Vì tin đồn đó lan cả công ti, anh đi giải thích chắc chẳng ai tin. Hơn nữa, cũng không biết giải thích ra sao. Cuối cùng, Ryo liều mạng dùng cách này. Đến tai chủ tịch và ông bà chủ thì không ra cái gì hết. Thể nào anh cũng bị đuổi việc ngay. Đã gắn bó lâu với Vyl, anh lại thích cái tính có phần lạnh lùng và vô tâm ấy
bạn đang xem “Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Anh đã chuẩn bị tinh thần bị sa thải rồi! Có thế nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ cậu chủ giao đã rồi ra sao thì ra
Ryo cũng đợi đến khi Vyl chuẩn bị rời đi thì phát ngay .Anh vốn dĩ đã chuẩn bị đi nhưng quên một số thứ gì đó lại quay lại. Ai ngờ quay lại mới biết nguyên do tại sao tin đồn lại bị dập ngay như thế!
Cả công ti vội vã chạy tới chúc mừng anh !Giờ mà nói đó không phải thì hơi quá lố. Mà tự ý như vậy liệu Puny có đồng ý? Cô thể nào cũng giãy nảy lên trách móc anh ! Ryo chết tiệt ! Anh chia tay cô xong thì còn gì đủ tư cách mà làm cái chuyện vô ý này chứ!
Ngay sau đó, ông nội anh lại vui mừng hơn cả. Ông cuối cùng cũng được nhìn đứa cháu dâu của mình. Bố mẹ Vyl thì thấy anh quyết định mà không hỏi ý kiến mình đã tự ý in thiệp. Nhưng miễn sao ông nội vui là cả nhà đều đồng tình. Vậy mà Ryo còn nghĩ mình sẽ bị cho lên thớt mà chém hét nhát này đến nhát khác
Vyl còn chưa biết nên đối mặt với Puny thế nào.Xa cô lâu như thế nhưng trong lòng anh chẳng thể quên dù chỉ là giây phút ngắn ngủi. Cô bé ấy đang sống thế nào? Anh vẫn luôn tự hỏi điều ấy suốt thời gian qua
* * *
- Kì Long, anh đến đây có . . . việc gì không?
Puny còn đang ngơ ngẩn không hiểu tại sao vào lúc chiều muộn thế này Kì Long còn tới.Vẫn còn tiếng thở hồng hộc, có lẽ anh gấp tới mức chạy vội tới đây
- Em . . . không sao chứ?
- Em bình thường. . .
- Vậy chuyện Vyl sắp đính hôn thì sao?
Chuyện này cô cũng đã biết rồi. Chắc là hôm nay Kì Long mới biết. Cô còn chưa đau lòng thì anh việc gì phải lo lắng tới mức này chứ!
- Chuyện đó. . . em cũng biết rồi. Mà cũng đâu có sao. Em và anh ấy đâu còn quan hệ gì nữa
- Em thực sự không sao chứ?
Cô rõ ràng là nói dối với anh mà. Hôm biết tin ấy, cô vội vã đi về nhà khóc sưng cả mắt. Chắc chắn lí do chia tay là vì anh đã có hôn ước từ trước.Cũng phải thôi. Anh và cô lẽ ra từ đầu không nên gặp gỡ rồi. Hoa Phương rất yêu anh , hơn nữa còn xinh đẹp, hoàn hảo, . . .Hai người họ lẽ ra phải đến với nhau.Cô không biết mình nên sao mới phải. Làm gì còn tư cách mà ngăn cản, níu kéo thứ không thuộc về mình nữa
Cô kìm nén nhưng hôm nay nghe Kì Long hỏi câu đó, cô lại thấy mình chẳng có gì ổn cả. Rất tệ
- Không. . . sao – Cô cố gắng nén lại nỗi đau
Kì Long ghì chặt vai cô, nhìn thẳng vào đôi mắt giấu đi sự đau khổ:
- Thật sự không sao?
Cô không thể nhìn vào mắt anh lúc này, nếu không sẽ khóc mất!
- Không sao hết mà. Em còn phải nói bao lần nữa
Cô chạy vụt đi. Òa khóc. Lại để Kì Long nhìn thấy bộ dạng yếu đuối này, cô quá là ủy mị mà.Trước giờ khả năng kìm nén của cô rất tốt. Chỉ là từ khi có Vyl ở bên cạnh cô quên rằng mình phải kìm nén.Bởi vì anh lúc nào cũng khiến cô có cảm giác được bảo vệ vì thế cô thoải mái khóc trước mặt anh.Nhưng với người khác, cô không thích để người ta thấy vẻ tội nghiệp ấy. Tệ thật, giờ thì ngay cả cái việc nén khóc thôi cũng không làm được nữa
- Rõ ràng là không ổn. Anh đã nói rằng sẽ luôn quan tâm em rồi. Tại sao còn như thế?
Cô quay lại ôm lấy Kì Long, khóc nức nở
- Đến bây giờ, em biết rồi. Em không thể quên được anh ấy.Em xin lỗi nhưng không thể .Em càng ngày càng nhớ anh ấy nhiều hơn.Dù cho biết rằng điều ấy là không nên nhưng nó đã trở thành thói quen thấm vào em mất rồi.Em yêu anh ấy
- Bảo Uyên, đừng như vậy nữa. Cậu ta sắp đính hôn đấy! Em còn có thể sao?
- Em biết…nên em sẽ đi gặp Hoa Phương và nói cho cậu ấy biết em không thể quên được anh Vyl…Nếu có thể thì…ậu ấy sẽ…
- Em điên rồi sao??? Em đi cầu xin cô ta cái việc đó sao?? Tỉnh lại đi. Em không thể làm thế. Nếu cậu ta còn yêu em thì đã hủy bỏ hôn ước và cũng không chia tay em như thế này
Đúng là khi ấy cô mất trí thật rồi. Còn định đi cầu xin Hoa Phương. Không thể. Cô vốn mạnh mẽ mà. Có thể chịu được 3 năm chịu thêm vài tháng nữa thì có sao. Kì Long nói đúng. Nếu anh thật sự còn một chút tình cảm thì có lẽ đã hủy bỏ hôn ước ấy nhưng phần nào đó cô vẫn nghĩ rằng anh bị bắt buộc
- Em điên thật rồi. . .Có lẽ nên kết thúc tại đây – Puny lau nước mắt nói kiên quyết
- Mệt rồi. Mau vào trong nhà nghỉ ngơi đi. Đừng khóc như vậy nữa
Cô gái ấy khi đó là một cô bé hồn nhiên và hay cười. Kì Long chẳng thấy cô ấy khóc bao giờ, nụ cười luôn thường trực trên môi. Cô bé ấy rất cứng đầu và thích chu mỏ khi cãi lộn. Dáng vẻ đáng yêu khi ấy khác với bây giờ.Lúc nào cũng có thể khóc vì nhớ đến Vyl
Kỉ niệm có lẽ là quá nhiều khiến cho từng nơi cô đặt chân đến đều đã là nơi cả hai từng đi qua và có những phút giây hạnh phúc
Phải chăng tình yêu là nỗi đau chất chứa trong mỗi con người?
Chương trước | Chương sau