Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 119 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 69

↓↓
Hm…Chết rồi…

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Anh đặt hai tay lên vai tôi, cúi đầu, vẻ mặt không cảm xúc, trầm giọng chất vấn :

- Vừa làm gì ?

Hơi thở tôi như ngưng lại, mặt đỏ bừng , cắn cắn môi đầy hối lỗi.

Một ý nghĩ chợt tung nhảy.

Anh sao lại quá đáng, nghiêm trọng như thế kia ? Trong khi anh từng hôn tôi và còn hôn rất nhiều lần thì sao hả ?

Ý nghĩ đó khiến tôi bùng nổ, trừng mắt với anh , giọng điệu bất cần :

- Em hôn anh đấy ! Thì sao nào ?

Thấy như vậy vẫn còn chưa đủ, tôi lại tiếp tục vênh váo :

- Anh cũng hôn em mà. Xem như hòa !

Anh lắc đầu phản đối, một ngón tay chạm vào môi tôi, giọng thoáng chút tinh quái:

- Anh hôn Vy Anh ở đây !

Cơn hiếu thắng ăn sâu vào máu tôi phút chốc dâng lên tới đỉnh đầu, tôi hậm hực :

- Em cũng hôn anh như thế là được chứ gì !

Nói là làm !

Theo cách ngay và luôn, nhân lúc anh đang cúi đầu thật thấp tôi liền hung hăng nhào vào…

Nhưng mà…ngay khi tôi vừa tiếp xúc với đôi môi lạnh lẽo kia thì…tim ngừng đập, mặt mở to hết cỡ, thùy não căng ra như muốn đứt phựt !

Chạm phải ánh mắt ma mãnh của anh…

Não bộ đang bị đông cứng chỉ kịp thốt lên một câu cảm thán – Vy Anh ơi, bị gài rồi…

Hành lang yên tĩnh thoáng chốc vang lên một tiếng hét lớn :

- Sở khanh ! Anh …lợi dụng em. Ai cần anh dâng hiến chứ ! Đồ xấu xa ! Đồ đểu ! Em không muốn nhìn thấy anh ! Em hận anh ! Hoàng Duy Phong, anh không phải là người !

- …

***

Bao bọc xung quanh gian phòng là những bức tường xi măng cứng cáp, ngột ngạt.

Một người đàn ông có vẻ mặt khổ sở, tuyệt vọng, ngồi cạnh mặt bàn trống không, giọng nói thảm thiết :

- Tôi xin bà ! Dù sao tôi cũng là bố của nó mà !

Phía đối diện là người phụ nữ có gương mặt phúc hậu nhưng lúc này, giọng bà đanh lại :

- Bố à ?

Ánh mắt bà tràn ngập đau xót…

Tâm trí băng ngược thời gian, quay về ngày hôm ấy…

Chiều rảnh rỗi, hai mẹ con bà dắt nhau đi chơi phố.

Vy Anh một tay ôm gấu bông , một tay cầm kẹo mút, vui vẻ đung đưa trên xích đu gần công viên.

Bà đứng cạnh, theo yêu cầu, kể những câu truyện truyền thuyết cho nhóc nghe.

Bỗng từ đâu xuất hiện một nhóm người bặm trợn, mặt mày hung hãn, chỉ vào bà quát :

- Nó ở kia kìa !

Bà đã biết là có chuyện không hay rồi nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị bọn chúng đánh tới tấp, từng trận đòn liên tiếp giáng vào người khiến bà dần dần mất đi ý thức, tiếng Vy Anh khóc thét thất thanh cũng nhỏ dần…

Đến khi bà tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong bệnh viện.

Bà hoảng loạn tìm kiếm, hỏi dò nhưng cũng không ai biết Vy Anh ở đâu.

Rồi sau đó, bà nhận được tin Vy Anh bị bắt cóc.

Là do người vợ của ông ta gây nên !

Bắt đi Vy Anh, không cho bà gặp con, không để cho hai mẹ con bà một cuộc sống yên ổn !

Còn ông ta, lúc xảy ra chuyện thì bà không thể nào liên lạc được với ông ta, thậm chí ông ta còn hùa cùng người vợ tàn nhẫn kia để đe dọa mẹ con bà !

Vì người đàn bà kia được kế thừa sản nghiệp từ gia đình là một công ty xây dựng nên ông quị lụy , ăn bám để giữ chức giám đốc !

- Các người là đồ cầm thú !

Bà tức giận hét lên :

- Vì các người mà con bé đến bây giờ vẫn chưa hết ám ảnh ! Các người nên chết hết đi !

Loại người như ông ta không đáng sống !

Hoàng Duy Thức ở bên vỗ vỗ vai bà trấn an.

Người đàn ông kia ngồi chết trân, cúi gằm mặt, giọng run run :

- Làm ơn ! Đừng để Hoàng Duy Phong ép tôi bị tử hình . Dù sao tôi…

- Câm miệng ! –Hoàng Duy Thức nhìn ông ta với ánh mắt khinh bỉ – Là các người tự làm tự chịu.

Van xin ? Lấy danh nghĩa bố của Vy Anh để van xin ?

Hoàng Duy Thức đỡ bà Diệp dậy, nhìn ông ta lần cuối :

- Từ bây giờ đến lúc tử hình, tôi sẽ không để Duy Phong gặp ông !

Còn mười lăm ngày nữa…

Ông không muốn trước ngày thi hành án tử hình đó, lại nhận được tin ông ta…chết trong tù .

***

Một chuỗi âm thanh gầm rú của loại động cơ hai bánh vang lên một góc trời.

Con đường cao tốc gần bìa rừng đầy rẫy những chiếc mô tô phân khối lớn đang không ngừng lao về phía trước với tốc độ cực nhanh !

Vị trí đầu tiên chỉ phút chốc lại bị thay đổi, chiếc này chèn , lấn lướt chiếc kia mà phóng lên.

Những người cầm tay lái đều có dáng vẻ hầm hố, trên người còn mang theo những vết

xăm kì dị.

Đoàn mô-tô lao đi, kèm theo những tiếng hú hét ầm ỹ đầy phấn khích.

Điểm đích đã rất gần nên tốc độ họ càng nhanh hơn, cuộc đọ sức càng khốc liệt hơn.

Trước mắt…là dải lụa màu đỏ …

Nhưng bỗng …họ cảm nhận được một luồng gió mạnh ùa tới từ phía sau.

Như tia chớp xẹt qua , một chiếc mô-tô màu đen phóng nhanh hơn vũ bão nhanh chóng luồn lách, vượt lên trước, phút chốc đã bỏ lại sau đám mô-tô hầm hố kia…

Cả đám người kia trợn tròn mắt ngạc nhiên nhưng lại càng hùng hổ lao đi…

Vạch đích kia rồi !

Bằng một đường rất ngoạn mục và chuẩn xác, chiếc mô-tô màu đen ấy rẽ đầu , chắn ngang đường đua …

Tiếp sau đó là một tiếng súng vang lên !

Ầm !

Chiếc mô-tô đang nắm vị trí đầu bị bắn vào bánh xe ngã rầm xuống đường, dạt sang một bên …

Nối đuôi là loạt tiếng phanh xe gấp gáp đầy chói tai !

Đoàn mô-tô kia trở nên hỗn loạn, có xe không kịp né nên đụng phải xe trước.

Họ đưa mắt nhìn chiếc mô-tô đen kỳ lạ kia…

Bước xuống xe, một đôi chân mạnh mẽ…

Chủ nhân là một chàng trai có thân hình cao lớn, mang trang phục màu đen, có mái tóc đen ngắn.

Dáng vẻ anh cao quí, huyền bí , toát ra một uy quyền mạnh liệt khiến người khác cảm thấy phải làm theo anh một cách vô điều kiện.

Nơi ngực áo, chiếc khuy hiệu gồm hai ký tự B.C bằng vàng tỏa ra thứ sánh sáng lạnh lẽo, nguy hiểm…

Giống như cất chứa ở sau anh là một quyền lực ma quái nào đó.

Anh dựa người vào mô tô với vẻ thản nhiên, tay mang gang tay màu đen quay súng một cách điêu luyện.

Đôi kính đen che khuất đi đôi mắt vô cảm của anh nhưng khóe miệng anh nửa nhếch lên vẻ chế giễu.

Vừa rồi đối với anh thì chẳng khác nào là một trò chơi !

Sự bất ngờ tạm thời khiến cho băng đảng Mafia kia không kịp phản ứng, nhưng rồi họ đã bắt đầu ngửi thấy mùi thuốc súng, cảnh giác nhìn anh rồi nhìn một trong những người cầm đầu của họ bị ngã, còn đang nằm dưới đất.

Họ bước xuống xe…

Trong tích tắc ấy, một cơn lốc màu đen trút xuống.

Đoàn người áo đen từ những chiếc siêu mô-tô đen lao tới, vây quanh…

Những chiếc khuy hiệu màu bạc bí ẩn đồng loạt phát ra ánh sáng mạnh mẽ.

Không gian sặc mùi chết chóc.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Điệu Slow Trong Thang Máy

Điệu Slow Trong Thang Máy

Với Điệu Slow trong thang máy đã thoát ly khỏi các tiểu thuyết ngôn tình hàng loạt

26-07-2016 1 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh là tựa truyện teen nói về một loài hoa được coi là Cỏ Dại,

20-07-2016 15 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Nhớ Radio

Nhớ Radio

Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi. *** Hình như

24-06-2016
Bản tình ca màu nắng

Bản tình ca màu nắng

Họ đã xa nhau sáu năm. Cứ ngỡ rằng khoảng cách sẽ dập tắt tình yêu nhưng đối với

23-06-2016
Bài học nhớ đời

Bài học nhớ đời

Gấu lớn cứ bắt nạt Thỏ nhỏ. Chẳng chi cả mà nó cứ tóm lấy Thỏ rồi bạt tai

24-06-2016
Người ăn xin một tay

Người ăn xin một tay

Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị

01-07-2016
Thanh Chương quê tôi

Thanh Chương quê tôi

Hà Nội mùa này đã vào Thu! Cái thời tiết se se lạnh làm cho lòng ta dẫy lên

23-06-2016
Thầy

Thầy

Hồi bé nghĩ "thầy" đơn giản lắm, miễn ai dạy mình ở trường thì là thầy. Lớn lên,

23-06-2016

Polaroid