Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 22
5 sao 5 / 5 ( 124 đánh giá )

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc - Chương 16

↓↓
“Không cần em phải nói, ba em nhất định sẽ an tâm, ông rất tín nhiệm anh.” Dĩ Thiến cười duyên.

bạn đang xem “Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hai người lại hàn huyên một lát mới gác điện thoại, Quang Hy bàng hoàng mất vài giây, vừa nghiêng đầu đã thấy Mộ Tranh đứng ở cửa phòng anh, sắc mặt cô khó chịu.

“Thì ra anh tới thôn Hoa Điền của chúng tôi không phải vì phục vụ công ích, mà là anh tới thuyết phục giúp tập đoàn xây dựng Hoàn Vũ.”

Cô đã nghe thấy? Quang Hy chột dạ, thấy ánh mắt khinh thường của cô, làm anh buồn bực phát hoảng trong lòng, anh muốn giải thích, nhưng vừa mở miệng lại nói những lời khó nghe:

“Cô thì giỏi à? Cô nghĩ rằng tôi cam tâm tình nguyện tới nơi nhỏ bé này à?”

“Bỉ ổi!”

Mộ Tranh ném mạnh đệm chăn sạch sẽ mà cô đã giúp anh đổi lại:

“Tôi nói cho anh biết, người thôn Hoa Điền sẽ không đồng ý bán đâu, mọi người đều phải dựa vào mảnh ruộng này mà kiếm ăn.”

“Có tiền có thể điều khiển ma quỷ, tôi thấy các người thật mâu thuẫn, bỗng chốc muốn bán bỗng chốc lại không bán nữa, chẳng qua chỉ muốn nâng cao giá bán thôi chứ gì?” Anh chế nhạo.

Cô hung hăng trừng mắt nhìn anh:

“Anh nghĩ rằng chúng tôi và những kẻ có tiền các anh giống nhau, luôn giở trò tâm cơ như vậy à?”

“Tri nhân tri diện bất tri tâm[2].” Anh sắc bén đáp lại.

[2] Nghĩa là: Biết người biết mặt không biết lòng.

“Bỉ ổi, vô sỉ!” Cô hổn hển. “Thảo nào lúc trước anh lại biện hộ giúp tên xâm hại tình dục kia. Cũng bởi vì đối phương là Nghị sĩ quốc hội chứ gì?”

“Đúng vậy, vì hắn là Nghị sĩ quốc hội có tiền có thế, giúp đại nhân vật biện hộ nói chung vẫn tốt hơn giúp người bình thường rất nhiều.” Cô coi thường anh, anh hiếu thắng trước mặt cô:

“Thì sao nào? Không được à?”

“Anh…” Mộ Tranh quá thất vọng, cô xem tivi đến báo chí, còn đoán anh có nỗi khổ gì, kết quả chỉ đơn thuần là vì danh lợi… Cô vậy mà từng yêu người đàn ông này! “Anh tránh ra, lập tức xéo khỏi nhà tôi ngay, nơi này không chào đón anh!”

“Cô nói cái gì?” Sắc mặt anh xanh mét.

“Tôi nói, nhà của tôi không chào đón anh.” Cô gằn từng tiếng hạ lệnh đuổi khách:

“Mời anh chuyển ra ngoài.”

Chuyển thì chuyển, cô tưởng anh muốn à?

Đêm ấy, Quang Hy thu thập hành lý rồi mở cửa xe thể thao vừa mới sửa, chạy thẳng đến nhà trưởng thôn, cũng không quan tâm đối phương có đồng ý hay không mà ép buộc người ta ra khỏi phòng cho anh ở.

Trưởng thôn thấy sắc mặt anh khó coi nên sợ hãi, đành khúm núm đồng ý, vì anh mà tận lực chuẩn bị giường lớn, anh cũng lăn qua lộn lại mất ngủ cả đêm.

Người phụ nữ không thức thời kia, thật sự làm anh tức chết mà, cô dựa vào cái gì mà dùng giọng điệu khinh thường trách cứ anh, nhưng vì sao anh lại cảm thấy bi thương như vậy chứ?

“Nhậm Quang Hy, mày điên rồi à? Lời nói của loại bà cô nông thôn này, mày cứ coi như ruồi bọ kêu ong ong đi, để ý làm gì chứ hả?” Anh ảo não lầm bầm lầu bầu.

Vấn đề là, anh rất để ý, một ánh mắt phê phán của cô, một câu nói chỉ trích cũng khiến anh cảm thấy mình giống phạm nhân đang tiếp nhận lời xét xử, chạy trốn lửa tra tấn của địa ngục.

Quá quái lạ mà!

Anh không ngủ được, liền dứt khoát nhảy xuống giường, phẫn uất đập tường bình bịch bình bịch vào ban đêm, làm người nhà trưởng thôn sợ tới mức nghĩ đến ác quỷ gõ cửa.

Vài ngày liên tục, anh đến văn phòng trưởng thôn làm việc phục vụ xã hội, vẫn cái bản mặt nghiêm túc làm mọi người không dám đến gần, người dân trong thôn tranh nhau chạy trốn, đều quyết định giờ không phải thời điểm tốt để đến cố vấn pháp luật.

Quang Hy thấy mọi người trốn phía xa nói chuyện với nhau, cũng không quan tâm mọi người, cho đến lúc trời gần tối, anh nghe vài người trong thôn bàn bạc bão sắp tới mà ngạc nhiên.

“Nghe nói có khả năng khuya nay sẽ đổ bộ, ruộng hoa nhà bà thu hoạch thế nào rồi?”

“May mà tôi mời nhiều công nhân đến, cuối cùng thu hoạch cũng không tệ lắm, nhà bà thì sao?”

“Ừ, nhà tôi cũng vậy, nhưng tôi nghe nói Mộ Tranh gần như rất thảm, cô ấy không có tiền thuê người, hình như đều tự mình thu hoạch.”

“Cô ấy là phụ nữ, gấp rút như vậy liệu có xong không?”

“Nhưng việc này cũng không có biện pháp, vào thời điểm này, mọi người đều ốc còn không mang nổi mình ốc, có ai rảnh giúp cô ấy đâu?”

Người dân nói chuyện linh tinh, Quang Hy nhíu mày lắng nghe, xem sắc trời âm u ngoài cửa sổ, mưa gió sắp đến, bất giác anh cảm thấy có chút không yên.

Kỳ quái, anh vì người phụ nữ kia mà lo lắng ư? Cô không kịp thu hoạch hoa, là nhà cô có chuyện, nên cô bị ép làm việc trong mưa, anh lại vừa hay có thể trắng trợn đùa cợt cô một phen.

Ý nghĩ trong đầu vừa mới hiện lên, thì bên ngoài đã bắt đầu có mưa nhẹ, Quang Hy rùng mình, rốt cuộc ngồi không yên, anh bỗng nhiên đứng dậy.



Không xong rồi!

Mộ Tranh ngửa đầu nhìn trời, đột nhiên thấy mưa bắt đầu rơi, mà trong lòng có dự cảm không ổn, nhưng không có cách nào khác, chỉ có thể ra roi thúc ngựa thu thập hoa.

Nếu có Thác Dã ở đây thì tốt rồi, anh nhất định sẽ nghĩ biện pháp giúp cô tìm công nhân tạm thời đến thu hoạch, không biết anh có tìm được cháu trai trưởng thôn không nữa…

Cô chỉ có thể dựa vào bản thân thôi.

Một trận gió quật tới, Mộ Tranh đau hai má, cô ôm chặt hộp giấy, không cho cuồng phong chà đạp thùng hoa vừa thu hoạch được.

Gió thổi xiêu vẹo người cô, cô mất trọng tâm, thiếu chút nữa ngã vào ruộng hoa, thì một cánh tay rắn chắc đúng lúc giữ lấy cô, ôm cô vào lòng.

“Thời tiết tệ hại như vậy mà cô còn ra đây làm gì?” Người ấy tức giận khiển trách.

Cô ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt không tán thành của Quang Hy, nhất thời không nói gì.

“Đi, theo tôi trở về!” Anh không để cô phân trần đã kéo cô đi.

“Không được, tôi còn chưa thu hoạch xong…”

“Đừng thu hoạch nữa! Cùng lắm thì chịu thiệt hại.”

Anh nói thật đơn giản! Cô buồn bực trừng mắt với anh:

“Anh có biết tôi rất cần tiền không? Gần đây còn phải nộp học phí cho Tiểu Lạc nữa.”

“Cô…” Anh do dự, bỗng nhiên hiểu ra cô phải khiêng gánh nặng kinh tế trên vai.

“Buông ra.” Cô thừa cơ thoát khỏi tay anh. “Cho dù không thể thu hoạch được hết đám hoa còn lại thì ít nhất cũng phải che bạt để tránh nước mưa, có thể giữ lại bao nhiêu thì giữ bấy nhiêu.”

Anh im lặng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt hiện lên một tia không đành lòng:

“Tôi giúp cô.”

“Cái gì?” Cô sửng sốt.

“Cô nghe không hiểu à? Tôi nói tôi giúp cô!” Anh nói, bộ dạng không cho cô cự tuyệt:

“Bạt ở đâu? Tôi lấy tới giúp cô.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Đoạn cuối con đường

Đoạn cuối con đường

Tôi là một cô gái không xinh đẹp. Nhưng điều đó không làm tôi mặc cảm. Điều duy

24-06-2016
Sao Chổi, anh yêu em!

Sao Chổi, anh yêu em!

Cô như một đóa hồng rực rỡ và kiêu hãnh. Cô chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng ai

24-06-2016
Cây bồ kết nở hoa

Cây bồ kết nở hoa

Con quyết định nói rõ cho ba mẹ hay hoàn cảnh của con hiện tại. Những ngày ở nhà

27-06-2016
Cô gái của mùa thu

Cô gái của mùa thu

Tôi vẫn nhớ mùa thu đã cũ. Một mùa thu vàng rực lá me bay. Em rẽ lối hay mùa thu rẽ

24-06-2016
Vụ cướp thế kỉ

Vụ cướp thế kỉ

- Đoàng! Phát súng nổ vang. Viên đạn trúng vào chiếc điện thoại trên bàn khiến nó

01-07-2016
Mầm của quá khứ

Mầm của quá khứ

(khotruyenhay.gq) Ta đau đớn hay hạnh phúc, cũng là cái mầm của quá khứ mà

28-06-2016

XtGem Forum catalog