồng bạch chớp mắt to lớn dị thường, chợt cái bay vút ra khỏi lòng chưởng lao thẳng tới.


Ầm ... ầm ...


Hai tiếng nổ kinh thiên động địa, kèm theo một tiếng rú thảm khốc. Người bịt mặt bay bổng ra ngoài một trượng, Hồ Sơn tháo lui ba bốn bước, quần áo tả tơi. Trên bắp đùi chàng hiện ra ba chữ đỏ Hồ Diễm Thúy.


Đây chính là dấu xâm của bà nhũ mẫu nuôi chàng lúc còn tuổi ấu thơ.


Nhận ra ba chữ này Hồ Diễm Thúy phóng tới kêu to:


− Con!


Hồ Sơn buông tiếng thở phào, lại sửng sốt:


− Nữ tiền bối ...


− Mẹ là Hồ Diễm Thúy đây!


Hồ Sơn la lớn:


− Trời ... mẹ ...


Chàng nhào vào lòng Hồ Diễm Thúy, nước mắt trào ra.


Hồ Diễm Thúy vuốt tóc con rơi lệ thương tâm:


− Con! Mẹ đi tìm con đã hai mươi mấy năm trời, tưởng không còn được gặp nào ngờ hôm nay tương ngộ.


Hồ Sơn ngẩng đầu lên như đứa trẻ thơ:


− Mẹ! Con mang tội bất hiếu từ lâu không biết mẹ, xin mẹ tha tội cho con.


Hồ Diễm Thúy để rơi giọt lệ trên mặt khiến Hồ Sơn xúc động mạnh:


− Hồ Sơn, con không có lỗi, chính mẹ đã có lỗi vì bỏ rơi đứa con thơ từ thuở mới lọt lòng. Mẹ vô cùng hối hận.


Chợt nghĩ ra một chuyện, Hồ Sơn hỏi:


− Mẹ! Phụ thân con là ai?


− Hồ Đăng Đạo. Người đã chết từ lâu rồi.


Sắc diện của Hồ Sơn trở nên buồn thảm:


− Mẹ! Con rất ân hận vì không bao giờ trông thấy được mặt phụ thân.


Bỗng nghe có mấy tiếng rú thê thảm, Hồ Sơn giật mình nhỏm dậy đưa mắt nhìn qua.


Bên kia tràng, Giang Lâm và Thảo Sương đã sử dụng chiêu "Thiên nhu thần công" đánh gục bọn Thiên Sơn tứ quái.


***


Hồ Sơn dời cặp mắt sang phía Bạch Hạc Tiên Ông nói mau:


− Bạch Hạc lão tiền bối ...


Chưa dứt câu chàng đã văng mình qua chỗ Bạch Hạc Tiên Ông đang trong tình trạng nguy kịch.


Trong lúc Miêu Gia Linh cũng vừa đến nơi. Hồ Sơn đỡ Bạch Hạc Tiên Ông ra khỏi tay Doanh Doanh:


− Doanh muội hãy để mặc ngu ca.


Miêu Gia Linh lấy ra hai viên linh đan màu xanh nhét vào mồm Bạch Hạc Tiên Ông. Giang Lâm bước tới nói:


− Hồ huynh, hãy để tiểu đệ vận chân khí tiếp sức cho lão tiền bối, huynh hãy xem tên ác tặc kia chính là ai.


Hồ Sơn gật đầu tiến về phía Người bịt mặt đang mang nội thương trầm trọng.


Doanh Doanh, Thảo Sương đi theo bên chàng.


Hồ Sơn cúi xuống tháo bỏ vuông vải trên mặt Người bịt mặt ra.


Hồ Sơn, Doanh Doanh, Thảo Sương đồng thét:


− Đỗ Ngọc!


Ba người sửng sốt đến ngẩn ngơ. Họ không thể nào tưởng nổi hung thủ đã sát hại hàng trăm cao thủ võ lâm từ bấy lâu nay lại chính là Đỗ Ngọc, một đại công tử nổi danh hào hoa, nhã nhặn nhất đương thời.


Hồ Sơn gằn giọng:


− Đỗ Ngọc! Ta không ngờ lại là ngươi.


Bộp!


Thân hình Đỗ Ngọc đổ xuống, máu me lai láng. Hắn vừa vỗ chưởng lên đỉnh đầu tự vận. Hồ Sơn có muốn ngăn cản cũng chẳng còn kịp nữa.


Sân trường lặng yên trở lại. Chúng môn đồ Thái Bình giáo chạy trốn lúc nãy lục đục trở về. Hồ Sơn, Doanh Doanh, Thảo Sương quay trở lại chỗ Bạch Hạc Tiên Ông.


Nhờ Giang Lâm tiếp truyền chân khí, lúc này lão nhân đã hồi phục đứng lên.


Hồ Sơn chấp tay:


− Sư bá ...


Chợt chàng ngưng đi vì vừa trông thấy một chiếc mặt nạ rơi xuống đất.


Hồ Sơn, Giang Lâm thảng thốt kêu to:


− Trời ... sư phụ ...


Thảo Sương thét:


− Phụ thân ...


Nàng nhào tới ôm chặt lấy lão nhân, chính thức là Lâm Bình đã cải trang ra Bạch Hạc Tiên Ông.


Quả thật là một chuyện không thể nào tưởng tượng nổi.


Lâm Bình vuốt tóc Thảo Sương:


− Con ... chính là ta đây. Ta đã làm cho con khổ sở.


Thình lình Hồ Diễm Thúy phóng tới giở ngọc chưởng lên thét:


− Lâm Bình ... ta giết ngươi ...


Hồ Sơn hốt hoảng đỡ lấy ngọn chưởng của Hồ Diễm Thúy:


− Mẹ, đừng giết sư phụ con.


Cánh tay của Hồ Diễm Thúy run run rồi từ từ hạ xuống:


− Ôi! Oan nghiệt ...


Trung phụ gục đầu xuống, giọt lệ trào ra như suối.


Lâm Bình đỡ Thảo Sương đứng lên, trỏ tay sang phía Miêu Gia Linh:


− Thảo Sương! Người đó là mẹ của con ...


Thảo Sương day qua sửng sốt phút giây, rồi nhào vào lòng Miêu Gia Linh ôm chặt:


− Mẹ ... mẹ ...


Miêu Gia Linh rơi giọt lệ:


− Con.


Bỗng Doanh Doanh chạy tới nắm lấy bàn tay Miêu Gia Linh hớt hải:


− Sư phụ, chiếc bông tai sư phụ đeo ...


Miêu Gia Linh giật mình:


− Doanh nhi, con nói gì?


Doanh Doanh không đáp, thò tay vào túi lấy một chiếc bông tai đưa ra trước mặt Miêu Gia Linh:


− Sư phụ, con có chiếc bông tai này ...


Nhìn chiếc bông tai, Miêu Gia Linh như hốt hoảng:


− Doanh nhi, ở đâu con có chiếc này?

Chương trước

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Anh và em

Anh và em

Chúng tôi dời đi lúc chiều nhập nhoạng. Đồ đạc lỉnh kỉnh trên xe. Tôi nhìn lại

27-06-2016
Lối thoát

Lối thoát

Hắn ngà ngà say, thất thểu, loạng choạng. Đời nghĩ còn gì thú hơn nữa, tiền bạc,

30-06-2016
Bữa cơm gia đình

Bữa cơm gia đình

Thế đó, nhà là nơi gửi gắm yêu thương, là nơi chào đón và che chở cho tôi khi bị

24-06-2016
Ước mơ của mẹ

Ước mơ của mẹ

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc

01-07-2016
Bạn tôi

Bạn tôi

Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian

26-06-2016

XtGem Forum catalog