XtGem Forum catalog
Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ

Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 42 đánh giá )

Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ - Chương 50

↓↓
Khoảng Cách Đôi Ta

Khoảng hơn 1 năm sau đó

Từ khi lên đại học, Puny nài nỉ mẹ mãi mẹ cô mới cho đi làm ở tiệm bánh. Cô thích thú với công việc này đã lâu nhưng mẹ cô luôn phản đối vì sợ ảnh hưởng tới việc học. Giờ cô cũng được toại nguyện với mong ước mỗi ngày đều được nhìn mấy em bánh ngon tuyệt , thơm phức kia!

Không chỉ vì thỏa mãn tâm hồn ăn uống mà còn vì cô sợ nếu quá rảnh rỗi cô sẽ lại bận rộn với việc nhớ người ta. Nhiều khi nhớ không chịu được liền phải làm gì đó bận bịu cho quên đi. Đây cũng là cách để cô sống tốt cho tới tận bây giờ. Tiệm bánh ngày nào cũng đông khách

bạn đang xem “Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nhưng cô sợ nhất vẫn là hai vị khách một lớn, một bé đang ngồi ở hai cái bàn xa xa kia

Một thằng bé là em trai cô bạn thân Lin đang lấy từ trong túi ra một tờ giấy và hai cái bút. Puny khổ sở với cái thằng em trai Lin lắm rồi. Nó lúc nào cũng ca cẩm mong cô thương hại nó vì Lin từ khi có bạn trai ngày nào cũng đi chơi miết không thèm chơi cờ caro với nó như trước. Cô bắt đầu thấy có lí thì nó lại tiếp tục khơi ra sự đau khổ của cô. Rằng cô không có bạn trai nên không mất nhiều thời giờ đi chơi có thể cùng nó chơi cờ caro mỗi ngày. Nó còn làm như Puny có nó cùng chơi là đang may mắn lắm ấy! Nể tình bao năm nay nó cũng tử tế và ngoan ngoãn mỗi khi cô tới nhà nó chơi nên đồng ý. Dù gì cờ caro cũng là môn cô giỏi nhất!

Tất nhiên cô vẫn chỉ thua anh. Nghĩ tới đây cô lại nhói lên một nhịp. Mới vậy mà đã hơn một năm không ở cạnh nhau. Puny cảm thấy nhớ anh mỗi khi rảnh rỗi nhưng bản thân cô không cho phép…luôn là giấu đi tất cả nỗi niềm…nó khiến cô đau hơn cả khi được tuôn trào ra

Puny nghĩ thế mà ai ngờ lần nào cũng thua chiêu trò của nó. Không những thế, còn bị nó chế giễu mỗi khi gặp vị khách mà cô sợ thứ hai!

Vị khách này là một cô nàng đỏng đảnh và rất khó tính. Đặc biệt là rất ghét cô! Vì sao ư?

Vì lần nào cô ta gọi bánh ngọt thì Puny lại đem bánh kem lên; gọi coca thì Puny lại đem cà phê lên; gọi bia thì lại đem rượu. Cô ta có những lần không ngần ngại uống vài chai rượu. Có lẽ đã quen với đồ uống có chất cồn này rồi. Thảm hơn nữa, lần nào Puny cũng làm đổ nước ra quần áo của cô ta. Thành thông lệ, cô ta từ đó đề nghị Puny đừng phục vụ mình . Puny cũng đâu có muốn, chỉ là cô ta hay cáu gắt, hạch sách tỉ mẩn đến nỗi chẳng ai muốn phục vụ phải nói là không thể phục vụ được, Puny mới làm thay. Ai ngờ lần nào cũng làm hại tới cô ta. Vì thế, thằng em Lin luôn chế giễu cô bằng cái nick name: Chị Đậu ngốc !

Hồi bé thì nó hay gọi cô là Chị ngốc. Giờ lớn hơn nó liền gọi cô là Đậu ngốc. Dần dần cô quen nên cũng không phản kháng nữa. Có khi nó gọi tên cô đàng hoàng cô còn nghĩ nó bị bệnh nữa!

Puny đang lau dọn bàn ghế và ủ rũ nhìn sang bên thằng em Lin đang vẫy tay gọi cô sang chơi cờ. Cô chán lắm rồi. Giờ thì không còn thiết gì trò cờ caro nữa. Mệt mỏi, chán nản vô cùng !

Hôm nay, vì 2 người đó đến muộn nên các nhân viên khác đã đi về. Puny cầm menu ra cho vị khách khó tính trước. Hôm nay cô không làm gì sai với yêu cầu của cô ta, cũng không làm đổ nước ra người cô ta nữa. Đến mức cô ta ngạc nhiên thốt lên:

- Cô hôm nay lạ thật. Không thể tin được

- Vậy để tôi như mọi khi vậy

- Thôi thôi. Mau đi làm việc đi ! – Cô nàng phẩy tay

* * *

Ông nội Vyl đã lâu không được gặp cháu mình ông bỗng chốc lại khỏe ra hẳn. Hơn năm nay, Vyl cũng quen dần với việc ở công ti. Ngày nào các cô nhân viên cũng bàn tán:

- Giám đốc thật đẹp trai!

- Mới trẻ như vậy mà đã tài giỏi quả thật là đáng nể

- Nhưng mà nghe nói anh ấy không thích phụ nữ!

Lời ra tiếng vào khá nhiều. Về chuyện anh không thích phụ nữ thì cũng do cô thư kí xinh đẹp mà bố anh từng tuyển về bị anh nhẫn tâm đẩy xuống bộ phận khác. Mẹ anh đã từ lâu muốn đuổi cổ cô ta đi nhưng bố anh thì lại thích sự chu đáo của cô thư kí này nên hai người cãi nhau một trận. Cũng lần đó mà bà bỏ về nhà dỗi chồng đòi ông kiếm lại anh thư kí đẹp trai kia mới chịu

Vyl cực kì dị ứng với cái kiểu của cô thư kí đó. Anh cũng chỉ nhìn người ta bằng hai từ: TẦM THƯỜNG !Lúc nào cũng vậy, chỉ có cô bé của anh là đáng yêu khiến anh phải nhìn bằng cặp mắt khác. Ngoài ra, không ai thay thế được

Vì thế mà cô thư kí ngay lập tức bị đẩy đi không thương tiếc. Anh nghĩ đi nghĩ lại ai làm thư kí cũng sẽ chỉ như thế cho nên gọi anh quản lí qua đây làm trợ lí!

Ryo sung sướng ngay hôm đó sang Nhật. Vừa mới tới, Ryo đã tỏ ra yêu thương Vyl vì đã cho anh được chăm sóc cậu chủ của mình. Cũng lí đó mà cô trưởng phòng đã rùng rợn mà bà tám:

- Xem ra giám đốc thực sự không thích phụ nữ !

Lần nào đi vào cũng thấy Ryo chăm chút cho Vyl làm mấy bà cô đó e ngại. Thương tiếc cho người hoàn hảo như Vyl ! Người ta đâu biết từ nhỏ Ryo đã như bảo mẫu của anh dần dần anh cũng quen. Nhưng nhiều lúc cũng tự thấy ngần ngại. Nghe mấy lời bàn tán đó thực sự anh đang bắt đầu thấy khó xử

- Tiếc thật đấy! Đẹp trai như vậy mà . . .lại gay!

( Rim vô can anh ơi mấy chị đó nói vậy mà* chuồn*)

- Chị nói gì thế?! Em thấy 2 người đó đẹp đôi mà!Yêu chết được

- Vớ vẩn. Đẹp trai như vậy phải sánh bước cùng một cô gái xinh đẹp chứ!

- Xem kìa!Anh Ryo và anh Vyl lúc nào cũng đi cùng nhau ,ôi ôi,thật đẹp đôi

Hai cô nhân viên bàn tán sôi nổi khi anh và Ryo đi ngang qua. Có nhất thiết phải nói to vậy không? Bàn tán gì mà như để cho anh nghe thấy vậy?

- Ryo! Phiền anh lùi ra xa chút

Vyl có lẽ cảm nhận được sự khó chịu khi hình tượng của mình bị bôi bác tới vậy. Còn Ryo thì như cố ý làm người ta hiểu nhầm anh để trả thù mấy lần anh hạch sách với quản lí đây mà!

- Cậu chẳng nói chúng ta phải luôn đi cùng nhau còn gì! Tôi thay vị trí thư kí cho nên phải làm đúng trách nhiệm

- Lần sau tôi đi trước, anh đến sau

- Sao vậy được. Tôi là thư kí kiêm quản lí ! Phải theo cậu 24/24 !

- Đã là quản lí thì anh biết công việc rồi đấy.Tôi cho anh thời hạn trước khi tôi rời khỏi đây phải xóa bỏ tin đồn kia!

- Được thôi !

* * *

Kì Long quả thực rất tốt, anh quan tâm Puny, yêu thương cô nhưng trái tim này, đã chỉ dành cho một người. Không thể chứa thêm ai khác! Nhưng gần đây Puny dường như có một chút gì đó cảm nhận thấy Kì Long rất ấm áp.Trong lòng cô sợ rằng bản thân chỉ đang lợi dụng tình cảm của anh để quên đi người đó. Cô không muốn vì mình mà khiến người khác tổn thương

Kể từ khi thân thiết với mẹ của Puny, Kì Long thường xuyên tới tiệm bánh mẹ cô. Cũng có một chút bất ngờ khi Kì Long tới đây, anh hoàn toàn không biết về tiệm bánh của nhà cô. Vô tình lần đó lại thấy Puny ở đó khi ấy mới biết Puny làm việc ở đây.Còn vô tình biết thêm Puny đã chia tay với Vyl

Lần ấy, quyết định từ bỏ tình cảm với cô, Kì Long đã rất dằn vặt. Cô bé ấy ở trong trái tim cứ bủa vây lấy tâm trí anh không thể nào quên được. Tưởng rằng Vyl sẽ đối xử tốt với cô ai ngờ đến giờ lại bỏ rơi người con gái ấy một mình. Lần này nhất định anh sẽ không để tuột mất cô một lần nữa

Mấy ngày sau đó, Puny đi làm hay đi học cũng đều gặp Kì Long. Anh bây giờ trưởng thành và lí trí hơn trước rất nhiều. Đặc biệt là không còn du côn như trước nữa. Võ đường của gia đình cũng nhờ vậy mà phát triển hơn. Ngày nào cũng gặp nhưng Puny vẫn cứng đầu và ngoan cố như trước.Kì Long bao lần làm cô cảm động nhưng cuối cùng lại chỉ phũ phàng:

- Chúng ta làm bạn nhé!

Puny nhận ra bản thân vẫn chưa thể quên ai đó. Nhưng mấy hôm nay nghe Lin nói rằng Vyl và Hoa Phương có hôn ước gì gì đó .Cô chưa từng nghe đến điều này! Nhưng cũng phải thôi, công ti của nhà Hoa Phương cũng chẳng kém cạnh gì nhà Vyl.Nếu cả hai cùng hợp tác thì rõ ràng là vô cùng hợp lí. Có lẽ anh chia tay là vì cô và anh không tương xứng

Nghĩ tới đây, Puny chẳng còn tâm trí làm việc nữa. Cô tưởng rằng mình sẽ tiếp tục chờ đợi anh trở về .Nhưng nếu đã rõ ràng như thế chỉ còn một sự lựa chọn là quên đi.Giờ thì cũng có đủ can đảm để quên

Puny đi dạo trên con đường về nhà . Hôm nay sao mà nó xa tới thế? Đi mãi mà chỉ như đứng lặng suốt mấy tiếng đồng hồ. Cô sợ rằng sẽ chẳng nhích được bước nào về nhà

- Bảo Uyên, cùng đi xem phim nhé!

Cô quay lại, bàn tay của Kì Long đã nắm lấy tay cô từ bao giờ. Cô đẩy nhẹ tay anh:

- Em không đi

- Tại sao? Em vẫn còn nghĩ tới. . .

Cô không muốn nhắc gì tới kẻ vô tâm ấy nữa

- Đừng nhắc. Em quên anh ấy rồi

- Vậy còn từ chối. . .

Cô nghĩ lại, đi xem phim cũng vui mà. Ít ra thì cũng còn hơn là về nhà và khóc lóc hay đại loại là cúi đầu ăn đến đau bụng. Như vậy chẳng phải đang làm khổ mẹ hay sao? Chuyện này không nên làm ảnh hưởng tới người khác

- Chúng ta đi – Cô kéo tay Kì Long

Đến nơi, phải nói rằng cô rất thích xem phim hài. Và Kì Long cũng thế. Cô vui vì không cần phải cãi nhau về việc chọn phim như với. . .Mà thôi, bỏ đi, đã nói là quên rồi

Phim lần này còn thú vị hơn mấy lần trước, cô cứ cười đến đau cả miệng và người bên cạnh cũng thế. Cả hai dường như không thể ngưng một giây phút nào. Cô đang vui vẻ thì nghe thấy tiếng của cô gái ngồi cạnh đó:

- Anh không thấy buồn cười sao?

- Anh thấy thật lố bịch , nhảm nhí. Chẳng có gì đặc sắc hết

- Đồ vô cảm. Anh giả bộ hay cũng không được sao? Mất cả hứng

Cô im lặng. Trong lòng lại trào lên dòng cảm xúc kì lạ.Nó xâm lấn lấy tâm hồn đang vui vẻ của cô. Nước mắt không biết từ bao giờ lại trào ra.Nó quá dễ dàng khiến cô không kịp kìm nén lại

- Sao em lại khóc?? Đây là phim hài cơ mà

- Phim hài vẫn có cảnh cảm động mà . . .

Kì Long nhìn lên màn hình. . . Đây là cảnh cảm động gì thế?? Hai người trong phim cãi nhau loạn cả lên, còn đánh nhau tơi bời có gì mà cảm động. Lại nói dối rồi. Anh đưa tay lau nước mắt vương trên mặt cô. Anh đoán cô lại nhớ Vyl rồi!

Vẫn là vị trí này. . . Vẫn là rạp chiếu phim ấy. . . Vẫn là phim hài. . .Nhưng mà tại sao người bên cạnh cô không phải anh ấy?

Tại sao không phải bộ mặt lạnh lùng ấy? Tại sao?

Cô càng nghĩ càng không thể ngừng rơi nước mắt. Thấy cô đau đớn như vậy, Kì Long cũng như bản thân còn đau đớn gấp bội phần. Anh ghét bản thân mình đã không thể làm cô cười vui và hạnh phúc

Puny chạy ra ngoài, cô khô

ng muốn người khác biết rằng cô đang ở tận cùng của đau đớn tưởng như không thể chịu đựng được nữa. Cô ngồi sụp xuống và nức nở, tiếng nấc ngày một lớn hơn và nước mắt thì cứ rơi lã chã không ngừng

Kì Long lại gần, đỡ cô đứng dậy, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình bé nhỏ đang có phần run rẩy kia.Cô vẫn ý thức được nên nhích người khẽ

- Em để người khác quan tâm một chút không được sao?

- Em biết. . . anh rất quan tâm đến em. . . nhưng mà. . . em không đáng đâu. Em ở cạnh anh nhưng lúc nào cũng chỉ nghĩ tới Vyl.Dù cho đã cố quên đi nhưng hình ảnh của anh ấy tràn ngập trái tim em.Khi cùng anh đi xem phim, em lại nghĩ tới anh ấy. Làm sao mà có thể để anh thấy em tệ tới vậy. Em không muốn làm anh đau khổ. . .

- Không cần nói nữa. Anh chỉ cần biết rằng người trước mặt anh là người anh muốn bảo vệ, yêu thương.Dù em nghĩ tới ai, yêu ai với anh tình cảm dành cho em, luôn luôn là như vậy. Anh sẽ chờ em, cho tới khi em quên cậu ta

- Kì Long, anh . . . đừng tốt như thế nữa. Em cảm thấy bản thân thật tệ

- Em chỉ cần để anh quan tâm thế này là được rồi.Đừng khóc nữa, cô bé đáng yêu. . . Mọi chuyện sẽ qua thôi !

Trong vòng tay ấm áp của Kì Long, Puny không ngừng khóc , nước mắt cứ như chỉ đợi cảm nhận được sự quan tâm là trào ra. Cô đã chịu đựng quá lâu rồi!Thì ra trong lòng cô, vị trí của Vyl là không thể thay thế hay xóa mờ đi. . . dù chỉ là một chút!

* * *

Ở Nhật ,. . .

- Đến giờ ăn trưa rồi! Cậu chủ cậu. . . không định đi ăn sao?

- Anh cứ đi – Vyl đáp nhưng mắt vẫn dán vào màn hình laptop

Anh vùi đầu vào công việc như muốn quên đi cô bé đáng yêu vẫn hay hiện lên trong tâm trí

- Cậu đừng làm khổ mình thế. Trước giờ cậu không quan tâm đến ăn uống thì tôi biết rõ nhưng giờ ngày nào cậu cũng bỏ bữa thế này không thể được đâu. Ăn cũng đâu phải là xấu có cần kì thị chuyện thiết yếu vậy không??

” Ăn là nhu cầu rất bình thường của con người mà. Anh có phải con người không vậy?” – Anh lại nhớ cô bé ấy

Ryo vừa thu dọn xong đống giấy tờ ở bàn làm việc chuẩn bị đi ăn thì thấy vị Giám đốc trẻ tuổi cũng đứng lên có lẽ là đã thay đổi ý định. Lúc nào cũng ngoan cố rồi lúc sau có thể thay đổi ngay được. . .

Vừa xuống nhà ăn của công ti thì tất cả đã réo ầm lên

- A! Giám đốc anh ngồi đây đi – Một bà chị đon đả

- Bên đó chật lắm! Hay là anh sang đây ngồi đi – Một cô nhân viên trẻ lên tiếng

Chương trước | Chương sau

↑↑
Điệu Slow Trong Thang Máy

Điệu Slow Trong Thang Máy

Với Điệu Slow trong thang máy đã thoát ly khỏi các tiểu thuyết ngôn tình hàng loạt

26-07-2016 1 chương
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Tên truyện: Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà TôiTác giả: Li Ni Thông MinhThể loại: Truyện Teen, Hài

18-07-2016 24 chương
Con quạ thông minh

Con quạ thông minh

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một

24-06-2016
Bệnh viện u ám

Bệnh viện u ám

(Giải Nhất - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) Hay có ai đó đang trốn dưới giường của

28-06-2016
Vợ xấu

Vợ xấu

Vậy là Sanh lấy vợ. Không ngờ anh lại có vợ sớm như thế, mới hai hai tuổi đầu

29-06-2016
Ba mươi

Ba mươi

Đàn bà làm tới bà này bà nọ thì cũng có gì ngon lành? Có giỏi thì lo có chồng, sanh

30-06-2016