XtGem Forum catalog
Có một loài hoa trắng

Có một loài hoa trắng


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 127 đánh giá )

Có một loài hoa trắng

↓↓
Mọi chuyện đến quá nhanh khiến tôi khó xử, tôi không biết mình có đủ dũng khí để nói lời yêu Ban sau mọi chuyện xảy ra không. Chỉ biết rằng, ngày tôi lên xe để vào lại thành phố, lần đầu tiên tôi thấy lãnh cảm với trái tim mình.


***


Ông Lang là người dân tộc Khơ Me, ở phía bên kia cánh rừng già. Ngày ông chuyển về làng tôi ở rể, mọi người đều lạ lẫm bởi tiếng Kinh nửa mùa của ông. Lâu rồi quen, nhờ sự thân thiện, dễ gần, ông lấy lòng được dân làng gần xa, giọng nói thều thào của ông cũng dần êm tai hơn với dân bản địa.


Ngày tháng trôi qua, mới đó mà đã gần hai mươi năm, con gái lớn của ông tên Ban cũng tròn 17 tuổi. Cô xinh đẹp lại nết na, lễ phép, được nhiều trai làng tìm đến trao lời yêu nhưng vợ chồng ông Lang nghiêm khắc lắm, dễ gì có được cô ấy làm người yêu. Tôi cũng là một người trồng cây si, nhưng khác với những người trai làng khác, họ trồng cây si trước cửa nhà nàng, còn tôi thì... tìm cách đi cửa sau.

bạn đang xem “Có một loài hoa trắng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!



- Tao nghĩ mày nên tránh xa con Ban thì hơn. Cũng đừng qua lại nhà ông Lang nhiều - Ba tôi nói, đoạn thấy tôi chau mày như vẻ khó hiểu nên ông nói tiếp:


- Mấy đứa con gái hư đốn. Không phải là một cái bào thai mà là hai cái, tin tao nghe được từ miệng thằng Hùng. Bữa nó đào tìm vàng sau vườn nhà ông Lang, vừa đào được một cái hòm thì thằng Tín nó giựt phắt đi, mở ra thì biết là cái xác còn máu tươi. Thằng Hùng nhìn xuống dưới vẫn còn một cái hòm nữa, nghĩ chắc là vàng nhưng chưa kịp đào nốt thì mọi người ùa ra nên chúng đành bỏ chạy. Hôm sau, nó đến đào lần nữa, nhưng lần này cũng là một cái bào thai đã khô cứng và bốc mùi thối của thịt.


Ông kết thúc câu chuyện với cái tặc lưỡi. Tôi nhìn sang nhà ông Lang, những bao lá thuốc khô chất đầy một góc nhỏ, căn nhà vắng hẳn vào những ngày đầu năm...


Tôi hẹn gặp Ban vào một chiều cuối tuần đầu tiên của năm. Ban kể cho tôi nghe những gì cô đã trãi qua. Những điều tiếng của dân làng gần xa khiến cô mệt mỏi trông thấy, Ban nhìn xuống bụng mình rồi khóc, cô bảo mình đã giết chết một sinh linh. Cô biết chủ nhân của nó là ai nhưng cô không dám nói vì sợ người ta tù tội. Cô từng ước ao sẽ được như mẹ mình, tìm được người mà mình sẽ gửi gắm. Cô kể rằng ba mẹ cô quen nhau khi mẹ cô theo mấy người bạn từ làng lên núi hái thuốc. Ba cô cũng đi tìm thuốc, họ gặp nhau rồi cùng nhập nhóm. Mẹ cô học bên đông y, thông thuộc các loại thuốc còn ba cô thì giỏi về việc tìm đường, trẫy rừng, thế là họ cùng đi. Họ đi mấy ngày liền. Ba mẹ cô yêu nhau từ lúc nào không hay, rồi những lần hò hẹn. Họ cưới nhau khi mẹ cô mới tròn 17 tuổi với cái thai trong bụng là Ban. Ban nói tình yêu của ba mẹ cô như cổ tích và cô luôn ước ao có một mối tình như thế nhưng người đàn ông cô trao lòng lại không được như ba mình. Nói đoạn Ban khóc. Tôi chỉ biết lặng im nghe tiếng Ban khóc, tiếng khóc ấy buồn như màu của hoàng hôn. 



***


Mọi chuyện đến quá nhanh khiến tôi khó xử, tôi không biết mình có đủ dũng khí để nói lời yêu Ban sau mọi chuyện xảy ra không. Chỉ biết rằng, ngày tôi lên xe để vào lại thành phố, lần đầu tiên tôi thấy lãnh cảm với trái tim mình.


Ban đến gặp tôi khi xe chuẩn bị lăn bánh. Cô đưa cho tôi hai gói đồ bảo là quà của ông Lang gửi, đoạn cô cúi chào rồi ùa vào đám đông đông nghịt. Tôi mở ra xem có thứ gì bên trong hai gói nhỏ. Đó là hai gói lá thuốc khô với những dòng chữ viết vội: "Tao thấy mày ốm nhom, chắc do mất ngủ vì học hành. Đây là thang thuốc chữa bệnh mất ngủ, mày cố gắng giữ gìn sức khỏe và học tập tốt. Nhớ gọi cho tao nếu có thể". Tôi thấy áy náy vì chưa kịp chuyển lời cảm ơn ông. Phía dưới tờ giấy còn có dòng chữ nhỏ: "Con Ban thương mày từ lâu! Nó cũng như mày, thương mà không dám nói".


Tôi lặng nhìn ra khung cửa kính, những nhánh ban trắng rủ buồn, làng quê nhỏ bé dần khuất sau rặng đồi khi xe rẽ hướng. Vẫn một câu hỏi mập mờ trong lòng tôi: Yêu hay không?


Khai Tâm


 


↑↑
Lối về

Lối về

Sau hơn hai năm làm công nhân, ước mong thoát khỏi làng quê mà rôi giờ đây tôi chẳng

24-06-2016
Bước hụt

Bước hụt

Ngày báo tin đậu đại học, nó vừa vui vừa lo, xa ba mẹ, gia đình, nó không dám chắc

23-06-2016
Tự chịu trách nhiệm

Tự chịu trách nhiệm

Đừng bị cái suy nghĩ là người phụ nữ nhất thiết phải cần một người đàn ông

23-06-2016
Em chỉ là công nhân

Em chỉ là công nhân

(khotruyenhay.gq) 24 tuổi, Chị tốt nghiệp Đại học với một cái ngành được coi là

28-06-2016
Sâu và Táo

Sâu và Táo

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền

29-06-2016
Ngân hàng ngôi sao

Ngân hàng ngôi sao

Thiên Vũ định đưa cho tôi ô rồi chạy về một mình. Nhưng giờ đã khác, tôi không

25-06-2016
Bữa cơm trắng

Bữa cơm trắng

(khotruyenhay.gq) Đã hai mươi mùa nắng trôi qua. Đã hai mươi mùa mưa đổ xuống ngôi nhà

28-06-2016
Hồn ma trong bệnh viện

Hồn ma trong bệnh viện

- Em tủi thân, vì em đã chết rồi. - Em đừng có nói bậy, mặt mũi đẹp đẽ như vầy

28-06-2016
Yêu anh trong kỉ niệm

Yêu anh trong kỉ niệm

Có vẻ như anh đã thay đổi nhưng tình yêu trong tôi nào có thay đổi, nếu có gì đó thay

25-06-2016
Ngoài biển là nhà

Ngoài biển là nhà

(Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi ngồi xổm xuống, tháo

27-06-2016
Legging trên sofa

Legging trên sofa

Anh bảo có sự khác nhau không, giữa việc người ta yêu mình và xây dựng tương lai có

24-06-2016