XtGem Forum catalog
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 8 đánh giá )

Gả Hạnh Không Hẹn - Chương 05

↓↓
Nhiều năm như vậy, Cổ Vô Song dùng nhiều thủ đoạn nhất, chính là đầu tư.

bạn đang xem “Gả Hạnh Không Hẹn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Nhằm vào người nào nói gì, làm chuyện gì, phần lớn trong lòng nàng đều có tính toán, cho nên khi có tiền là chuyện thứ nhất, sau đó liền mời tiên sinh dạy học, cầm kỳ thư họa, bài mạt chược, cửu xúc xắc, đánh cược lớn nhỏ, bao gồm uống rượu, nấu thức ăn ngon, cái gì nên học, nàng đều không bỏ cái nào.

Trong đó, có đồ cổ, cũng là đặc biệt học hỏi hơn người.

Trong vòng luẩn quẩn này, danh tiếng ông chủ Chu lại vang dội nhất, cứ nghe chỗ nào kiếm được, liền đầu nhập vào đó, yêu bảo như mạng. Nhưng mà nói cho cùng thì cũng một Nam một Bắc, cho nên Cổ Vô Song chỉ nghe thấy, còn chưa gặp nhau bao giờ.

Chỉ là cơ duyên xảo hợp, nàng lấy được một vật, mà theo như lời của người tặng vật này cho nàng, thì ông chủ Chu từng nói nguyện ý dùng bất cứ giá nào để lấy được nó.

Người nói vô ý, người nghe có lòng, Cổ Vô Song liền ghi nhớ.

Nói đến vật này, cũng chỉ là lúc trước ở một niên đại nào đấy truyền xuống một cái giấy trấn, đối với Cổ Vô Song mà nói, thật sự là một cái giữ giấy mà thôi, nhưng lần này đi thành Vanh Đường, liền nhớ lại, mới mang theo nó bên cạnh.

(Giấy trấn: được làm từ kim loại hoặc gỗ, hoặc đá các loại; dùng để giữ cho những tờ giấy thẳng để vẽ tranh hoặc ghi gì đó.)

Hôm nay nàng chủ ý muốn làm một cầu nối hữu nghị. Chỉ là có người không biết phân biệt, như vậy, nàng cần gì chấp nhất với cầu nối hữu nghị này?

Cho tới bây giờ Cổ Vô Song luôn là phái hành động, sáng sớm ngày kế tiếp đã gặp mặt ông chủ Chu nói chuyện.

Không ngờ được ông chủ Chu vừa thấy cái giấy trấn kia cặp mắt đã sáng lên, lại rất sảng khoái cầm đồ đánh cược với Chân Bất Phàm tới trao đổi, vẻ mặt giống như vứt một củ khoai lang phỏng trên tay.

Vừa nhìn kiện bảo vật kia, cũng chỉ là khối Ngọc Thạch rách nát, trong nhất thời Cổ Vô Song sinh ra một loại ảo giác lần này buôn bán lỗ vốn rồi, tự nhiên cũng giận lây sang lão nam nhân Chân Bất Phàm kia.

Một khoản này, cũng phải ghi vào sổ sách!

**

Lại nói tới ngày hôm đó là một ngày trước khi Chân Bất Phàm đánh cược.

Tuy nói văn hóa Nam Bắc khác nhau, nhưng cũng không ngại với tinh thần nhệt tình bát quái của quần chúng.

Cổ Vô Song có lòng nói ra, đoán chừng dưới sự nỗ lực của con dân Vanh Đường, thì đã truyền vào trong tai Chân Bất Phàm.

Không sai, hắn muốn kiện bảo vật đó, nhưng hôm nay lại ở trong tay nàng.

Cổ Vô Song biết hắn có lẽ giống nàng, cũng không chấp nhất với khối ngọc rách nát này.

Mà là thắng thua.

Cùng nàng co được dãn được không giống nhau, người nam nhân này ——

Không thua nổi.

Cho nên hôm nay Cổ Vô Song dậy thật sớm, ở tửu lâu ăn điểm tâm sáng, liền mang theo Xuân Đào cùng Lý đại thúc ra ngoài đi dạo.

Mục đích, rất rõ ràng.

Nàng cũng chỉ muốn nhiều người làm chứng.

Quả nhiên, không hề không ngoài ý muốn nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của Chân Bất Phàm, Cổ Vô Song cười yếu ớt lấy xuống một chuỗi kẹo đường Hồ Lô của người bán hàng rong bên cạnh.

Chỉ là Chân Bất Phàm không chút nào khách khí với nàng, trực tiếp đưa tay ra, nói một câu, "Lấy ra!"

Cổ Vô Song nhíu mày, quyết định không nhìn. Sau đó đưa kẹo đường Hồ Lô vào trong miệng.

Chính là Chân Bất Phàm bước ba bước thành hai bước, sải bước trực tiếp đi tới.

Cổ Vô Song nhíu mày, thoáng lui một bước, đứng lại, "Chẳng lẽ ngươi định cướp?"

Chân Bất Phàm mới dừng lại lạnh lẽo nhìn nàng một cái, đột nhiên năm sáu tuấn mã, chở người lộc cộc lộc cộc đi tới, người cầm đầu kia "Xùy ——" một tiếng, ổn định ngựa xong, liền nhìn nàng chằm chằm vô cùng hung dữ quát: "Giao bảo vật ra đây!"

Có lẽ Cổ Vô Song đã đánh giá thấp lực lượng quần chúng rồi, ừm, hoặc là nói, uy lực của lời đồn.

. . . . . .

Nghe nói ở một tửu lâu có một khách là nữ tử có được một kiện bảo vật. . . . . .

Kiện bảo vật kia, chính là Chân Bất Phàm trăm phương ngàn kế muốn có mà không ngờ gì đó lại. . . . . .

. . . . . .

Nghe nói có một nữ tử ở tửu lâu lấy được 1 kiện bảo vật, mà Chân Bất Phàm trăm phương ngàn kế lại không có được, là bảo vật có một không hai. . . . . .

Nghe nói Chân Bất Phàm lúc trước dựa vào kiện bảo vật này mà phát tài . . . . .

. . . . . .

Nghe nói người nào lấy được bảo vật này, vinh hoa phú quý, từ đó hưởng không hết!!

. . . . . .

. . . . . .

Cổ Vô Song chỉ hơi nhìn người tới một cái, liền cắn kẹo đường Hồ Lô trong miệng, bắt đầu lấy xuống khuyên tai, trâm cài đầu, lấy ra hà bao thêu hoa, cùng với cuộn "Trân bảo hiếm thấy trong lòng ", xong rồi, còn cắn một miếng kẹo đường Hồ Lô rồi đưa tất cả ra.

Một trong bí quyết chiến thắng trong thương trường của Cổ Vô Song: kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Không ngờ Chân Bất Phàm lại hung hăng trợn mắt nhìn Cổ Vô Song một cái, chỉ dựa vào một tay, liền lấy toàn bộ "Cống phẩm" mà nàng định nộp. Nắm ở trong tay, tiếp tục trừng nàng, nói: "Hạng người nữ lưu tham sống sợ chết!" (nữ lưu: đàn bà con gái)

Chân Bất Phàm hắn cả đời hận nhất hai loại người.

Thứ nhất là hạng người nữ lưu.

Thứ hai là đồ sợ chết.

Hiển nhiên, Cổ Vô Song đều có cả hai điều trên.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Anh và em sinh đôi

Anh và em sinh đôi

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng.

27-06-2016
Mỉm cười và quay đi

Mỉm cười và quay đi

"Tôi sắp vào Sài Gòn. Khi ấy cô sẽ uống cùng tôi một cốc cà phê chứ?" "Tại sao

24-06-2016
Gửi người yêu dấu

Gửi người yêu dấu

Giữa dòng đời bất tận, bản tình ca nào sẽ đi vào thiên thu? Giấc mơ nào sẽ tiến

25-06-2016
Nước ốc

Nước ốc

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt

24-06-2016
Cưới Cô Vợ Non Nớt

Cưới Cô Vợ Non Nớt

Nếu bạn nào đã đọc Ai Cho Anh Lên Giường, Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của

21-07-2016 9 chương
Chết vì gái

Chết vì gái

Chống chỉ định khi đang ăn uống, chỉ định cho một ngày mưa âm u não nề như ngày

27-06-2016