Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 100 đánh giá )

Tà Áo Học Sinh - Chương 11

↓↓
tôi nhất định sẽ giành được chứ, tôi là người giỏi nhất, chị không bao giờ thấy những người tham gia cuộc thi được quay lên tivi đều nói như vậy cả sao?”

“Chị chẳng nói được như thế.” Y Lam nói, “Ngại lắm!”

“Đã là người nổi tiếng, trước hết là phải tự tin.” Lâm Điểm Nhi cổ vũ, “Nếu hôm nay chị lại đoạt được giải nhất, chắc chắn các phóng viên sẽ lẵng nhẵng bám Theo chị, chị phải quen dần đi!”

“Lâm Điểm Nhi thật là có kinh nghiệm,” Minh Minh trêu, “Xem ra, chị phải nhường chứ quản lý lại cho em thôi.”

bạn đang xem “Tà Áo Học Sinh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Em đã quá quen với việc này rồi!” Lâm Điểm Nhi cười tươi rói.

“Bố em làm gì ở đài truyền hình vậy?”

Lâm Điểm Nhi giơ ngón tay trỏ lên miệng, thái độ vô cùng bí mật, không chịu nói. Lúc đó đã chập tối rồi, bím tóc đuôi sam của Y Lam cũng đã được tết xong, và cũng trang điểm xong, người tạo hình căn dặn Y Lam không được nghịch ngợm, cho nên, Y Lam chỉ có thể ngồi yên lặng mà tha thẩn ra ngoài cửa sổ.

Lâm Điểm Nhi nhìn Y Lam, nói nhỏ với Minh Minh: “Chị Y Lam xinh thật đấy, chị có thấy thế không?”

Y Lam quay đầu nhìn lại, mỉm cười với hai người.

Minh Minh cũng nói: “Xinh thật đấy, cô ấy chính là hoa khôi của trường ta đấy.”

“Đúng thế đấy.” Lâm Điểm Nhi nói, “Học sinh nữ lớp em đều thần tượng chị ấy.”

Minh Minh nắm chặt lấy Lâm Điểm Nhi, ra vẻ nghiêm túc, nói: “Phải nói trước thế này nhé, nếu muốn được ký tên thì phải tìm chị đấy, chị là người quản lý, nếu không có sự đồng ý của chị là không được đâu đấy nhé.” Nói xong, cô và Lâm Điểm Nhi ôm chầm lấy nhau cười rúc rích. Y Lam đứng bên nhìn họ vui vẻ, nhưng lại nghĩ đến cô ấy, không biết cô ấy đã khỏe hơn chưa, bữa trưa ăn cháo, không biết bữa tối có biết tự mình nấu gì đó để ăn hay không.

Lâm Điểm Nhi nói phải lắm, thực ra mình không biết cách thể hiện tình cảm, đối với người lạ như vậy, mà đối với những người bên cạnh mình cũng thế, cho nên mới lúng túng, ngượng ngập như thế, yêu thương cũng ngượng ngập, nhớ mong cũng ngượng ngập, tất cả đều ngượng ngập, lúng túng.

“Y Lam, nhận hoa!” Bỗng có một người đặt một bó hoa vào tay Y Lam. Còn có cả một tấm bưu thiếp, trên tấm bưu thiếp viết: Tặng Y Lam – người đoạt giải quán quân. Hôm nay tôi có việc bận không thể đến xem được, rất xin lỗi!

“Ai vậy nhỉ?” Minh Minh cầm lấy tấm bưu thiếp xem.

Trên bưu thiếp không viết thêm gì nữa, nhưng Y Lam đã nghĩ đến một người, là anh ấy.

“Chưa gì đã có fan hâm mộ rồi!” Minh Minh lúc lắc tấm bưu thiếp.

“Đúng thế, đúng thế!” Lâm Điểm Nhi phụ họa.

Đó là một bó hoa hồng, là bó hoa đầu tiên trong đời Y Lam nhận được, có mười hai bông, hoa hồng đỏ nở rộ, Y Lam nâng nó trên tay, trong lòng bỗng thấy dịu ngọt biết bao.

Tám giờ đúng, cuộc thi chính thức bắt đầu trong tiếng gọi của đạo diễn. Do là trước khi tham gia cuộc thi lần này, các thí sinh được tham gia lớp huấn luyện cấp tốc, nên đã có sự tiến bộ vượt bậc so với cuộc thi đấu bán kết. Điều này đã khiến cho cuộc thi đấu đạt đến cao trào ngay khi mới bắt đầu. Số phiếu bình chọn của từng thí sinh đều Theo sát nhau, và số lượng phiếu ngày càng tăng mạnh. Cuối cùng đã tới lượt Y Lam, cô hít thở thật sâu rồi bước ra sân khấu. Bên góc sân khấu, nhạc sĩ đặt một chiếc trống to, vẫn là bài vũ đạo có tên “Trống chị Hai”, vẫn là tiếng nhạc của Chu Triết Linh Vô và Luân Tỉ, vẫn là vũ đài của một mình Y Lam, vẫn là sự thưởng thức đến lặng người của khán giả, vẫn là những tiếng vỗ tay không dứt ở khắp khán đài sau khi Y Lam biểu diễn xong.

Chỉ có một điều không giống như lần trước, đó là, khi Y Lam biểu diễn xong động tác cuối cùng và ngẩng đầu lên thì cô nhìn thấy một đôi mắt, ánh mắt của đôi mắt đó vô cùng đặc biệt, nó bao gồm cả sự ngợi khen và sự phẫn nộ, tuyệt vọng và xót thương, khiến trái tim Y Lam run rẩy, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó nữa.

Minh Minh nhìn Theo ánh mắt của Y Lam, quay lại đằng sau, cô vô cùng kinh ngạc, lấy tay bịt miệng mình, nụ cười trên môi chợt đông cứng lại.

Người dẫn chương trình đi lên sân khấu, nói: “Điệu nhảy thật tuyệt vời, tôi nghĩ tôi cần phải đặc biệt giới thiệu với mọi người thí sinh số 8 – Y Lam. Y Lam từ nhỏ đã yêu thích vũ đạo và đã đoạt được rất nhiều giải thưởng. Còn nữa, bạn Y Lam của chúng ta chơi đàn cũng rất giỏi, cuộc thi tuyển chọn người tài mà thành phố tổ chức vào năm ngoái, chính bạn đã vinh dự đoạt giải nhất với sự biểu diễn xuất sắc, chúng ta hi vọng cô gái xinh đẹp đa tài này hôm nay có thể đem tới cho chúng ta một kỳ tích. Nào, chúng ta hãy cùng xem số lượng phiếu bầu cho cô!’

“Chúc mừng Y Lam!” Người dẫn chương trình phấn khích nói, “Nhưng cuộc thi còn tiếp tục, chúng ta còn hai thí sinh nữa biểu diễn, số điện thoại để gửi tin nhắn bỏ phiếu vẫn đang chờ đợi các bạn, hoan ngênh các bạn bỏ phiếu bầu chọn cho những thí sinh mà các bạn yêu thích!”

Y Lam nhìn về phía khán đài, không còn nhìn thấy đôi mắt đó nữa.

Y Lam xuống khỏi sân khấu, ôm chầm lấy Y Lam, nói nhỏ: “Cô ấy về rồi.”

“Chúng ta cũng về thôi.” Y Lam nói.

“Không được!” Minh Minh giữ chặt tay Y Lam, nói: “Kiểu gì thì chúng ta cũng phải đợi đến khi có kết quả đã chứ, không thì thật là mất công.”

Y Lam bồn chồn ngồi xuống ghế ngồi dành cho thí sinh. Lâm Điểm Nhi ngồi đằng xa, cứ luôn chớp mắt, hôn gió với cô, càng ngày càng khoa trương. Kết quả nhanh chóng được công bố.

Từng giải thưởng được đọc ra, khi đọc đến giải vàng, chính là tên Y Lam.

Y Lam hơi choáng váng bước lên sân khấu, người dẫn chương trình nói với cô: “Chào bạn Y Lam, bạn đã giành giải nhất từ trận bán kết và bước vào chung kết hôm nay, rồi lại đoạt giải nhất, vậy bây giờ bạn muốn nói điều gì nhất?”

“Em không biết.” Y Lam nói.

Mọi người đều cười rộ lên. Lâm Điểm Nhi ở dưới sân khấu cũng thể hiện rõ sự không hài lòng đối với câu trả lời cảu Y Lam, hai tay nắm chặt, ngũ quan trên mặt đều nhăn nhúm chụm lại một chỗ hết cả.

“Vậy bạn có muốn giành giải nhất không?”

“Đương nhiên là có chứ ại.” Y Lam trả lời.

Người dẫn chương trình vẫn không buông tha: “Bạn có thể nói cho mọi người biết mục đích cuối cùng khi bạn tham gia cuộc thi là gì không?”

“Em cần số tiền một vạn đó.” Y Lam trả lời.

Tiếng cười vang rộ khắp trên khán đài.

Y Lam cầm chiếc cúp, một mạch đi xuống khỏi sân khấu.

Mười một giờ hơn, Y Lam và Minh Minh bước xuống từ chiếc xe của đài truyền hình, về đến chân khu nhà Y Lam. Để làm cho cuộc thi có thêm sức hấp dẫn, tiền thưởng được phát ngay tại chỗ, để đảm bảo an toàn, đài truyền hình cho xe đưa Y Lam về đến tận nhà.

Minh Minh bảo tài xế chờ một lát, kéo Y Lam sang một bên, hỏi: “Liệu có sao không?”

“Chắc không sao dâu.” Y Lam nói.

“Hay là mình cùng đi lên nhà với cậu, mình sẽ nói là mình ép cậu nói dối.”

“Không cần đâu, mình tự nói được mà.”

“Vậy cũng được, vui lên chứ, cậu đã giành được giải nhất rồi, ngày mai, cậu sẽ xuất hiện rất nhiều trên báo và trên tivi, mẹ cậu cần phải vui mừng mới phải, mình nghĩ, mẹ cậu sẽ không trách mắng gì cậu đâu.”

“Cậu về mau đi.” Y Lam cố gắng nở một nụ cười, giục Minh Minh, “Muộn rồi đấy, cậu về muộn quá là mẹ cậu lo lắng lắm đấy.”

Y Lam nâng chiếc cúp, cầm một vạn tệ bước vào nhà. Màn đêm dày đặc bao trùm khắp cả căn nhà. Y Lam đoán rằng, cô ấy đang ngồi ở một góc nào đấy trong phòng và đợi để xét hỏi cô. Y Lam đã hạ quyết tâm, cho dù cô ấy có mắng gì đi chăng nữa, quyết không được cãi lại.

Hít một hơi thật sâu, Y Lam dò tìm công tắc đèn phòng khách.

Cô Chương không có ở trong phòng khách.

Y Lam đặt đò trên tay xuống, đẩy cửa phòng cô ấy, nhưng trên giường không có ai cả.

Quay về phòng mình, cũng không thấy một ai.

Ngoài ban công, trong nhà vệ sinh, cũng chẳng có ai.

Thật không ngờ, cô ấy vẫn chưa về nhà!

Không biết vì sao, Y Lam bắt đầu cảm thấy vô cùng hoảng sợ, sự sợ hãi lo lắng không thành lời bắt đầu bủa vây lấy cô, cô bất giác chạy đến bên chiếc điện thoại, bỗng phát hiện thấy chiếc di động của cô ấy vẫn đặt ngay cạnh bên chiếc điện thoại bàn, cô ấy không mang theo điện thoại.

Khi Y Lam đang không biết phải làm gì thì điện thoại trong nhà chợt kêu lên, đôi tay Y Lam run rẩy, không dám nhấc ống nghe.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Khi người lớn cô đơn

Khi người lớn cô đơn

Cũng lâu lâu rồi, không có ca khúc nào chạm vào cõi lòng đủ để tôi phải viết bất

28-06-2016
Lão già và ngọn lửa

Lão già và ngọn lửa

(khotruyenhay.gq) - Với một chiếc roi mây, lão đã quất thật lực vào người bà

28-06-2016
Hạnh phúc

Hạnh phúc

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hạnh

25-06-2016
Thư gửi cho cánh diều

Thư gửi cho cánh diều

Thôi thì cứ gởi những tâm sự này theo cánh diều để nhờ gió mang đi, hay đáp vào

24-06-2016
Chỗ nào cũng nắng

Chỗ nào cũng nắng

Quá cái tuổi háo hức những món quà miệt vườn trong giỏ xách mẹ, mỗi bận bà lên

24-06-2016
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương

XtGem Forum catalog